
Đại tiểu thư đoàn sủng quá ngông, Tần gia cấm dục khó cầm giữ
Chương 3
Nửa ngày trước cô còn nói bị bắt cóc, mới bao lâu đã về nước rồi.
Nhìn cũng không giống dáng vẻ đã xảy ra chuyện.
Khương Ninh ngước mắt lên, đôi mắt hạnh ngập tràn yêu thương khi nhìn anh ta, vào lúc này đã không còn chút gợn sóng: "Ly hôn đi."
Cố Từ sững sờ, trên gương mặt tuấn tú lập tức được phủ một lớp sương lạnh giá: "Cô có biết cô đang nói gì hay không?"
Khương Ninh đáp lại bằng giọng lạnh lùng: "Đương nhiên là tôi biết, tôi muốn ly hôn."
"Ly hôn?" Cố Từ tức tới bật cười, chỉ tay vào đồ nội thất và trang trí xa hoa xung quanh: "Ly hôn rồi cô có thể đi đâu? Về quê ư? Khương Ninh, cô ở nhà họ Cố ăn ngon mặc ấm, làm Cố phu nhân của cô, sống cuộc sống xa hoa sung túc, như vậy không tốt sao?"
Nghe thấy những lời này, trái tim Khương Ninh hoàn toàn nguội lạnh.
Trong mắt Cố Từ, cô là người phụ nữ khi rời khỏi đàn ông thì chẳng làm được gì ra hồn cả, như thể không có đàn ông thì cô sẽ không thể sống tiếp được.
Nhưng anh ta không biết, trước khi gả cho anh ta, cô đã là nhà thiết kế trang sức hàng đầu trong nước.
Vì muốn an tâm làm Cố phu nhân của anh ta, chuyên tâm làm người phụ nữ nội trợ gia đình, cô từ bỏ sự nghiệp mà mình yêu thích nhất, mai danh ẩn tích.
Nhưng cuộc hôn nhân hoang đường này lại đang nói với cô rằng, quyết định năm xưa của cô nực cười tới mức nào.
"Thân phận Cố phu nhân này, ai thích làm thì làm đi!" Khương Ninh đứng dậy, xách vali lên, trong đôi mắt đen láy tràn ngập vẻ lạnh lùng: "Anh xem qua thỏa thuận ly hôn đi, xem xong thì ký tên."
Nói xong, cô kéo tay cầm vali, xoay người đi thẳng ra cửa.
Gương mặt tuấn tú của Cố Từ càng lạnh thêm vài phần, anh ta tức tới bật cười: "Khương Ninh, nếu hôm nay cô mà dám bước ra khỏi cánh cửa này, sau này đừng hòng quay về nữa!"
"Yên tâm, tôi sẽ không quay về." Khương Ninh nhếch môi lên, ánh mắt sắc lạnh.
Lúc này, mẹ chồng của Khương Ninh là Triệu Nhã Lan mặc bộ áo ngủ bằng lụa, đang bước xuống cầu thang. Nhìn hấy cảnh hỗn loạn dưới đất, và chiếc vali trong tay Khương Ninh, bèn cau mày lại nói với giọng khó chịu: "Như thế là định bỏ nhà ra đi à?"
"Đúng vậy, tôi muốn ly hôn. Bây giờ đã theo ý bà rồi đấy." Khương Ninh nhếch môi lên, nói với giọng lạnh lùng.
Từ sau khi cô gả vào nhà họ Cố, Triệu Nhã Lan đối với cô nếu không phải là đánh thì là mắng. Soi mói đủ thứ, mắng cô là đứa mồ côi, luôn mang cô ra so sánh với đại tiểu thư nhà họ Lâm là Lâm Tuyết, giẫm đạp cô, nói cô không đáng một xu.
Triệu Nhã Lan nhìn chằm chằm vào Khương Ninh vài giây, và nói: "Đây là do cô nói đấy! Lẽ ra nên ly hôn từ lâu rồi!"
Nói rồi, bà ta nhìn về phía Cố Từ: "Loại sao chổi này, giữ lại trong nhà cũng thật xui xẻo. Một đứa mồ côi như cô ta, hoàn toàn không xứng với con! Chỉ có thiên kim đại tiểu thư như Tuyết Nhi mới xứng với con! Mau ly hôn đi, để nhường vị trí cho Tuyết Nhi!"
Gương mặt tuấn tú của Cố Từ trở nên nặng trĩu: "Mẹ, mẹ bớt nói vài câu đi."
"Mẹ nói sai rồi sao? Cô ta được gả vào nhà họ Cố đã là phúc đức tám đời của cô ta rồi, còn không hài lòng!" Triệu Nhã Lan nói với giọng lạnh lùng: "Khương Ninh, bây giờ là tự cô muốn ly hôn đấy, sau này đừng có mặt dày mà cầu xin quay về!"
Khương Ninh nhìn vào hai mẹ con họ, chỉ cảm thấy cảnh tượng này vừa hoang đường vừa nực cười.
Đây chính là ngôi nhà mà cô đã hy sinh mọi thứ, hết lòng yêu thương suốt ba năm.
Khương Ninh cười lạnh, đứng thẳng lưng, nói từng câu từng chữ: "Việc hối hận nhất đời này của tôi, chính là đã mù quáng gả vào nhà họ Cố các người. Từ nay về sau, giữa chúng ta đường anh anh đi, đường tôi tôi đi. Sống chết không gặp lại!"
Nói xong, cô kéo theo vali, sải bước ra khỏi cửa mà không hề ngoảnh đầu lại.
"Khương Ninh! Cô quay lại cho tôi!"
Cố Từ vô thức muốn đuổi theo, nhưng bị Triệu Nhã Lan lấy hết sức kéo lại.
"Đuổi theo làm gì! Cô ta như thế chỉ là thủ đoạn lấy lùi để tiến, muốn khống chế con thôi!" Triệu Nhã Lan nói một cách chắc nịch: "Yên tâm đi, đợi tới khi cô ta không thể sống nổi ở bên ngoài nữa, tự khắc sẽ biết cút về đây!"
"Tới lúc đó, con nhất định phải dạy dỗ dạy dỗ cô ta một trận."
Cố Từ nhìn bóng lưng dứt khoát của Khương Ninh khuất dần trong màn đêm, không hiểu sao trái tim lại cảm thấy đau nhói, giống như có thứ gì đó quan trọng đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh ta.
…
Bên ngoài biệt thự.
Gió đêm se lạnh, thổi qua lá cây long não ven đường vang lên những tiếng xào xạc.
Khương Ninh kéo vali đi trên đường nhựa, hít thở không khí trong lành bên ngoài, chưa từng có giây phút nào cô lại cảm thấy nhẹ nhõm như bây giờ.
Chính vào lúc này, một chiếc xe Rolls-Royce Phantom màu đen với biển số Kinh A-88888 chạy tới từ phía xa, và từ từ dừng lại trước mặt cô.
Cửa xe được mở ra.
Một chiếc chân thon dài được đưa ra ngoài.
Người đàn ông mặc bộ áo vest đen tuyền được may thủ công, thân hình cao lớn, thẳng tắp. Ngũ quan với đường nét góc cạnh rõ ràng, gương mặt lạnh lùng, toàn thân toát ra khí chất mạnh mẽ quý phái mà chỉ người ở địa vị cao mới có.
Anh ấy bước thật nhanh tới trước mặt Khương Ninh, nhìn thấy sắc mặt cô tái nhợt như tờ giấy trắng, trên váy còn dính bùn đất. Trong đôi mắt sát phạt quả quyết ngày thường vào giây phút này lại ngập tràn những cảm xúc phức tạp.
"Ninh Ninh."
Giọng người đàn ông trầm thấp, mang theo chút run rẩy gần như không thể nhận ra: "Anh cả đã tìm kiếm em ròng rã suốt một năm, cuối cùng đã tìm được em rồi!"
Có thể bạn cũng thích





