
Sáu năm của một người chồng vô danh
Chương 2
Bạch Tiên Nữ POV:
Thế giới xung quanh tôi dường như sụp đổ trong khoảnh khắc. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay tôi, rơi xuống sàn nhà tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc.
Mẹ tôi... đã qua đời?
Tôi không cảm thấy đau đớn, không có một giọt nước mắt nào. Chỉ có một sự trống rỗng đến đáng sợ bao trùm lấy tâm trí tôi. Có lẽ, trái tim tôi đã chết từ lâu rồi.
Sơn Lan Khuê nhíu mày khó chịu trước sự gián đoạn. "Cô làm sao thế? Giả vờ đáng thương à?"
Tôi không nghe thấy cô ta nói gì. Tai tôi ù đi. Mẹ là người duy nhất trên đời này còn quan tâm đến tôi, là lý do duy nhất để tôi tiếp tục chịu đựng cuộc sống địa ngục này. Lời trăng trối cuối cùng của bà qua điện thoại vài ngày trước vẫn còn văng vẳng bên tai tôi: "Tiên Nữ, hãy sống cho bản thân mình đi con. Mẹ mong con được tự do."
Tự do.
Một cảm giác kỳ lạ, một ý nghĩ điên rồ bắt đầu nảy mầm trong đầu tôi.
"Này! Cô có bị điếc không?" Sơn Lan Khuê mất kiên nhẫn, đá vào người tôi. "Đứng dậy đi lấy cho tôi ly nước cam! Nhanh lên!"
Cơn đau từ cú đá khiến tôi tỉnh táo lại. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô ta. Cơ thể tôi đang sốt nhẹ, đầu óc quay cuồng, nhưng ánh mắt tôi lại lạnh lẽo và kiên định một cách lạ thường.
Sáu năm qua, tôi đã quen với việc bị đánh đập. Có lần, Đồng Hiển Minh chỉ vì nghi ngờ tôi làm bẩn bộ sưu tập tranh của Bạch Liễu Oanh mà đã lôi tôi ra ngoài trời tuyết, bắt tôi quỳ gối suốt một đêm. Đôi chân tôi từ đó về sau, mỗi khi trời trở lạnh đều đau nhức không chịu nổi.
Nhưng hôm nay, mọi thứ đã khác.
"Tôi không đi."
Giọng nói của tôi khàn đặc, nhưng rõ ràng và dứt khoát. Chỉ ba từ ngắn ngủi, nhưng nó giống như một tiếng sét đánh ngang tai Sơn Lan Khuê.
Cô ta sững sờ trong vài giây, rồi phá lên cười như thể vừa nghe một câu chuyện hài hước nhất thế gian. "Cô vừa nói gì? Lặp lại xem nào!"
"Tôi nói," tôi chậm rãi đứng dậy, cơ thể lảo đảo nhưng ánh mắt không hề nao núng, "tôi sẽ không đi lấy nước cho cô."
Đây là lần đầu tiên tôi từ chối. Lần đầu tiên sau sáu năm.
Sự ngạc nhiên trên mặt Sơn Lan Khuê nhanh chóng biến thành cơn thịnh nộ. "Mày dám? Một con chó như mày mà cũng dám cãi lời tao sao?"
Cô ta giơ tay lên, định tát tôi.
Nhưng lần này, tôi không đứng yên chịu trận. Tôi theo phản xạ đưa tay lên đỡ.
"Chát!"
Cái tát không rơi xuống mặt tôi, mà là vào cánh tay tôi. Dù vậy, lực của nó vẫn khiến tôi ngã dúi dụi xuống sàn. Đầu tôi đập vào cạnh bàn cà phê bằng đá cẩm thạch.
Một cơn đau nhói lan tỏa từ thái dương. Máu bắt đầu chảy xuống, nhuộm đỏ một bên mắt tôi. Mọi thứ trước mắt tôi bắt đầu nhòe đi.
Sơn Lan Khuê cũng bị bất ngờ bởi hành động của mình. Cô ta nhìn bàn tay đỏ ửng của mình, rồi nhìn tôi đang nằm trên vũng máu, vẻ mặt thoáng chút hoảng sợ.
Ngay lúc đó, cửa chính lại mở ra.
Đồng Hiển Minh bước vào, trên người vẫn mặc bộ vest đắt tiền, khuôn mặt lạnh lùng như băng. Khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng khách, đôi mày kiếm của anh ta nhíu chặt lại.
Sơn Lan Khuê lập tức chạy đến bên cạnh anh ta, giọng nói đầy ủy khuất: "Hiển Minh, anh xem cô ta kìa! Em chỉ nhờ cô ta đi lấy ly nước thôi mà cô ta đã nổi điên lên, còn định đánh em nữa!"
Đồng Hiển Minh không nói gì, ánh mắt sắc như dao của anh ta quét qua tôi, dừng lại trên vũng máu dưới đầu tôi.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi dường như thấy một tia phức tạp lóe lên trong mắt anh ta. Nhưng nó biến mất quá nhanh, nhanh đến mức tôi nghĩ rằng mình đã nhìn lầm.
Anh ta bước về phía tôi, đôi giày da đắt tiền dừng lại ngay trước mặt tôi. Anh ta cúi người xuống, không phải để đỡ tôi dậy, mà để nhìn rõ vết thương của tôi.
"Chỉ là một chút máu thôi," giọng nói của anh ta lạnh như băng, không một chút hơi ấm. "Cô đừng có giả vờ chết ở đây."
Anh ta quay sang nói với Sơn Lan Khuê, giọng điệu lập tức trở nên dịu dàng hơn một chút, dù vẫn còn sự lạnh lùng cố hữu: "Em đừng để tâm đến cô ta. Đi, anh đưa em lên phòng nghỉ."
Nói rồi, anh ta thậm chí không thèm liếc nhìn tôi thêm một lần nào nữa, dìu Sơn Lan Khuê đi thẳng lên lầu.
Tôi nằm đó, trên sàn nhà lạnh lẽo, máu và nước mắt hòa vào nhau. Tiếng bước chân của họ xa dần, xa dần, giống như niềm hy vọng cuối cùng của tôi cũng đang tan biến.
Có thể bạn cũng thích





