Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Sáu năm của một người chồng vô danh

Sáu năm của một người chồng vô danh

Suốt sáu năm, Bạch Tiên Nữ sống lặng lẽ như cái bóng trong cuộc hôn nhân thay thế chị gái. Đồng Hiển Minh luôn căm ghét cô vì cho rằng cô đã sát hại người mình yêu để chiếm đoạt vị trí phu nhân. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi anh tin lời nhân tình, vu oan cô hãm hại thai nhi và tống cô vào hầm tối lúc đang bạo bệnh. Nỗi đau mất mẹ cùng sự tàn nhẫn của chồng đã khiến trái tim cô hoàn toàn nguội lạnh. Khi sự thật về người chị giả dối và ân nhân cứu mạng thực sự được hé lộ, Hiển Minh điên cuồng hối hận tìm kiếm vợ mình. Thế nhưng, Tiên Nữ đã dứt khoát để lại đơn ly hôn, rời bỏ quá khứ để tìm lại chính mình.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Bạch Tiên Nữ POV:

Thế giới xung quanh tôi dường như sụp đổ trong khoảnh khắc. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay tôi, rơi xuống sàn nhà tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc.

Mẹ tôi... đã qua đời?

Tôi không cảm thấy đau đớn, không có một giọt nước mắt nào. Chỉ có một sự trống rỗng đến đáng sợ bao trùm lấy tâm trí tôi. Có lẽ, trái tim tôi đã chết từ lâu rồi.

Sơn Lan Khuê nhíu mày khó chịu trước sự gián đoạn. "Cô làm sao thế? Giả vờ đáng thương à?"

Tôi không nghe thấy cô ta nói gì. Tai tôi ù đi. Mẹ là người duy nhất trên đời này còn quan tâm đến tôi, là lý do duy nhất để tôi tiếp tục chịu đựng cuộc sống địa ngục này. Lời trăng trối cuối cùng của bà qua điện thoại vài ngày trước vẫn còn văng vẳng bên tai tôi: "Tiên Nữ, hãy sống cho bản thân mình đi con. Mẹ mong con được tự do."

Tự do.

Một cảm giác kỳ lạ, một ý nghĩ điên rồ bắt đầu nảy mầm trong đầu tôi.

"Này! Cô có bị điếc không?" Sơn Lan Khuê mất kiên nhẫn, đá vào người tôi. "Đứng dậy đi lấy cho tôi ly nước cam! Nhanh lên!"

Cơn đau từ cú đá khiến tôi tỉnh táo lại. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô ta. Cơ thể tôi đang sốt nhẹ, đầu óc quay cuồng, nhưng ánh mắt tôi lại lạnh lẽo và kiên định một cách lạ thường.

Sáu năm qua, tôi đã quen với việc bị đánh đập. Có lần, Đồng Hiển Minh chỉ vì nghi ngờ tôi làm bẩn bộ sưu tập tranh của Bạch Liễu Oanh mà đã lôi tôi ra ngoài trời tuyết, bắt tôi quỳ gối suốt một đêm. Đôi chân tôi từ đó về sau, mỗi khi trời trở lạnh đều đau nhức không chịu nổi.

Nhưng hôm nay, mọi thứ đã khác.

"Tôi không đi."

Giọng nói của tôi khàn đặc, nhưng rõ ràng và dứt khoát. Chỉ ba từ ngắn ngủi, nhưng nó giống như một tiếng sét đánh ngang tai Sơn Lan Khuê.

Cô ta sững sờ trong vài giây, rồi phá lên cười như thể vừa nghe một câu chuyện hài hước nhất thế gian. "Cô vừa nói gì? Lặp lại xem nào!"

"Tôi nói," tôi chậm rãi đứng dậy, cơ thể lảo đảo nhưng ánh mắt không hề nao núng, "tôi sẽ không đi lấy nước cho cô."

Đây là lần đầu tiên tôi từ chối. Lần đầu tiên sau sáu năm.

Sự ngạc nhiên trên mặt Sơn Lan Khuê nhanh chóng biến thành cơn thịnh nộ. "Mày dám? Một con chó như mày mà cũng dám cãi lời tao sao?"

Cô ta giơ tay lên, định tát tôi.

Nhưng lần này, tôi không đứng yên chịu trận. Tôi theo phản xạ đưa tay lên đỡ.

"Chát!"

Cái tát không rơi xuống mặt tôi, mà là vào cánh tay tôi. Dù vậy, lực của nó vẫn khiến tôi ngã dúi dụi xuống sàn. Đầu tôi đập vào cạnh bàn cà phê bằng đá cẩm thạch.

Một cơn đau nhói lan tỏa từ thái dương. Máu bắt đầu chảy xuống, nhuộm đỏ một bên mắt tôi. Mọi thứ trước mắt tôi bắt đầu nhòe đi.

Sơn Lan Khuê cũng bị bất ngờ bởi hành động của mình. Cô ta nhìn bàn tay đỏ ửng của mình, rồi nhìn tôi đang nằm trên vũng máu, vẻ mặt thoáng chút hoảng sợ.

Ngay lúc đó, cửa chính lại mở ra.

Đồng Hiển Minh bước vào, trên người vẫn mặc bộ vest đắt tiền, khuôn mặt lạnh lùng như băng. Khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng khách, đôi mày kiếm của anh ta nhíu chặt lại.

Sơn Lan Khuê lập tức chạy đến bên cạnh anh ta, giọng nói đầy ủy khuất: "Hiển Minh, anh xem cô ta kìa! Em chỉ nhờ cô ta đi lấy ly nước thôi mà cô ta đã nổi điên lên, còn định đánh em nữa!"

Đồng Hiển Minh không nói gì, ánh mắt sắc như dao của anh ta quét qua tôi, dừng lại trên vũng máu dưới đầu tôi.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi dường như thấy một tia phức tạp lóe lên trong mắt anh ta. Nhưng nó biến mất quá nhanh, nhanh đến mức tôi nghĩ rằng mình đã nhìn lầm.

Anh ta bước về phía tôi, đôi giày da đắt tiền dừng lại ngay trước mặt tôi. Anh ta cúi người xuống, không phải để đỡ tôi dậy, mà để nhìn rõ vết thương của tôi.

"Chỉ là một chút máu thôi," giọng nói của anh ta lạnh như băng, không một chút hơi ấm. "Cô đừng có giả vờ chết ở đây."

Anh ta quay sang nói với Sơn Lan Khuê, giọng điệu lập tức trở nên dịu dàng hơn một chút, dù vẫn còn sự lạnh lùng cố hữu: "Em đừng để tâm đến cô ta. Đi, anh đưa em lên phòng nghỉ."

Nói rồi, anh ta thậm chí không thèm liếc nhìn tôi thêm một lần nào nữa, dìu Sơn Lan Khuê đi thẳng lên lầu.

Tôi nằm đó, trên sàn nhà lạnh lẽo, máu và nước mắt hòa vào nhau. Tiếng bước chân của họ xa dần, xa dần, giống như niềm hy vọng cuối cùng của tôi cũng đang tan biến.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Vợ bị bỏ rơi, Huyền thoại pháp lý trỗi dậy
9.1
Từng là kiến trúc sư lừng danh phương Bắc với tên gọi Luna, tôi đã từ bỏ tất cả hào quang để làm vợ Công Mục Đồng trong ba năm thầm lặng. Thế nhưng, sự hy sinh đó sụp đổ hoàn toàn trong một bữa tiệc, khi anh bất chấp hiểm nguy để bảo vệ người tình cũ khỏi nồi súp nóng, mặc kệ tôi bị bỏng nặng. Sự lạnh lùng và lời thúc giục tôi tự đi bệnh viện của anh đã dập tắt chút hy vọng cuối cùng. Ngay trong đêm, tôi quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này bằng một tờ đơn ly hôn khi anh đang say khướt. Ngày mai, danh phận Công phu nhân sẽ biến mất, đánh dấu sự trở lại đầy mạnh mẽ của huyền thoại Luna.
Bìa tiểu thuyết Lí tổng, đừng hành hạ nữa, muốn theo đuổi vợ thì xếp hàng đi
9.0
Dành ba năm hôn nhân bí mật để sưởi ấm trái tim Lệ Tước Thần nhưng không thành, Giang Vãn quyết định dứt khoát rời đi khi anh đề nghị ly hôn để đón người cũ. Hậu ly hôn, cô lột xác thành nhà tạo mẫu hàng đầu, sở hữu sự nghiệp rực rỡ và tiền tài viên mãn. Lúc này, người chồng cũ lạnh lùng lại hối hận, tìm mọi cách để theo đuổi cô lần nữa. Sự xuất hiện của vị ân nhân cứu mạng năm xưa khiến Lệ Tổng đứng ngồi không yên, quỳ gối cầu xin cô quay lại. Thực tế, cả hai vốn đã dành tình cảm cho nhau suốt thời gian chung sống, nhưng những hiểu lầm về người thứ ba và sự cố chấp đã đẩy họ ra xa. Liệu sau những tổn thương, Giang Vãn có chấp nhận sự chân thành muộn màng này?
Bìa tiểu thuyết Người chồng giả mạo
8.0
Nhận tin chồng hy sinh qua tivi, tôi không ngờ một tuần sau anh ta trở về trong thân phận anh trai song sinh Lê Thái Phong để chiếm đoạt gia sản. Kiếp trước, vì yêu mà tôi mù quáng giúp Lê Thúc Mẫn che giấu bí mật này, để rồi bị anh ta cùng chị gái hãm hại đến mức tán gia bại sản, cha mất, bản thân chết thảm. Sống lại vào đúng đêm anh ta lẻn vào phòng cầu xin sự giúp đỡ, tôi không còn là kẻ ngu ngốc bị lợi dụng. Nhìn thẳng vào kẻ thủ ác, tôi lạnh lùng gọi một tiếng anh trai, bắt đầu kế hoạch trả thù đầy quyết liệt.
Bìa tiểu thuyết Cây vĩ cầm của cô ấy, sự trả thù của anh ấy
9.6
Vào kỷ niệm mười năm yêu nhau, tôi mang thai và nhận được lời cầu hôn từ người đàn ông mình từng theo đuổi vô vọng. Thế nhưng, anh lập tức yêu cầu tôi nhường phòng cho cô em gái nuôi vừa về nước. Chuỗi ngày sau đó là cơn ác mộng khi tôi liên tục bị gài bẫy, bị anh hiểu lầm, sỉ nhục và đánh đập dã man. Nỗi đau lên đến đỉnh điểm khi tôi mất đi đứa con và vĩnh viễn không thể làm mẹ. Để thoát khỏi sự phản bội, tôi giả chết trong hỏa hoạn rồi rời đi. Ngày tôi tái hôn cùng người luôn bảo vệ mình, Vũ Anh Hùng lại xuất hiện và quỳ gối van xin.
Bìa tiểu thuyết Sự phản bội của anh ấy, ký ức bị xóa bỏ của tôi
8.6
Bốn năm sau cái chết của con trai, tôi bàng hoàng phát hiện chồng mình đã bí mật thêm tên đứa con riêng của anh ta và tình cũ vào quỹ tín thác. Sự thật đau đớn dần hé lộ: con tôi qua đời không phải do tai nạn mà vì hoảng loạn khi chứng kiến cha ngoại tình tại nhà. Tàn nhẫn hơn, chồng, mẹ chồng và kẻ thứ ba đã cùng nhau hủy hoại tro cốt của đứa trẻ tội nghiệp. Mọi tình cảm bấy lâu chỉ là màn kịch dối trá. Sau khi bị đẩy vào đường cùng và rơi xuống hồ sâu, tôi may mắn sống sót nhưng tâm hồn đã vụn vỡ. Đối diện với người cứu mạng, tôi chỉ cầu xin được xóa sạch ký ức để quên đi nỗi đau thấu tận tâm can này.
Bìa tiểu thuyết Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của cô ấy
9.4
Vào đúng kỷ niệm 5 năm ngày cưới, tôi bàng hoàng nhận ra mình đã bị ly hôn đơn phương. Trong khi đó, người chồng từng thề non hẹn biển lại đang tổ chức hôn lễ với một kẻ đóng thế có gương mặt giống hệt tôi. Để biến tôi thành món đồ chơi phục tùng hoàn toàn, Đặng Trọng Tín không ngần ngại hại chết em trai tôi, hủy hoại danh dự bác sĩ và đẩy tôi vào cảnh tù tội oan ức. Tình yêu 15 năm hóa ra là một ngục tù tàn khốc. Khi tôi quyết tâm dứt bỏ để sang Paris bắt đầu lại, anh ta lại điên cuồng đuổi theo, quỳ gối van xin và đánh đổi cả mạng sống để mong được tha thứ. Nhưng mọi thứ đã quá muộn, trò chơi này phải kết thúc tại đây.