
Sáu năm của một người chồng vô danh
Chương 3
Bạch Tiên Nữ POV:
Tôi không biết mình đã nằm trên sàn nhà bao lâu. Cảm giác lạnh lẽo từ gạch men thấm vào từng thớ thịt. Vết thương trên đầu không còn chảy máu nữa, nhưng cơn đau âm ỉ vẫn còn đó, nhắc nhở tôi về sự tàn nhẫn của người đàn ông mà tôi gọi là chồng.
Tại sao tôi lại ngu ngốc đến vậy? Tại sao tôi lại nghĩ rằng một lời từ chối có thể thay đổi được điều gì?
Sáu năm, sáu năm dài đằng đẵng, tôi đã sống trong sự giày vò và sỉ nhục. Tôi đã mất đi đứa con đầu lòng của mình trong một lần bị anh ta xô ngã xuống cầu thang. Tôi đã mất đi sức khỏe, mất đi lòng tự trọng, và bây giờ, tôi mất cả người thân duy nhất còn lại.
Không. Mọi chuyện phải kết thúc.
Tôi dùng hết sức lực còn lại, chống tay ngồi dậy. Thế giới trước mắt tôi vẫn còn quay cuồng. Tôi lảo đảo bước về phía cầu thang. Tôi phải nói chuyện với anh ta. Tôi phải kết thúc cuộc hôn nhân địa ngục này.
Khi tôi lê được đến cửa phòng ngủ của anh ta, tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích của Sơn Lan Khuê từ bên trong.
"Hiển Minh, anh thật là... sao lại để cô ta ở trong nhà này chứ? Nhìn thấy cô ta là em lại thấy bực mình."
Giọng Đồng Hiển Minh trầm thấp vang lên, mang theo sự mệt mỏi: "Anh đã nói rồi, đừng nhắc đến cô ta nữa."
Tôi hít một hơi thật sâu, gõ cửa.
Tiếng cười bên trong im bặt.
Một lúc sau, cánh cửa mở ra. Đồng Hiển Minh đứng đó, áo sơ mi đã cởi hai cúc, để lộ lồng ngực rắn chắc. Anh ta nhìn tôi với ánh mắt khó chịu.
"Cô lại muốn giở trò gì nữa?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy. "Đồng Hiển Minh, chúng ta ly hôn đi."
Đôi mắt anh ta nheo lại. Sự ngạc nhiên nhanh chóng được thay thế bằng một nụ cười lạnh lẽo. "Ly hôn? Bạch Tiên Nữ, cô lấy tư cách gì để nói với tôi hai từ đó?"
Anh ta đột nhiên túm lấy cánh tay tôi, lực mạnh đến mức khiến tôi đau điếng. "Cô nghĩ rằng cô là ai? Cô vào được nhà họ Đồng này là nhờ ai? Cô đừng quên, nếu không phải vì Liễu Oanh, cô nghĩ tôi sẽ thèm nhìn cô dù chỉ một lần sao?"
Mỗi lời anh ta nói đều là sự thật tàn nhẫn. Tôi chỉ là vật thay thế cho chị gái tôi, Bạch Liễu Oanh. Người mà anh ta yêu sâu đậm, người mà anh ta tin rằng đã bị tôi hãm hại đến mức phải bỏ mạng ở nước ngoài.
Anh ta kéo tôi vào phòng, đẩy mạnh tôi ngã xuống tấm thảm.
"Cô nhìn xem," anh ta chỉ vào Sơn Lan Khuê, người đang ngồi trên giường với vẻ mặt đắc thắng. "Đây mới là người phụ nữ của tôi. Còn cô, cô chỉ là một kẻ chiếm chỗ không hơn không kém."
Ánh mắt anh ta lướt qua cơ thể tôi, rồi dừng lại ở ngón tay út bị thiếu một đốt của tôi. Đó là một vết sẹo cũ. Năm đó, để cứu anh ta khỏi một vụ tai nạn xe hơi, tôi đã bị mất đi một đốt ngón tay. Nhưng anh ta lại nghĩ rằng người cứu mình là Liễu Oanh. Đó cũng là lý do anh ta yêu chị ấy sâu đậm đến vậy.
Mỗi khi nhìn thấy vết sẹo này, anh ta không hề có một chút biết ơn, mà chỉ có sự chán ghét. Anh ta cho rằng tôi cố tình bắt chước Liễu Oanh.
"Hiển Minh," Sơn Lan Khuê đột nhiên kêu lên một tiếng, tay ôm lấy bụng. "A... bụng em... bụng em đau quá..."
Đồng Hiển Minh lập tức quay sang, vẻ mặt lo lắng. "Lan Khuê, em sao vậy?"
"Là cô ta!" Sơn Lan Khuê chỉ tay vào tôi, nước mắt lưng tròng. "Lúc nãy... lúc nãy cô ta đã bỏ thứ gì đó vào ly nước của em! Bụng em đau quá... con của chúng ta..."
Tôi sững sờ. Tôi chưa hề chạm vào ly nước nào cả. Đây rõ ràng là một màn kịch vụng về.
Nhưng Đồng Hiển Minh đã tin ngay lập tức. Cơn thịnh nộ bùng lên trong mắt anh ta. Anh ta lao đến, bóp chặt lấy cổ tôi, nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất.
"Bạch Tiên Nữ! Cô thật độc ác! Cô đã hại chết Liễu Oanh, bây giờ lại muốn hại cả con của tôi sao?"
Không khí bị chặn lại, tôi không thể thở được. Khuôn mặt tôi tím tái. Tôi đã quen với việc bị đổ oan, quen với việc bị anh ta trừng phạt một cách vô lý. Tôi đã quen rồi.
"Tôi... không... có..." Tôi cố gắng nói từng chữ một.
"Cô còn dám chối?" Anh ta gầm lên, lực tay càng siết chặt hơn. "Tôi sẽ không để cô toại nguyện đâu! Cô muốn ly hôn để được tự do phải không? Được! Tôi sẽ cho cô 'tự do'!"
Anh ta lôi tôi xềnh xệch ra khỏi phòng, xuống cầu thang, và ném tôi vào căn hầm chứa đồ tối tăm, ẩm ướt dưới tầng hầm.
"Ở trong này mà suy ngẫm cho kỹ đi!" Anh ta đóng sầm cửa lại. "Khi nào cô nhận ra lỗi lầm của mình, khi nào cô quỳ xuống cầu xin tôi, thì hãy nghĩ đến chuyện bước ra khỏi đây!"
Tiếng khóa cửa vang lên lạnh lùng.
Bóng tối bao trùm lấy tôi. Không khí ẩm mốc xộc vào mũi. Cơn đau từ vết thương trên đầu, cơn đau từ cổ họng bị bóp nghẹt, và sự thiếu oxy khiến tôi không thể chịu đựng được nữa.
Trước khi ý thức hoàn toàn biến mất, hình ảnh cuối cùng hiện lên trong đầu tôi là nụ cười lạnh lẽo của Đồng Hiển Minh.
Tôi ngất đi.
Có thể bạn cũng thích





