
Cơ hội thứ hai cho mãi mãi
Chương 2
Lã Ánh Phương POV:
Mười năm trước, thế giới của tôi sụp đổ chỉ trong một đêm.
Bản tin thời sự buổi tối phát đi hình ảnh một chiếc xe hơi biến dạng, bốc cháy ngùn ngụt trên một con đèo vắng vẻ. "Vụ tai nạn thảm khốc khiến hai vợ chồng doanh nhân Lã..." Giọng người dẫn chương trình lạnh lùng, vô cảm, như thể đang đọc một bản báo cáo thời tiết.
Cha mẹ tôi. Họ đã bỏ tôi lại một mình trên cõi đời này.
Trong tang lễ, tôi không khóc. Tôi chỉ đứng đó, một đứa trẻ mười hai tuổi câm lặng, nhìn chằm chằm vào hai cỗ quan tài lạnh lẽo. Tôi không hiểu tại sao người lớn lại đặt người thân yêu của mình vào những chiếc hộp gỗ chật chội và tối tăm như vậy.
Và rồi, anh xuất hiện.
Việt Nguyên Hãn, người bạn thân nhất của cha tôi. Anh bước đến, cởi chiếc áo khoác vest của mình và choàng lên đôi vai nhỏ bé đang run rẩy của tôi. Hơi ấm từ chiếc áo và mùi hương nam tính quen thuộc của anh bao bọc lấy tôi, mang đến một cảm giác an toàn kỳ lạ giữa sự hỗn loạn và đau thương.
"Đừng sợ, có chú ở đây rồi." Anh nói, giọng nói trầm ấm và dịu dàng. Anh nắm lấy tay tôi, bàn tay anh to lớn và ấm áp, hoàn toàn bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh cóng của tôi.
Anh đã trở thành người giám hộ của tôi, đưa tôi về sống trong căn biệt thự của anh. Anh đã biến một căn phòng trống thành một thế giới cổ tích cho riêng tôi, với những bức tường màu hồng phấn và đầy những con thú nhồi bông.
Anh đã chiều chuộng tôi vô điều kiện. Bất cứ thứ gì tôi muốn, chỉ cần tôi nói ra, ngày hôm sau nó sẽ xuất hiện trước mặt tôi. Anh đã dạy tôi cách mỉm cười trở lại, dạy tôi rằng thế giới này vẫn còn những điều tốt đẹp đáng để hy vọng.
Có một đêm, tôi gặp ác mộng về vụ tai nạn. Tôi hét lên và tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh. Anh đã lao vào phòng tôi, ôm tôi vào lòng và vỗ về.
"Phương, đừng sợ. Chú ở đây."
Tôi khóc nấc lên trong vòng tay anh. "Em sợ... Em sợ bóng tối... Em sợ một mình..."
Anh đã bế tôi ra ban công, chỉ tay lên bầu trời đêm đầy sao. "Nhìn xem, có nhiều ngôi sao như vậy, làm sao em có thể một mình được? Mỗi khi em cảm thấy cô đơn, hãy nhìn lên trời. Chọn một ngôi sao sáng nhất, đó chính là chú. Chú sẽ luôn ở đó, dõi theo em."
Từ đó, mỗi đêm, tôi đều ra ban công ngắm sao. Ánh sáng lấp lánh từ ngôi sao mà tôi đã chọn trở thành nguồn động viên lớn nhất của tôi. Nó là lời hứa của anh, là sự bảo bọc của anh.
Nhưng đêm nay, bầu trời Sài Gòn bị che phủ bởi một lớp sương mù dày đặc. Tôi đứng trên ban công, cố gắng tìm kiếm ngôi sao của mình, nhưng tất cả những gì tôi thấy chỉ là một màn đêm đen kịt, vô tận.
Ngôi sao của tôi đã biến mất, cũng giống như sự ấm áp của anh.
Ngày hôm sau, tôi nhận được điện thoại từ viện nghiên cứu, thông báo về lịch kiểm tra sức khỏe toàn diện cho chương trình đông lạnh. Tôi đến bệnh viện một mình, lặng lẽ hoàn thành từng hạng mục kiểm tra.
Bác sĩ đưa cho tôi một tập tài liệu dày cộp, giải thích chi tiết về quy trình. "Khi quá trình đông lạnh bắt đầu, về mặt pháp lý, hộ tịch của cô sẽ tạm thời bị hủy bỏ. Cô sẽ được coi là 'mất tích' cho đến khi được giải đông. Đây là quy định để đảm bảo bí mật cho chương trình."
Tôi gật đầu, cầm lấy tập tài liệu. Một ý nghĩ điên rồ bắt đầu nhen nhóm trong đầu tôi.
Tối hôm đó, tôi trở về nhà, lòng thầm mong ngóng một bóng hình quen thuộc. Dù đã bị tổn thương hết lần này đến lần khác, tôi vẫn không thể ngừng hy vọng.
Nhưng người chào đón tôi không phải là Việt Nguyên Hãn.
Tôn Thúy Anh đang ngồi trên chiếc ghế sofa mà tôi thường ngồi, đôi chân dài thon thả vắt chéo, trên người là một chiếc váy ngủ lụa mỏng manh, khêu gợi. Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn tôi bằng ánh mắt của một nữ chủ nhân.
"Phương về rồi à?" Cô ta mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Ngay lúc đó, Việt Nguyên Hãn từ trên lầu bước xuống. Anh đã thay một bộ đồ ở nhà thoải mái, và anh đi đến bên cạnh Thúy Anh một cách tự nhiên, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô ta.
"Sao em không nghỉ ngơi thêm một chút?" Anh hỏi, giọng nói đầy sự cưng chiều mà tôi đã từng là người duy nhất được nhận.
"Em muốn đợi anh về cùng ăn tối." Thúy Anh trả lời, giọng nói ngọt ngào như mật.
Cảnh tượng trước mắt như một lưỡi dao vô hình, đâm thẳng vào tim tôi.
"Hãn," Thúy Anh quay sang anh, "em nghĩ từ giờ nên để Phương gọi em là 'mợ' thì sẽ phải phép hơn, đúng không anh?"
Việt Nguyên Hãn liếc nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng không một chút do dự. "Đúng vậy. Từ giờ cô ấy sẽ là mợ của em. Hãy tôn trọng cô ấy."
Mợ. Một từ đơn giản, nhưng lại như một bức tường cao sừng sững, chính thức đẩy tôi ra khỏi thế giới của anh, đặt tôi vào một vị trí thấp kém và xa lạ.
Tôi đứng chết lặng, cảm giác như toàn bộ sức lực trong cơ thể bị rút cạn. Tập tài liệu trong tay tôi tuột ra, rơi xuống sàn nhà, những tờ giấy trắng bay tứ tung.
"Cái gì vậy?" Việt Nguyên Hãn nhíu mày, cúi xuống nhặt một tờ giấy lên.
Ánh mắt anh dừng lại trên dòng chữ "Đơn Tình Nguyện Tham Gia Chương Trình Đông Lạnh Cơ Thể".
Sắc mặt anh lập tức trở nên u ám. "Lã Ánh Phương, cái này là sao?"
Có thể bạn cũng thích





