
Cơ hội thứ hai cho mãi mãi
Chương 3
Lã Ánh Phương POV:
Tôi vẫn nhớ như in ngày diễn ra tang lễ của cha mẹ, Việt Nguyên Hãn đã ôm tôi, thì thầm bên tai tôi, "Phương đừng sợ cỗ quan tài, nó chỉ là một cái tủ quần áo lớn thôi. Cha mẹ em chỉ đang ngủ một giấc thật dài trong cái tủ quần áo ấm áp của họ."
Chính câu nói đó đã xoa dịu nỗi sợ hãi của một đứa trẻ mười hai tuổi. Chiếc tủ quần áo trở thành nơi trú ẩn an toàn của tôi. Mỗi khi buồn bã hay sợ hãi, tôi lại chui vào đó, tưởng tượng rằng mình đang được bao bọc trong vòng tay của cha mẹ.
Vậy mà giờ đây, khi tôi chuẩn bị bước vào "chiếc tủ quần áo" vĩnh hằng của riêng mình, anh lại nhìn tôi với ánh mắt đầy giận dữ và nghi ngờ.
Anh cầm tờ "Đơn Tình Nguyện Tham Gia Chương Trình Đông Lạnh Cơ Thể" trên tay, nhưng trong mắt anh, nó lại biến thành một lá thư tình bệnh hoạn và đầy toan tính.
"Em lại giở trò gì nữa đây, Ánh Phương?" Giọng anh lạnh băng. "Dùng cả cái chết để gây sự chú ý với tôi sao? Em nghĩ tôi sẽ vì chuyện này mà mềm lòng à?"
Tôi nhìn anh, cảm giác bất lực và mệt mỏi bao trùm lấy tâm trí. Giải thích ư? Tôi còn có thể giải thích điều gì nữa khi trong mắt anh, mọi hành động của tôi đều là sai trái?
"Không phải như chú nghĩ đâu ạ." Tôi chỉ có thể nói một câu yếu ớt như vậy. "Đây chỉ là... một phần trong đồ án tốt nghiệp của em. Chủ đề là 'Sự sống vĩnh hằng'."
Tôi đã nói dối. Tôi đã dùng chính thiết kế trang sức, niềm đam mê duy nhất của mình, để làm lá chắn cho bí mật đau thương này.
"Đồ án tốt nghiệp?" Tôn Thúy Anh đứng bên cạnh, bật ra một tiếng cười khẩy đầy mỉa mai. "Thiết kế trang sức mà lại liên quan đến đông lạnh cơ thể sao? Em gái đúng là có trí tưởng tượng phong phú thật. Hay là em đang thiết kế một bộ trang sức để đeo khi nằm trong quan tài?"
Lời nói của cô ta như một mũi kim độc, châm thẳng vào vết thương lòng sâu nhất của tôi.
Việt Nguyên Hãn không nói gì, nhưng sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả lời trách mắng. Anh xem sự im lặng đó như một sự đồng tình với lời chế giễu của Thúy Anh.
Tôi cúi đầu, cắn chặt môi để ngăn những giọt nước mắt chực trào ra. Tôi chậm rãi cúi xuống, nhặt từng tờ giấy rơi vương vãi trên sàn. Sau đó, trước mặt anh và cô ta, tôi xé nát tập tài liệu, từng mảnh, từng mảnh.
"Em xin lỗi. Em sẽ đổi một hướng thiết kế khác, thực tế hơn." Tôi nói, giọng nói không một chút cảm xúc.
Tôi hành động như một con rối, một con rối ngoan ngoãn và biết nghe lời, chỉ để làm anh hài lòng, chỉ để cuộc đối đầu này nhanh chóng kết thúc.
Đêm đó, tôi đợi cho đến khi cả căn nhà chìm vào im lặng. Tôi lẻn xuống phòng khách, lục tìm trong thùng rác. May mắn thay, người giúp việc chưa dọn dẹp. Tôi cẩn thận nhặt lại từng mảnh giấy bị xé nát, trái tim đau như bị ai đó cắt xé.
Tôi phải giữ lại chúng. Đây là con đường sống duy nhất của tôi.
Khi tôi đang chuẩn bị quay về phòng, một tiếng động nhỏ từ phía phòng bếp thu hút sự chú ý của tôi. Tôi nấp sau bức tường, hé mắt nhìn ra.
Trong ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ, tôi thấy Việt Nguyên Hãn đang ôm Tôn Thúy Anh từ phía sau. Tay anh vòng qua eo cô ta, đặt trên bụng cô ta một cách đầy sở hữu. Anh vùi mặt vào mái tóc dài của cô ta, hít hà mùi hương của cô.
Hành động thân mật và đầy khao khát đó, tôi chưa bao giờ được thấy ở anh. Dù chúng tôi sống chung một mái nhà, anh luôn giữ một khoảng cách nhất định với tôi. Anh chưa bao giờ ôm tôi như thế.
Tôi tự nhủ rằng họ là vợ chồng sắp cưới, những hành động này là hoàn toàn bình thường. Tôi là kẻ thừa, là người ngoài cuộc. Tôi không có quyền ghen tuông.
Nhưng trái tim tôi không nghe lời lý trí. Nó vẫn đau, đau đến mức tôi phải đưa tay lên ngực, cố gắng hít thở.
Tôi lặng lẽ quay người, bước từng bước nặng nề về phòng. Nhưng khi tôi vừa đi được vài bước, giọng nói của Tôn Thúy Anh từ phía sau vang lên, nhỏ nhưng đủ để tôi nghe thấy.
"Phương, sao em còn chưa đi ngủ?"
Tôi giật mình quay lại. Cô ta đã nhìn thấy tôi. Việt Nguyên Hãn cũng quay lại, ánh mắt anh phức tạp.
Thúy Anh bước về phía tôi, nụ cười trên môi vẫn ngọt ngào giả tạo. "Chị biết là em yêu chú Hãn. Nhưng em à, tình yêu không phải là thứ có thể cưỡng cầu. Em xem, chú Hãn lớn hơn em nhiều tuổi như vậy, chú ấy chỉ xem em như con cháu trong nhà thôi."
"Thúy Anh!" Việt Nguyên Hãn khẽ gắt lên, dường như không muốn cô ta nói tiếp.
Nhưng Thúy Anh không dừng lại. Cô ta tiến đến gần tôi hơn, ghé sát vào tai tôi, dùng âm lượng chỉ hai chúng tôi có thể nghe thấy.
"Mày nghĩ mày là ai? Một đứa mồ côi không cha không mẹ, ăn bám nhà người khác mà còn dám tơ tưởng đến người đàn ông của tao à?"
Cơ thể tôi cứng đờ.
"Cha mẹ mày chết một cách thảm khốc như vậy, chắc là do ăn ở thất đức lắm nhỉ? Loại gen đó di truyền cho mày, nên mày mới có thứ tình cảm bệnh hoạn, loạn luân như thế."
"Câm miệng!" Tôi hét lên, toàn bộ lý trí trong tôi sụp đổ.
Không ai được phép xúc phạm cha mẹ tôi. Không ai!
Tôi mất kiểm soát. Tôi vung tay lên, dùng hết sức lực của mình, tát thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp nhưng độc địa của Tôn Thúy Anh.
"Chát!"
Một âm thanh giòn giã vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Tôn Thúy Anh ngã xuống sàn, một tay ôm lấy má, đôi mắt ngấn nước đầy vẻ đáng thương và kinh ngạc.
Và ngay lúc đó, Việt Nguyên Hãn lao tới, chắn trước mặt cô ta.
Anh nhìn tôi, ánh mắt không còn là sự thất vọng, mà là sự tức giận tột độ, như thể tôi là kẻ thù của anh.
"Lã Ánh Phương! Em điên rồi sao?"
Có thể bạn cũng thích





