
Cô dâu bỏ trốn, tìm thấy tình yêu
Chương 2
Khổng Hà Chi POV:
Hy vọng, một cảm giác gần như đã bị lãng quên, bỗng trỗi dậy từ đống tro tàn trong lòng tôi. Nó giống như một mầm cây nhỏ bé, yếu ớt nhưng ngoan cường, đang cố gắng vươn lên từ mặt đất khô cằn. Lời nhắn của ông ngoại và cái tên Cung Hải Lý là tia nắng và giọt nước duy nhất mà nó có.
Nhưng lý trí mách bảo tôi rằng hy vọng thôi là chưa đủ. Tôi cần bằng chứng. Bằng chứng không thể chối cãi để tự thuyết phục bản thân rằng tôi không hề hoang tưởng, rằng quyết định bỏ trốn này là đúng đắn.
Và rồi tôi nhớ ra. Chiếc bút ghi âm nhỏ xíu. Một món quà sinh nhật năm 18 tuổi từ ông ngoại, ông nói nó để tôi "ghi lại những ý tưởng bất chợt". Tôi đã cười và nghĩ nó thật kỳ quặc, nhưng vẫn luôn giữ nó trong ví.
Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu. Tôi liều lĩnh quay trở lại căn phòng, vờ như đang tìm kiếm thứ gì đó. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi cẩn thận đặt chiếc bút ghi âm dưới gầm bàn cà phê gần cửa, nơi họ vừa đứng nói chuyện. Tôi bật nó lên, hy vọng âm thanh đủ rõ.
Sau đó, tôi quay lại bàn trang điểm, giả vờ tiếp tục sửa soạn. Vài phút sau, người phục vụ mang trà sâm vào. Ánh mắt tôi dán chặt vào tách trà bằng sứ trắng, bên trong là thứ chất lỏng màu hổ phách. Nụ cười của người phục vụ trông thật giả tạo.
Ngay khi cô ta rời đi, tôi vội vã lấy chiếc bút ghi âm. Tôi trốn vào phòng tắm, khóa trái cửa, và đeo tai nghe lên.
Những gì tôi nghe được còn tàn nhẫn hơn cả những gì tôi đã nghe lỏm được trước đó.
"Chỉ cần nó uống hết ly trà đó," giọng mẹ tôi vang lên, lạnh lùng và dứt khoát. "Nó sẽ ngủ say như chết. Chúng ta có thể bắt đầu tiệc sinh nhật cho Bin đúng giờ."
"Tốt," giọng Đạt đáp lại. "Con đã chán ngấy việc phải đóng kịch với nó rồi. Chỉ cần lấy được mảnh đất, con sẽ tìm cách tống khứ nó đi. Một người vợ 'nhạy cảm' như thế, chỉ tổ làm vướng chân."
"Chị thấy em làm thế là còn quá nhân từ đấy, Đạt ạ," chị Hà My chen vào, giọng điệu miệt thị. "Đáng lẽ phải cho nó biết vị trí thực sự của nó từ lâu rồi. Một món hàng thì phải có giá trị sử dụng. Giá trị của nó chỉ là mảnh đất kia thôi. Quản lý nó hiệu quả là được rồi."
Quản lý nó hiệu quả.
Họ không coi tôi là một con người. Tôi chỉ là một tài sản, một giao dịch cần được xử lý một cách hiệu quả.
Cơn giận dữ mà tôi chưa từng biết mình có khả năng cảm nhận được bùng lên. Nó là một ngọn núi lửa phun trào, thiêu rụi mọi nỗi buồn, mọi sự yếu đuối.
Tôi không còn khóc nữa. Nước mắt đã cạn rồi. Chỉ còn lại ngọn lửa hừng hực.
Tôi bước ra khỏi phòng tắm. Ánh mắt tôi rơi vào chiếc bình sơn mài, biểu tượng cho sự lừa dối của họ.
RẦM!
Tiếng vỡ chói tai là tiếng lòng tôi. Đó là âm thanh của sự giải thoát.
Tiếng bước chân vội vã và những tiếng gọi hốt hoảng vang lên ngoài cửa. "Hà Chi! Con làm sao vậy?"
Đó là cơ hội của tôi.
Trong khi họ còn đang bận tâm với cánh cửa khóa trái, tôi đã hành động. Chiếc váy cưới bị xé toạc. Chiếc áo choàng tắm bằng lụa được khoác lên người. Điện thoại, ví tiền, mọi thứ thuộc về cuộc sống cũ đều bị ném lại. Tôi chỉ giữ lại con dấu của ông ngoại.
Tôi liếc nhìn quanh phòng, tìm kiếm một lối thoát khác. Cửa sổ? Quá cao. Và rồi tôi nhìn thấy nó - một cánh cửa nhỏ khuất sau tấm rèm, gần khu vực mini-bar. Lối đi của nhân viên phục vụ.
Tôi kéo mạnh cánh cửa. Một hành lang hẹp và thiếu ánh sáng hiện ra. Không chút do dự, tôi lao vào đó.
Tôi chạy xuống hành lang, tìm thấy thang máy dành cho nhân viên. Khi cánh cửa thang máy đóng lại, tôi mới dám thở. Tim tôi vẫn đang đập như một chiếc trống trận. Tôi nhìn vào tấm gương mờ trong thang máy. Một người phụ nữ với mái tóc rối bù, mặc áo choàng tắm, chân trần, và đôi mắt rực lửa.
Tôi không còn nhận ra mình nữa. Và điều đó thật tuyệt vời.
Thang máy dừng ở tầng hầm. Tôi lẻn ra ngoài, đi qua khu vực bếp núc ồn ào và những nhân viên đang vội vã. Không ai để ý đến một bóng người kỳ lạ lướt qua.
Cuối cùng, tôi cũng thoát ra được ngoài không khí oi bức của thành phố. Ánh nắng chói chang khiến tôi nheo mắt. Tôi trông thật lạc lõng giữa dòng người qua lại. Vài người nhìn tôi với ánh mắt tò mò, nhưng tôi không quan tâm.
Tôi giơ tay vẫy một chiếc taxi. Người tài xế nhìn tôi từ đầu đến chân một cách dò xét, nhưng khi tôi đưa cho ông ta địa chỉ được khắc trên con dấu, ông ta chỉ nhún vai và cho xe chạy.
Chuyến đi dường như kéo dài vô tận. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Tôi đang đi đến một nơi vô định, gặp một người đàn ông tôi chưa từng biết. Nhưng bất cứ điều gì cũng tốt hơn là ở lại cái địa ngục kia.
Chiếc taxi dừng lại trước một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép. Tên tòa nhà được khắc bằng những chữ cái khổng lồ, sáng bóng: TẬP ĐOÀN ĐẦU TƯ LÝ GIA.
Nó toát lên một vẻ quyền lực lạnh lùng và đáng sợ. Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm bước vào.
Sảnh chính rộng lớn và sang trọng. Người phụ nữ ở quầy lễ tân nhìn tôi với vẻ kinh ngạc và khinh miệt.
"Tôi có thể giúp gì cho cô?" cô ta hỏi, giọng điệu lạnh nhạt.
"Tôi cần gặp ông Cung Hải Lý," tôi nói, cố gắng giữ cho giọng mình không run.
Cô ta cười khẩy. "Chủ tịch Cung không gặp người không có hẹn trước."
"Cứ nói với ông ấy là cháu gái của ông Khổng Minh Quang muốn gặp."
Cô ta có vẻ do dự một chút, nhưng vẫn lắc đầu. "Tôi rất tiếc, tôi không thể..."
Tôi không có thời gian để tranh cãi. Ngay lúc đó, tôi thấy một người đàn ông mặc vest đang bước về phía một dãy thang máy riêng. Tôi biết đó là cơ hội duy nhất.
Tôi lao qua quầy lễ tân, mặc kệ tiếng la hét của cô tiếp tân. Tôi chạy về phía thang máy, chen vào ngay trước khi cánh cửa thép bóng loáng đóng lại.
Bên trong thang máy chỉ có tôi và người đàn ông mặc vest. Anh ta quay lại, và tôi gần như nín thở.
Anh ta cao lớn, với bờ vai rộng. Khuôn mặt góc cạnh, hoàn hảo như tạc tượng. Nhưng đôi mắt anh ta mới là thứ khiến người ta chú ý. Chúng đen và sâu thẳm, lạnh lẽo như băng. Anh ta toát ra một khí chất quyền lực và nguy hiểm đến mức không khí trong thang máy dường như đặc quánh lại.
Chắc chắn đây là Cung Hải Lý.
Thang máy dừng lại ở tầng cao nhất. Cánh cửa mở ra, dẫn thẳng vào một văn phòng khổng lồ với tầm nhìn bao quát cả thành phố. Một nhóm người đang ngồi quanh một chiếc bàn họp lớn, nhưng sự xuất hiện của tôi đã khiến mọi thứ dừng lại.
Tất cả mọi người đều nhìn tôi chằm chằm. Một cô gái mặc áo choàng tắm, chân trần, tóc tai bù xù.
Cung Hải Lý bước ra khỏi thang máy, không hề tỏ ra ngạc nhiên. Anh ta chỉ lẳng lặng đi về phía bàn làm việc của mình.
Tôi đi theo anh ta. Sự im lặng trong phòng thật đáng sợ. Tôi có thể cảm nhận được hàng chục cặp mắt đang khoan vào lưng mình.
Tôi dừng lại trước bàn làm việc của anh ta. Tôi lấy con dấu gỗ ra khỏi túi áo choàng, đập mạnh nó xuống mặt bàn gỗ gụ. Âm thanh khô khốc vang vọng khắp phòng.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào con dấu.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Cung Hải Lý. Giọng nói của tôi vang lên, rõ ràng và kiên định, không một chút run rẩy.
"Tôi là Khổng Hà Chi. Tôi muốn biến mất. Và tôi muốn anh giúp tôi... hủy diệt bọn họ."
Có thể bạn cũng thích





