
Cô dâu bỏ trốn, tìm thấy tình yêu
Chương 3
Khổng Hà Chi POV:
Cung Hải Lý không trả lời ngay. Anh ta chỉ lẳng lặng nhặt con dấu lên, những ngón tay thon dài lướt trên dòng chữ "Giải pháp phi truyền thống". Một cái nhếch mép gần như không thể nhận ra thoáng qua trên khuôn mặt lạnh như băng của anh ta.
Anh ta liếc nhìn những người còn lại trong phòng họp. Một cái gật đầu nhẹ. Chỉ vậy thôi.
Như một mệnh lệnh vô hình, tất cả mọi người lập tức đứng dậy, thu dọn tài liệu và lặng lẽ rời khỏi phòng. Họ không dám nhìn tôi, cũng không dám thắc mắc. Cánh cửa gỗ nặng nề đóng lại, trả lại sự im lặng tuyệt đối.
Bây giờ chỉ còn lại tôi và anh ta. Không khí căng thẳng đến mức tôi có thể cảm nhận được nó.
"Ông ngoại của cô là một người thông minh," Cung Hải Lý cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh ta trầm và đều, không để lộ chút cảm xúc nào. Anh ta chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc. "Ngồi đi."
Tôi ngồi xuống, cố gắng giữ cho mình không run rẩy. Lớp vỏ bọc kiên cường của tôi đang bắt đầu rạn nứt.
"Vậy," anh ta nói, tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau. "Kể tôi nghe, ai là 'bọn họ' mà cô muốn hủy diệt?"
Và tôi đã kể. Tôi kể hết tất cả. Những lời lẽ tuôn ra như một con đê bị vỡ, mang theo tất cả nỗi đau đớn, sự phản bội và nỗi phẫn uất mà tôi đã kìm nén. Tôi kể về việc bị coi là "yếu đuối", về sự lợi dụng của mẹ và chị gái, về âm mưu của Trịnh Hữu Đạt và gia đình anh ta. Tôi kể về ly trà sâm có thuốc an thần, về bữa tiệc sinh nhật được chuẩn bị sẵn, và về mảnh đất vàng của ông ngoại tôi.
Trong suốt câu chuyện của tôi, Cung Hải Lý chỉ im lặng lắng nghe. Ánh mắt anh ta không rời khỏi tôi một giây, nhưng nó không phải là ánh mắt thương hại. Nó sắc bén, phân tích, như thể anh ta đang đánh giá từng lời tôi nói. Sự im lặng của anh ta còn đáng sợ hơn bất kỳ câu hỏi nào.
Khi tôi kết thúc, tôi thở hổn hển, kiệt sức. Căn phòng lại chìm vào im lặng.
"Trịnh Hữu Đạt," Cung Hải Lý lặp lại cái tên đó, như thể đang nếm thử nó. "Tập đoàn bất động sản Trịnh Gia. Họ là đối thủ lớn nhất của tôi trong dự án khu phức hợp trung tâm thành phố."
Tôi sững sờ. "Đối thủ?"
"Đúng vậy," anh ta nói, giọng điệu có chút mỉa mai. "Và tôi đoán, mảnh đất mà cô được thừa kế chính là mảnh ghép cuối cùng và quan trọng nhất cho dự án của họ. Không có nó, họ sẽ không thể bắt đầu."
Bây giờ thì tôi đã hiểu. Mọi thứ đều khớp với nhau. Cuộc hôn nhân của tôi không chỉ là một sự lừa dối tình cảm, nó là một nước cờ trong một ván bài kinh doanh khổng lồ. Tôi chỉ là một con tốt thí.
Sự tủi nhục và tức giận lại dâng lên trong tôi.
"Vậy là..." Cung Hải Lý tiếp tục, giọng điệu lạnh lùng và thực tế. "Cô không chỉ bị phản bội. Cô còn là một công cụ trong một thương vụ trị giá hàng nghìn tỷ đồng. Họ không cưới cô. Họ đang mua lại tài sản của cô với cái giá rẻ mạt nhất."
Mỗi lời anh ta nói như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương của tôi.
Rồi anh ta đứng dậy, đi về phía cửa sổ lớn nhìn ra thành phố. Bóng lưng anh ta cao lớn và cô độc.
"Tôi có một đề nghị cho cô, Khổng Hà Chi," anh ta nói mà không quay lại. "Một giải pháp phi truyền thống, đúng như những gì ông ngoại cô đã gợi ý."
Tôi chờ đợi, tim đập thình thịch.
"Chúng ta sẽ kết hôn. Ngay bây giờ," anh ta nói.
Tôi choáng váng. "Kết hôn? Anh... anh nói gì vậy?"
"Một cuộc hôn nhân hợp đồng," anh ta giải thích, cuối cùng cũng quay lại nhìn tôi. Ánh mắt anh ta sắc như dao. "Tôi sẽ cho cô một danh phận mới, sự bảo vệ tuyệt đối và tất cả các nguồn lực cần thiết để trả thù. Tôi sẽ giúp cô hủy diệt Trịnh Gia và lấy lại mọi thứ thuộc về mình."
"Đổi lại...?" tôi hỏi, biết rằng không có gì là miễn phí.
"Đổi lại, cô sẽ dùng quyền kiểm soát mảnh đất đó để giúp tôi. Với tư cách là vợ của tôi, cô sẽ đứng về phía tôi trong cuộc chiến thương mại này. Mảnh đất đó sẽ thuộc về dự án của Lý Gia, không phải của Trịnh Gia. Chúng ta sẽ cùng nhau đánh bại kẻ thù chung."
Một cuộc hôn nhân hợp đồng. Một giao dịch lạnh lùng dựa trên lợi ích. Nó thật điên rồ. Nhưng nó cũng là chiếc phao cứu sinh duy nhất của tôi.
Trở về với gia đình? Không thể nào. Tự mình chống lại nhà họ Trịnh? Tôi không có sức. Đây là con đường duy nhất. Con đường duy nhất để trả thù.
Tôi nhìn vào mắt Cung Hải Lý. Tôi thấy ở đó không chỉ là sự toan tính, mà còn có một ngọn lửa hận thù âm ỉ, giống như ngọn lửa trong lòng tôi.
"Tôi đồng ý," tôi nói, giọng nói chắc nịch.
Một nụ cười thoáng qua trên môi Cung Hải Lý. Một nụ cười của sự hài lòng và chiến thắng. "Quyết định thông minh."
Anh ta không lãng phí một giây nào. Anh ta nhấc điện thoại nội bộ lên. "Gọi đội ngũ pháp lý và một nhân viên đăng ký kết hôn đến văn phòng của tôi. Ngay lập tức."
Chưa đầy ba mươi phút sau, văn phòng của anh ta đã đầy ắp người. Một hợp đồng hôn nhân dày cộp được đặt trước mặt tôi. Tôi đọc lướt qua các điều khoản: một cuộc hôn nhân có thời hạn một năm, phân chia tài sản rõ ràng, không can thiệp vào cuộc sống riêng tư của nhau. Và điều khoản quan trọng nhất: tôi sẽ ủy quyền cho anh ta sử dụng mảnh đất trong các hoạt động kinh doanh.
Tôi ký tên mà không do dự.
Ngay sau đó, nhân viên đăng ký kết hôn tiến hành một buổi lễ đơn giản đến mức vô lý. Chúng tôi trao đổi lời thề mà không có một chút cảm xúc nào. Chiếc nhẫn cưới được đeo vào tay tôi, lạnh lẽo và xa lạ.
Khổng Hà Chi đã chết trong căn phòng khách sạn đó. Bây giờ, tôi là bà Cung.
Ngay sau khi mọi người rời đi, Cung Hải Lý ném cho tôi một chiếc điện thoại mới. "Số của cô đã được lập trình sẵn. Chỉ liên lạc với những người trong danh sách này. Vứt điện thoại cũ của cô đi."
Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên. Anh ta nghe máy, khuôn mặt không biểu cảm, nhưng tôi có thể thấy một tia sáng lóe lên trong mắt anh ta.
"Tốt," anh ta nói vào điện thoại. "Cứ để họ phát tán."
Anh ta cúp máy và nhìn tôi. "Gia đình cô vừa đưa ra một thông báo chính thức. Rằng cô dâu Khổng Hà Chi đã đột ngột mất tích do 'tình trạng tinh thần bất ổn'. Họ đang biến cô thành một kẻ điên loạn bỏ trốn."
Lồng ngực tôi thắt lại. Ngay cả đến lúc này, họ vẫn không ngừng làm tôi tổn thương.
Nhưng Cung Hải Lý chỉ cười lạnh. Anh ta chỉnh lại cà vạt.
"Đi thôi," anh ta nói.
"Đi đâu?" tôi hỏi, vẫn còn bàng hoàng.
Ánh mắt anh ta lóe lên vẻ thích thú độc ác.
"Chúng ta có một bữa tiệc cưới cần phải phá."
Có thể bạn cũng thích





