Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cô dâu bỏ trốn, tìm thấy tình yêu

Cô dâu bỏ trốn, tìm thấy tình yêu

Ngay trong ngày trọng đại, Khổng Hà Chi bàng hoàng phát hiện sự thật tàn khốc: mẹ ruột, chị gái và chính vị hôn phu đã cấu kết để chuốc thuốc mê cô. Mục đích của họ là chiếm đoạt mảnh đất vàng từ ông ngoại cô và biến đám cưới thành tiệc sinh nhật cho cháu trai anh ta. Nhận ra mình chỉ là quân cờ trong màn kịch tàn nhẫn, Hà Chi quyết định xé nát váy cưới, chân trần chạy trốn khỏi đám cưới địa ngục. Để báo thù, cô tìm đến Cung Hải Lý - đối thủ truyền kiếp của nhà họ Trịnh. Với con dấu của ông ngoại trong tay, cô đề nghị một thỏa thuận nguy hiểm: nhờ anh giúp mình biến mất và quét sạch những kẻ phản bội. Từ đây, hành trình đối đầu đầy kịch tính bắt đầu.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Vào ngày cưới của mình, tôi đã nghe được một bí mật. Một bí mật đủ sức biến chiếc váy cưới trắng tinh thành tấm vải liệm cho tình yêu của tôi.

Hóa ra, mẹ ruột, chị gái và chồng sắp cưới của tôi lại âm mưu chuốc thuốc an thần cho tôi ngay trong ngày trọng đại.

Họ muốn biến đám cưới của tôi thành tiệc sinh nhật xa hoa cho cháu trai anh ta, và chiếm đoạt mảnh đất vàng mà ông ngoại để lại cho tôi.

Cuộc hôn nhân này, từ đầu đến cuối, chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu. Tôi chỉ là một quân cờ bị lợi dụng.

Sự phản bội đau đớn đến mức thiêu đốt mọi cảm giác yếu đuối.

Tôi đã không do dự xé nát chiếc váy cưới, chân trần bỏ trốn khỏi địa ngục đó.

Tôi tìm đến Cung Hải Lý, kẻ thù lớn nhất trong kinh doanh của nhà họ Trịnh, và đặt con dấu của ông ngoại lên bàn.

"Tôi là Khổng Hà Chi. Tôi muốn biến mất. Và tôi muốn anh giúp tôi... hủy diệt bọn họ."

Chương 1

Khổng Hà Chi POV:

Vào ngày cưới của mình, tôi đã nghe được một bí mật. Một bí mật đủ sức biến chiếc váy cưới trắng tinh thành tấm vải liệm cho tình yêu của tôi.

Căn phòng tổng thống của khách sạn năm sao ngột ngạt một cách kỳ lạ, mặc dù điều hòa đang chạy ở mức tối đa. Mùi hoa huệ trắng nồng nặc, quyện với mùi keo xịt tóc và sự căng thẳng không lời.

Tôi ngồi trước chiếc gương lớn có viền mạ vàng, một con búp bê mặc bộ váy cưới đắt tiền. Lớp trang điểm hoàn hảo che đi quầng thâm mắt do mất ngủ nhiều đêm. Mái tóc được búi cầu kỳ, ghim chặt bởi hàng tá chiếc kẹp tăm.

Tôi cảm thấy xa lạ với chính hình ảnh phản chiếu của mình. Cô gái trong gương trông thật lộng lẫy, điềm tĩnh, sẵn sàng bước vào một cuộc sống mới. Nhưng bên trong, tôi chỉ là một mớ hỗn độn của những lo lắng.

Tôi luôn là người "nhạy cảm, hay lo nghĩ". Đó là cái mác mà gia đình đã dán lên tôi từ khi tôi còn nhỏ. Mọi cảm xúc của tôi đều bị cho là cường điệu hóa. Mọi nỗi sợ của tôi đều bị coi là vô lý.

"Hà Chi, ngồi thẳng lưng lên con," mẹ tôi, bà Oanh, cất giọng sắc lẹm. Bà đang đi đi lại lại trong phòng, chiếc áo dài bằng lụa thượng hạng sột soạt theo mỗi bước chân. Ánh mắt bà lướt qua tôi không phải với sự trìu mến của một người mẹ, mà là sự đánh giá của một người giám định. "Đừng có ủ rũ như thế. Hôm nay là ngày trọng đại của con. Con phải trông thật rạng rỡ cho nhà họ Trịnh thấy."

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười. "Con chỉ hơi lo thôi mẹ."

"Lo lắng cái gì? Lấy được Hữu Đạt là phúc ba đời nhà mình. Con chỉ cần xinh đẹp và ngoan ngoãn là được. Mọi thứ khác đã có người lớn lo."

Chị gái tôi, Khổng Hà My, người luôn là "cô con gái vàng" của gia đình, cười khẩy từ chiếc ghế sofa nơi chị ta đang ngồi vắt chéo chân, lướt điện thoại. "Mẹ nói đúng đấy. Em chỉ cần làm một bình hoa di động là tròn vai rồi. Đừng có suy nghĩ linh tinh rồi lại phá hỏng mọi chuyện như lần trước."

"Lần trước" mà chị ta nhắc đến là bữa tiệc đính hôn của chúng tôi, khi tôi bị hoảng loạn vì đám đông và phải vào phòng nghỉ. Trịnh Hữu Đạt đã rất tức giận, không phải vì lo lắng cho tôi, mà vì tôi đã làm anh ta "mất mặt".

Cánh cửa phòng bật mở và Trịnh Hữu Đạt bước vào. Anh ta mặc bộ vest được may đo hoàn hảo, tóc vuốt keo bóng loáng. Vẻ ngoài lịch lãm của anh ta từng khiến tôi xao xuyến, nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy một sự xa cách lạnh lùng.

"Em sẵn sàng chưa, tình yêu?" Anh ta nói, nhưng ánh mắt lại nhìn vào hình ảnh của tôi trong gương, kiểm tra từng chi tiết như một món hàng trước khi trưng bày. "Đừng làm anh thất vọng nhé."

"Em sẽ cố gắng," tôi lí nhí.

"Không phải cố gắng. Mà là phải làm được," anh ta sửa lại, giọng điệu có chút gia trưởng. "Anh cần em hoàn hảo trong hôm nay."

Họ rời đi để chuẩn bị cho buổi lễ, để lại tôi một mình với sự im lặng đến đáng sợ. Tôi cảm thấy như một diễn viên sắp bước ra sân khấu diễn một vở kịch mà mình không thuộc lời thoại.

Tôi chợt nhận ra mình đã làm rơi chiếc trâm cài tóc bằng ngọc trai, một kỷ vật của bà ngoại. Tôi bắt đầu tìm kiếm nó một cách hoảng loạn quanh bàn trang điểm. Nó không có ở đó. Có lẽ nó đã rơi xuống gầm bàn.

Tôi cúi xuống, lần mò dưới tấm thảm dày. Và đó là lúc tôi nghe thấy những giọng nói từ phía hành lang, ngay bên ngoài cánh cửa phòng đang hé mở.

Giọng của mẹ tôi, bà Oanh, vang lên, không còn vẻ gay gắt mà đầy vẻ xu nịnh. "Bà Trịnh yên tâm, mọi thứ đã được sắp xếp cả rồi. Con bé Hà Chi sẽ không gây ra bất kỳ rắc rối nào đâu."

Một giọng phụ nữ khác, chắc là mẹ của Đạt, trả lời với vẻ nghi ngờ. "Tôi vẫn không tin tưởng nó. Con bé đó trông lúc nào cũng như sắp khóc. Lỡ nó lại làm loạn lên giữa tiệc cưới thì sao?"

Giọng của chị gái tôi, Hà My, xen vào, đầy tự tin. "Bác gái đừng lo. Mẹ đã chuẩn bị trà sâm cho nó rồi. Chỉ cần nó uống một ly trước khi làm lễ, đảm bảo sẽ ngoan ngoãn như một con cừu non suốt cả buổi tối."

"Trà sâm?" Mẹ chồng tương lai của tôi hỏi.

"Vâng ạ," mẹ tôi tiếp lời, giọng có chút đắc ý. "Có thêm một chút... 'thảo dược' an thần. Loại tốt nhất. Chỉ đủ để nó bình tĩnh, không suy nghĩ lung tung. Sau khi làm lễ xong, chúng ta sẽ đưa nó lên phòng nghỉ ngơi. Nó sẽ ngủ một giấc thật ngon cho đến sáng mai."

Tim tôi như ngừng đập. Thuốc an thần? Họ định cho tôi uống thuốc?

Giọng của Trịnh Hữu Đạt vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn. "Tốt nhất là như vậy. Con không muốn nó làm hỏng bữa tiệc sinh nhật của cu Bin. Mọi thứ đã được trang trí lại cho chủ đề siêu anh hùng rồi. Sau phần lễ của chúng con khoảng một tiếng, sân khấu sẽ được chuyển đổi. Khách khứa của chúng ta đều biết cả rồi."

Bữa tiệc sinh nhật? Bữa tiệc cưới của tôi... sẽ biến thành bữa tiệc sinh nhật xa hoa cho cháu trai anh ta?

Toàn bộ con người tôi đông cứng lại. Hóa ra, đám cưới này, cuộc hôn nhân này, tất cả chỉ là một màn kịch. Một màn kịch được dàn dựng công phu để che đậy một sự thật còn tàn nhẫn hơn.

"Vậy còn mảnh đất ở quận 1 thì sao?" Mẹ chồng tôi hỏi, giọng điệu đầy toan tính. "Khi nào thì con bé sẽ ký giấy chuyển nhượng?"

"Ngay sau khi đăng ký kết hôn, mẹ ạ," Đạt trả lời. "Luật sư đã chuẩn bị sẵn sàng. Mảnh đất đó là điều kiện tiên quyết cho dự án trung tâm thương mại của chúng ta. Đó là lý do duy nhất con phải chịu đựng con nhỏ phiền phức này."

Lý do duy nhất.

Cả thế giới của tôi sụp đổ. Mảnh "đất vàng" đó là tài sản duy nhất mà ông ngoại quá cố để lại cho riêng tôi, như một sự bù đắp cho việc tôi luôn bị đối xử bất công trong gia đình. Và giờ đây, nó trở thành cái giá cho cuộc hôn nhân giả tạo này.

Họ lợi dụng tôi. Tất cả bọn họ. Mẹ ruột của tôi, chị gái của tôi, và người đàn ông tôi sắp gọi là chồng. Họ coi tôi như một công cụ, một quân cờ trong ván cờ lợi ích của họ.

Sự phản bội đau đớn đến mức tôi không thể thở được. Nỗi tức giận sôi sục trong lồng ngực, thiêu đốt mọi cảm giác yếu đuối và tự ti.

Họ luôn nói tôi nhạy cảm, hay lo nghĩ, đa nghi. Nhưng sự thật còn tàn khốc hơn bất kỳ sự nghi ngờ nào của tôi.

Trong cơn tuyệt vọng, tôi chợt nhớ đến món quà cuối cùng ông ngoại đưa cho tôi trước khi mất. Một chiếc hộp gỗ nhỏ. Tôi chưa bao giờ mở nó ra. Tôi chạy đến vali của mình, lục tung lên và tìm thấy chiếc hộp.

Bên trong không phải là một món trang sức, mà là một con dấu bằng gỗ mun quý giá. Phía trên khắc một cái tên: Cung Hải Lý. Và bên dưới là một dòng chữ nhỏ: "Giải pháp phi truyền thống". Kèm theo đó là một địa chỉ.

Ông ngoại... Ông đã biết trước điều gì sẽ xảy ra sao? Đây có phải là lối thoát ông để lại cho tôi không?

Một tia hy vọng lóe lên trong bóng tối tuyệt vọng.

Tôi nhìn vào chiếc bình sơn mài cổ đắt giá đặt ở góc phòng, một món quà cưới từ nhà họ Trịnh. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi tôi.

Họ muốn một cô dâu ngoan ngoãn? Họ sẽ không có được.

Tôi nhấc chiếc bình lên, dùng hết sức lực ném mạnh nó vào tường.

Tiếng gốm sứ vỡ tan vang lên chói tai, như tiếng hét mà tôi đã kìm nén bấy lâu nay.

Tôi không do dự một giây nào. Tôi cởi bỏ chiếc váy cưới nặng trịch, vứt nó xuống sàn như một thứ rác rưởi. Tôi mặc vội chiếc áo choàng tắm bằng lụa, không thèm đi giày.

Tôi phải thoát ra khỏi đây.

Tôi chạy ra khỏi phòng, chân trần đạp lên những mảnh vỡ, cảm nhận cơn đau nhói nhưng nó không thể nào sánh được với nỗi đau trong tim tôi.

Hành lang vắng lặng. Tiếng nhạc cưới bắt đầu vang lên từ sảnh tiệc. Vở kịch của họ sắp bắt đầu.

Nhưng nữ chính đã bỏ trốn.

Tôi chạy về phía lối thoát hiểm, không một lần ngoảnh đầu lại. Khách sạn năm sao, gia đình, hôn nhân, tất cả đã bị bỏ lại phía sau.

Trước mắt tôi chỉ có một con đường duy nhất. Con đường dẫn đến địa chỉ trên con dấu của ông ngoại.

Con đường dẫn đến Cung Hải Lý.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi bị Alpha bỏ rơi, tôi quay sang kết hôn với kẻ thù của anh ta
8.1
Bị bộ tộc đối địch bắt cóc, tôi tuyệt vọng mong chờ sự cứu giúp từ vị Alpha của mình. Thế nhưng, anh ta lại đang mải mê ngắm bình minh cùng người bạn đời định mệnh, thậm chí còn lạnh lùng bảo kẻ thù cứ trói tôi lại để dạy cho một bài học. Đứng trước lằn ranh sinh tử, tôi buộc phải cầu xin sự che chở từ gã Alpha tàn bạo của phe đối phương. Đến khi người cũ nhớ ra và tìm đến, tôi đã nằm gọn trong vòng tay kẻ thù. Anh ta mỉm cười đầy khiêu khích, tuyên bố rằng tôi giờ đây không còn sức để rời đi nữa.
Bìa tiểu thuyết Đưa Cả Nhà Vào Lò Thiêu Giữa Ngày Tận Thế
8.0
Mùa hè nóng bức, chị dâu nhất quyết bắt cả nhà đi Tam Á lặn biển dù tôi đã lên tiếng cảnh báo về sự bất thường của thời tiết. Tại đây, sau khi bị côn đồ trấn lột, thảm họa ập đến khi từ trường hỗn loạn biến gió biển thành sóng nhiệt chết người. Trong cơn nguy cấp vì nước biển dâng cao, anh trai đã tàn nhẫn đẩy tôi xuống nước để chị dâu giẫm lên đầu thoát thân. Tôi bỏ mạng nơi đáy biển nóng bỏng, còn mẹ lại đổ mọi tội lỗi lên xác chết của tôi. Nhờ sự hy sinh tức tưởi đó, họ cùng nhau sống sót chờ cứu viện. May mắn thay, tôi đã trọng sinh về đúng thời điểm chị dâu vừa đưa ra lời đề nghị điên rồ ấy.
Bìa tiểu thuyết Bách Luyện Thành Thần
9.3
Từ vị thế đại thiếu gia cao quý, La Chính rơi xuống đáy xã hội thành kẻ nô bộc hèn mọn sau biến cố nội loạn gia tộc. Trong nghịch cảnh, anh vô tình sở hữu bí pháp luyện khí thượng cổ, mở ra con đường tu luyện độc nhất vô nhị: lấy thân xác làm linh khí, dùng cơ thể làm vật dẫn để tôi luyện thành thần. Từ kẻ bị chà đạp, anh bắt đầu hành trình phản công mạnh mẽ, dấn thân vào cuộc tranh hùng giữa các đại tộc. Giữa thế gian đầy biến động, La Chính dùng cơ thể cường hãn như pháp bảo để khắc chế mọi kẻ thù, khẳng định vị thế đỉnh cao.
Bìa tiểu thuyết Cấm ly hôn! Tiêu gia quỳ xin được cưng
8.4
Trong đêm tân hôn, Thẩm Uyên bị em gái hãm hại, gánh chịu hàm oan lẳng lơ cùng tội danh mưu sát không thành. Nàng bị hôn phu ruồng bỏ, phải ngồi tù ba năm đầy nhục nhã. Ngày ra tù, em gái lại dùng tính mạng mẹ nàng để ép nàng bán thân cho lão già đồi bại. Trên hành trình cay đắng đó, nàng vô tình gặp gỡ đế vương Tiêu Bắc Hàn và được ông trùm lạnh lùng này hết mực sủng ái. Có sự che chở của anh, Thẩm Uyên bắt đầu hành trình trả thù những kẻ từng chà đạp mình. Khi đứng trước sự hối lỗi muộn màng của em gái và lời cầu xin quay lại từ hôn phu cũ, Tiêu Bắc Hàn đã ôm chặt lấy nàng, khinh miệt đuổi kẻ thua cuộc và khẳng định chủ quyền tuyệt đối với người phụ nữ của mình.
Bìa tiểu thuyết Kẻ Hôn Phu Bỏ Mặc Cô Chết
8.2
Cái chết cận kề không đến từ bão tuyết hay cái lạnh, mà bắt đầu khi vị hôn phu tàn nhẫn tước đoạt công trình tâm huyết của tôi để trao cho người phụ nữ khác. Anh ta lấy đi điện thoại vệ tinh, đẩy tôi vào hố tuyết sâu và thản nhiên bỏ mặc tôi giữa cơn sinh tử. Trong khi đó, Khả My xuất hiện đầy thách thức, dùng rìu rạch nát bộ đồ bảo hộ cuối cùng của tôi. Họ khinh bỉ, tin rằng tôi sẽ tan biến trong giá rét và họ là kẻ thắng cuộc. Thế nhưng, cả hai không hề hay biết về thiết bị định vị khẩn cấp bí mật được tôi khâu kỹ trong tay áo. Với hơi tàn lực kiệt, tôi đã kích hoạt nó, mở ra cơ hội sống sót và màn trả thù đắt giá phía sau.
Bìa tiểu thuyết Tái sinh cả nhà trong lò hỏa táng, tôi bị gian thần ôm vào lòng
9.0
Tạ Đường Chi từng có tất cả, nhưng sự xuất hiện của người chị gái thất lạc đã khiến cô mất đi mọi thứ, từ tình thương của cha mẹ đến sự che chở của anh trai và vị hôn phu. Trong bi kịch kiếp trước, chỉ có gian thần Lăng Hạc yêu cô chân thành thì lại bị cô hãm hại. Trở lại từ cõi chết, Đường Chi quyết tâm dứt bỏ xiềng xích tình thân giả tạo. Cô không nhượng bộ người anh thiên vị, thẳng thừng hủy hôn với kẻ bạc tình và đoạn tuyệt với cha mẹ bất công. Khi bộ mặt thật của người chị bị vạch trần, cả gia đình hối hận quỳ xuống cầu xin, nhưng cô chỉ lạnh lùng đáp trả rằng họ phải trả giá bằng mạng sống mới mong nhận được sự tha thứ. Giữa những hận thù rực cháy, cô chọn đứng cạnh người duy nhất từng vì mình mà hy sinh.