Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Tái sinh để từ chối bạn

Tái sinh để từ chối bạn

Vào đúng ngày tôi sinh non, Võ Nam Phong đã nhẫn tâm giam cầm tôi tại một căn biệt thự hoang phế. Anh ta mặc kệ tôi cùng đứa con nhỏ dần lịm đi trong đau đớn chỉ để trả thù cho người tình Kiều Thanh Hà. Thậm chí, anh còn xé nát những lá thư tình của tôi và coi sự chân thành đó là điều kinh tởm, rẻ tiền. Chết trong uất hận, tôi may mắn được tái sinh vào đêm anh bị trúng thuốc. Lần này, tôi quyết định không làm người cứu giúp anh nữa mà sẽ đẩy anh về phía người phụ nữ anh yêu để đổi lấy tự do.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Vũ Diệp Mai POV:

Tôi không biết Kiều Thanh Hà đã đến lúc nào, cũng không quan tâm đêm qua giữa họ đã xảy ra chuyện gì. Sáng hôm sau, khi tôi xuống nhà ăn sáng, tôi đã thấy cô ta ngồi bên cạnh Võ Nam Phong, trên chính chiếc ghế mà tôi đã ngồi suốt mười năm qua.

Bà Võ, mẹ của Nam Phong, người luôn đối xử tốt với tôi, trông có vẻ hơi khó xử. Ông Võ thì sa sầm mặt mày.

Kiều Thanh Hà mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc dài buông xõa, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng trông vô cùng trong sáng và đáng thương. Cô ta đang gắp thức ăn cho Nam Phong, người vẫn còn vẻ mệt mỏi sau một đêm vật lộn với thuốc.

Khi thấy tôi, ánh mắt của Kiều Thanh Hà lóe lên một tia đắc thắng không thể che giấu, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng vẻ mặt lo lắng.

"Diệp Mai, em xuống rồi à?" cô ta nói với giọng ngọt ngào. "Đêm qua anh Phong... anh ấy không làm em sợ chứ?"

Tôi chỉ lẳng lặng gật đầu, kéo ghế ra ngồi ở phía đối diện, cách xa họ nhất có thể. Tôi tự lấy cho mình một lát bánh mì nướng, phết bơ, hoàn toàn không nhìn về phía họ.

Sự im lặng và thờ ơ của tôi dường như khiến Võ Nam Phong khó chịu. Anh ta nhíu mày nhìn tôi.

"Vũ Diệp Mai, thái độ của em là sao vậy?" Anh ta lên tiếng, giọng nói vẫn còn chút khàn khàn nhưng đã đầy vẻ hách dịch quen thuộc. "Thanh Hà đang nói chuyện với em đấy."

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Tôi nghe thấy rồi."

"Vậy thì trả lời cho đàng hoàng," anh ta gằn giọng. "Cô ấy là khách."

Tôi đặt lát bánh mì xuống, lau miệng bằng khăn ăn. "Tôi không có gì để nói cả."

"Em!" Nam Phong tức giận đập bàn. "Em ngày càng không biết phép tắc rồi đấy!"

"Phong!" Ông Võ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng đầy uy nghiêm. "Con đang làm gì vậy? Mai nó đã làm gì sai?"

"Bố, bố không thấy thái độ của cô ta sao?" Nam Phong chỉ tay về phía tôi. "Từ đêm qua đến giờ cô ta cứ như người mất hồn, lạnh lùng như tảng băng. Con nói chuyện không thèm trả lời. Thanh Hà lo lắng cho cô ta, cô ta cũng không thèm để ý!"

Kiều Thanh Hà vội vàng kéo tay Nam Phong, đôi mắt xinh đẹp ngấn nước.

"Anh Phong, đừng vậy mà," cô ta khóc nức nở. "Là lỗi của em. Em không nên ở lại đây. Chắc chắn Diệp Mai đang hiểu lầm chúng ta. Em... em xin lỗi, Diệp Mai. Đêm qua anh Phong say quá, em chỉ muốn chăm sóc anh ấy thôi, không có ý gì khác đâu..."

Cô ta nói như thể tôi là người vợ ghen tuông đang bắt quả tang chồng mình ngoại tình. Thật nực cười.

Kiếp trước, tôi sẽ phát điên lên vì ghen tuông và đau khổ. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy màn kịch này thật rẻ tiền.

"Cô không cần phải xin lỗi tôi," tôi nói một cách bình thản. "Chuyện giữa hai người không liên quan đến tôi."

Võ Nam Phong nghe thấy câu nói của tôi thì càng tức giận hơn. Anh ta đứng phắt dậy, đi vòng qua bàn ăn và đứng trước mặt tôi.

"Vũ Diệp Mai, em lặp lại lần nữa xem?" Anh ta cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, giọng nói đầy đe dọa. "Em nói chuyện giữa anh và Thanh Hà không liên quan đến em?"

Tôi có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh ta phả vào tai mình. Tôi theo bản năng nghiêng đầu đi, cố gắng tránh né sự tiếp xúc này.

"Đúng vậy," tôi đáp, không chút nao núng. "Anh là con trai của ân nhân tôi, tôi sống ở nhà họ Võ là nhờ lòng tốt của bác trai bác gái. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi phải quan tâm đến đời sống tình cảm của anh."

Sự xa cách trong lời nói của tôi dường như đã chọc giận anh ta thực sự.

"Tốt... tốt lắm..." Anh ta nghiến răng, đôi mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. "Để rồi xem em cứng miệng được bao lâu."

Nói rồi, anh ta quay người, kéo tay Kiều Thanh Hà vẫn đang sụt sùi.

"Chúng ta đi."

Anh ta thậm chí không thèm chào bố mẹ mình một tiếng, cứ thế kéo Kiều Thanh Hà ra khỏi phòng ăn.

Không khí trở nên im lặng đến ngột ngạt. Bà Võ nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng.

"Mai, con không sao chứ? Thằng Phong nó..."

"Con không sao ạ," tôi ngắt lời bà, mỉm cười nhẹ. "Con quen rồi."

Đúng vậy, tôi đã quen rồi. Nhưng từ bây giờ, tôi sẽ không bao giờ để anh ta có cơ hội làm tổn thương tôi nữa.

Bữa sáng kết thúc trong im lặng. Tôi dọn dẹp bát đĩa của mình rồi xin phép lên phòng. Tôi cần phải lên kế hoạch cho tương lai của mình. Kế hoạch rời khỏi nơi này.

Khi tôi đi ngang qua phòng khách, tôi nghe thấy tiếng Nam Phong nói chuyện điện thoại ở ngoài vườn.

"...Không, em không cần phải lo lắng. Cô ta chỉ đang dỗi vặt thôi. Một con nhỏ mồ côi được nhà anh cưu mang, cô ta dám làm gì chứ? Dám tỏ thái độ với em, anh sẽ cho cô ta biết tay."

Tôi dừng bước, bàn tay nắm chặt lại.

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích của Kiều Thanh Hà ở đầu dây bên kia.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi lại thả lỏng bàn tay.

Không sao cả. Cứ để họ đắc ý. Càng như vậy, tôi càng có thêm quyết tâm để rời đi.

Khi tôi chuẩn bị bước lên cầu thang, Võ Nam Phong từ ngoài vườn đi vào. Anh ta nhìn thấy tôi, và ánh mắt anh ta trở nên lạnh lẽo.

Anh ta bước đến, chặn đường tôi.

"Đi đâu?"

"Về phòng."

"Anh có chuyện muốn nói với em." Anh ta ra lệnh. "Đi theo anh."

Anh ta không đợi tôi trả lời, đi thẳng lên tầng ba, đến phòng làm việc của anh ta. Tôi do dự một lúc, nhưng cuối cùng vẫn đi theo. Tôi biết, trốn tránh không phải là cách. Có những chuyện cần phải giải quyết một lần cho dứt điểm.

Tôi không biết rằng, cuộc đối đầu này sẽ còn tàn khốc hơn những gì tôi có thể tưởng tượng.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Thiên giá sủng thê: Hoắc tổng mời tiếp chiêu
8.6
Tại Việt Thành, Hoắc Lăng Trầm vốn nổi tiếng là vị tổng tài lạnh lùng và tàn nhẫn. Khi chưa rõ danh tính thật sự của Niên Nhã Tuyền, anh liên tục ra lệnh đuổi cô khỏi trung tâm thương mại, thậm chí đòi ném xuống biển hay chôn sống. Chỉ đến khi trợ lý run rẩy nhắc nhở rằng đó chính là phu nhân hợp pháp của mình, Hoắc thiếu mới bàng hoàng nhận ra sai lầm và bắt đầu hành trình sủng ái vợ vô điều kiện. Thế nhưng, ngay thời điểm cả thành phố đang ngưỡng mộ cuộc hôn nhân hạnh phúc và sự chiều chuộng hết mực anh dành cho cô, thì cả hai lại bất ngờ đi đến quyết định ly hôn đầy tiếc nuối.
Bìa tiểu thuyết Hôn sâu say đắm, anh mềm lòng dỗ dành đừng ly hôn
8.9
Chỉ sau một năm chung sống, thái độ của Tạ Cẩn Hoài đột ngột xoay chuyển khiến Nam Vãn Tinh ngỡ ngàng. Mọi nỗ lực hàn gắn của cô đều vô vọng khi phát hiện bí mật về người thanh mai trúc mã được gia đình chồng che giấu. Nhận ra bản thân chỉ là công cụ thương mại trong mắt chồng, lại chịu cảnh mẹ chồng ghẻ lạnh và cuộc sống cô độc, Vãn Tinh quyết định ly hôn để tìm lại chính mình. Rời khỏi vai trò nội trợ, cô tỏa sáng rực rỡ và thu hút nhiều người theo đuổi. Lúc này, Tạ Cẩn Hoài mới hối hận, tìm mọi cách dỗ dành mong cô quay về. Thế nhưng, sự phản bội trong quá khứ đã khiến trái tim cô trở nên lạnh giá.
Bìa tiểu thuyết Phu nhân nhường chỗ cho bạch nguyệt quang, Phó tổng quỳ gối dỗ dành
8.6
Tạ Du An dành trọn tình cảm cho Phong Kỵ Hàn từ thời thơ ấu, nhưng cuộc hôn nhân mà cô mòn mỏi chờ đợi suốt ba năm lại chẳng có kết cục viên mãn. Ngay trước thềm ngày cưới chính thức, anh nhẫn tâm đón người cũ quay về, khiến cô bừng tỉnh khỏi giấc mộng tình yêu. Nhận ra sự lạnh lùng và giả tạo của đối phương, Du An quyết định từ bỏ tất cả để giải thoát cho chính mình. Thế nhưng, khi tờ đơn ly hôn được đưa ra, Phong Kỵ Hàn lại đột ngột thay đổi thái độ và điên cuồng tìm cách giữ cô lại. Anh ép buộc cô phải tiếp tục sắm vai phu nhân nhà họ Phong, nhưng trái tim Du An giờ đây đã nguội lạnh. Cô mỉm cười khước từ sự níu kéo muộn màng, khẳng định bản thân không còn cần bất cứ điều gì từ anh nữa.
Bìa tiểu thuyết Phó tổng, phu nhân lại đi đăng ký khoa Nam cho anh rồi
9.1
Sau bốn năm kết hôn lạnh nhạt, Kiều Nam Tịch ngỡ ngàng khi mang thai nhưng lại phát hiện Phó Kinh Hoài đã có người phụ nữ khác bên ngoài. Đau đớn hơn, anh thản nhiên đưa nhân tình đang có bầu về nhà và khẳng định đó là người thừa kế của họ Phó. Tỉnh mộng sau những hy sinh vô ích, cô quyết định ly hôn và không quên mỉa mai khả năng đàn ông của anh trên giấy tờ. Rời khỏi cuộc hôn nhân tồi tệ, Nam Tịch tập trung vào sự nghiệp và gặt hái thành công rực rỡ, bên cạnh còn có người cũ thầm thương trộm nhớ. Lúc này, Phó Kinh Hoài mới hối hận, ghen tuông điên cuồng tìm cách níu kéo. Thế nhưng, cô chỉ lạnh lùng đáp trả rằng mình đang tận hưởng cuộc sống độc thân và yêu cầu anh đừng làm phiền.
Bìa tiểu thuyết Ép Làm Chồng Cắm Sừng
9.3
Vừa tròn mười tám tuổi, cô em gái cùng cha khác mẹ của tôi đã mang thai ngoài ý muốn. Để che đậy vụ bê bối này và bảo vệ danh dự gia đình, cha tôi đã nhẫn tâm dàn dựng một cái bẫy tinh vi, ép tôi phải chung giường với em gái rồi bắt tôi chịu trách nhiệm cho cái thai đó. Ở kiếp trước, vì cố gắng tìm ra sự thật đằng sau sự việc đầy ô nhục này mà tôi đã bị chính cha ruột đẩy xuống sông đến chết thảm. May mắn có cơ hội tái sinh, tôi quyết định không phản kháng hay trốn chạy nữa. Đứng trước yêu cầu vô lý từ người cha độc ác, tôi nở nụ cười đầy ẩn ý và chấp nhận cuộc hôn nhân sai trái này, bắt đầu kế hoạch trả thù của riêng mình.
Bìa tiểu thuyết Hoắc gia đừng tàn bạo, phu nhân không cần ngài
9.7
Suốt ba năm ròng rã, Thịnh Ninh kiên trì theo đuổi Hoắc Lẫm bất chấp những lời mỉa mai về việc trèo cao. Cứ ngỡ sự chân thành sẽ lay động được trái tim anh, nhưng vào ngày định báo tin mình mang thai, cô bàng hoàng chứng kiến anh ân cần che chở cho một người phụ nữ khác. Nhận ra tình cảm bấy lâu chỉ là vô vọng, cô quyết định rời đi để tìm lại chính mình. Ba năm sau gặp lại, vị tổng tài cao ngạo ngày nào giờ đây lại đỏ mắt cầu xin cô kết hôn. Thế nhưng, Thịnh Ninh chỉ bình thản mỉm cười từ chối vì bên cạnh cô lúc này đã có sự xuất hiện của một vị hôn phu khác.