
Tái sinh để từ chối bạn
Chương 3
Vũ Diệp Mai POV:
Cánh cửa phòng làm việc đóng sầm lại sau lưng tôi. Võ Nam Phong khoanh tay trước ngực, dựa vào bàn làm việc, ánh mắt sắc như dao quét qua người tôi.
"Vũ Diệp Mai, em đang chơi trò gì vậy?"
"Tôi không hiểu anh đang nói gì." Tôi bình tĩnh đáp.
"Không hiểu?" Anh ta cười khẩy, một nụ cười đầy chế nhạo. "Em đừng tưởng anh không biết em nghĩ gì. Tỏ ra lạnh lùng, xa cách, là để thu hút sự chú ý của anh, đúng không? Muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt?"
Tôi im lặng nhìn anh ta. Sự tự phụ của người đàn ông này thật đáng kinh ngạc. Anh ta luôn cho rằng cả thế giới đều xoay quanh mình, và tình yêu của tôi là thứ hiển nhiên, rẻ mạt mà anh ta có thể tùy ý chà đạp.
"Anh nghĩ nhiều rồi," tôi nói.
"Nghĩ nhiều?" Anh ta bước về phía tôi, sự tức giận trong mắt ngày càng rõ. "Vậy để anh nhắc cho em nhớ. Em yêu anh. Em yêu anh đến điên cuồng. Em nghĩ anh không biết sao?"
Anh ta đột nhiên kéo ngăn kéo bàn làm việc, lôi ra một chiếc hộp gỗ cũ.
Trái tim tôi bỗng nhiên hẫng một nhịp. Đó là chiếc hộp bí mật của tôi.
"Em nghĩ anh không biết em lén lút viết thư tình cho anh từ năm mười lăm tuổi sao?" Anh ta mở chiếc hộp, đổ tất cả mọi thứ bên trong ra bàn. Những lá thư màu hồng nhạt, những ngôi sao giấy tôi tự gấp, những bức ảnh chụp lén anh... tất cả những bí mật thầm kín và ngu ngốc của tôi đều bị phơi bày.
"Em nghĩ anh không biết món quà sinh nhật mười tám tuổi em tặng anh là chiếc cà vạt em đã dùng tiền tiết kiệm cả năm để mua sao?" Anh ta cầm chiếc cà vạt lên, vẻ mặt đầy khinh bỉ. "Em nghĩ anh không biết em đã thức suốt đêm để gấp đủ 999 ngôi sao giấy này, chỉ vì nghe người ta nói làm vậy điều ước sẽ thành sự thật?"
Anh ta nhặt một ngôi sao giấy lên, dùng hai ngón tay bóp nát nó.
"Ngu ngốc. Thật sự rất ngu ngốc."
Từng lời anh ta nói, từng hành động anh ta làm, giống như những nhát roi quất thẳng vào linh hồn tôi. Đây là tình yêu mà tôi đã dùng cả thanh xuân để theo đuổi. Đây là sự trân trọng mà tôi đã dành cho anh. Vậy mà trong mắt anh, nó chỉ là một trò cười ngu ngốc.
Tôi cảm thấy lồng ngực mình đau nhói, một cơn đau quen thuộc từ kiếp trước. Nhưng lần này, nó không còn khiến tôi gục ngã. Nó chỉ khiến tôi thêm tỉnh táo.
"Và em nghĩ anh không biết... em đã lén hôn anh vào đêm sinh nhật hai mươi tuổi của anh, khi anh say rượu?" Anh ta đột nhiên cúi xuống, ghé sát vào mặt tôi, giọng nói trầm xuống, mang theo sự tàn nhẫn đến cực điểm.
Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi có thể thấy rõ sự chế giễu trong đôi mắt anh.
"Anh đã tỉnh lúc đó, Vũ Diệp Mai ạ," anh ta thì thầm. "Và anh cảm thấy thật buồn nôn."
Buồn nôn.
Hai từ đó giống như một nhát dao cuối cùng, đâm xuyên qua trái tim vốn đã đầy sẹo của tôi.
"Tình yêu của em," anh ta tiếp tục, giọng nói lạnh như băng, "thật rẻ mạt và phiền phức. Nó khiến anh cảm thấy ghê tởm. Em hiểu chưa?"
Anh ta vươn tay, vuốt ve má tôi, nhưng hành động đó không có chút dịu dàng nào, chỉ có sự sỉ nhục. "Đừng bao giờ dùng bộ mặt đáng thương đó để diễn kịch trước mặt anh nữa. Em không xứng."
Nói rồi, anh ta cầm lấy nắm sao giấy trên bàn, đi đến bên cửa sổ và rắc chúng xuống khu vườn bên dưới. Những ngôi sao giấy đủ màu sắc bay lả tả trong gió, giống như tình yêu tan vỡ của tôi.
Sau đó, anh ta quay lại, cầm lấy những lá thư tình, xé nát chúng không thương tiếc.
Xoẹt. Xoẹt.
Từng mảnh giấy vụn rơi xuống sàn, giống như trái tim tôi bị xé thành trăm mảnh.
Tôi đứng đó, bất động, nhìn tất cả những gì tôi từng trân quý bị anh ta hủy hoại một cách tàn nhẫn. Nước mắt tôi chực trào ra, nhưng tôi đã cắn chặt môi, nuốt ngược chúng vào trong.
Không được khóc. Vũ Diệp Mai, mày không được khóc trước mặt người đàn ông này.
"Xong chưa?" Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình, bình tĩnh đến lạ thường.
Võ Nam Phong sững người. Dường như anh ta không ngờ tôi lại có phản ứng như vậy. Anh ta nghĩ tôi sẽ khóc lóc, cầu xin, hoặc ít nhất là sẽ đau khổ tột cùng.
"Anh đã nói xong chưa?" tôi lặp lại. "Nếu xong rồi, tôi có thể đi được chưa?"
"Em..." Anh ta nhìn tôi chằm chằm, cố gắng tìm kiếm một vết nứt trong vẻ ngoài bình tĩnh của tôi. Nhưng anh ta đã thất bại.
"Đúng như anh nói," tôi tiếp tục, giọng nói không một chút cảm xúc. "Tất cả những thứ đó đều rất ngu ngốc. Cảm ơn anh đã giúp tôi dọn dẹp chúng. Từ nay về sau, sẽ không còn những thứ phiền phức như vậy nữa."
Tôi xoay người, đi về phía cửa.
"Đứng lại!" Anh ta quát lên sau lưng tôi.
Tôi không dừng lại. Tôi đặt tay lên nắm đấm cửa.
"Vũ Diệp Mai, anh cấm em đi!"
Tôi mở cửa và bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại sau lưng. Tôi đi thẳng về phòng mình, khóa cửa, rồi trượt người xuống sàn.
Lúc này, tôi mới cho phép bản thân mình gục ngã. Tôi ôm lấy đầu gối, cơ thể run lên bần bật. Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, đau đến không thở nổi.
Nhưng tôi không khóc.
Nước mắt của tôi đã cạn khô từ kiếp trước rồi.
Nỗi đau này, sự sỉ nhục này, tôi sẽ ghi nhớ. Nó sẽ là động lực để tôi phải rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Một lúc sau, điện thoại tôi rung lên. Là tin nhắn từ một người bạn. Cô ấy gửi cho tôi một bức ảnh chụp màn hình từ Instagram của Kiều Thanh Hà.
Trong ảnh, Kiều Thanh Hà đang ngồi trong phòng làm việc của Võ Nam Phong, trên tay cầm một ngôi sao giấy màu xanh mà tôi đã gấp. Dòng chú thích: "Cảm ơn anh vì đã dọn dẹp giúp em những thứ rác rưởi. Yêu anh <3".
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Ngôi sao giấy đó, tôi nhớ rất rõ, là ngôi sao đầu tiên tôi gấp cho anh.
Tôi bật cười, một nụ cười cay đắng và tự giễu.
Tốt lắm, Võ Nam Phong. Tốt lắm, Kiều Thanh Hà.
Hai người đúng là một cặp trời sinh.
Tôi đứng dậy, đi đến tủ quần áo, lấy ra một chiếc vali. Đã đến lúc phải thực sự bắt đầu dọn dẹp rồi.
Dọn dẹp cuộc đời tôi khỏi những thứ rác rưởi như anh.
Có thể bạn cũng thích





