
Tái sinh, anh ấy vẫn ghét tôi
Chương 2
Hạ Thanh Nhã POV:
Tôi quay trở về phòng của mình, một căn phòng áp mái nhỏ bé và đơn sơ so với sự xa hoa của những căn phòng khác trong biệt thự nhà họ Trần. Tôi bắt đầu thu dọn những vật dụng cá nhân ít ỏi của mình vào một chiếc vali cũ. Tôi không có nhiều thứ. Vài bộ quần áo, vài cuốn sách về kiến trúc, và một hộp gỗ nhỏ chứa những bản phác thảo của tôi.
Mọi thứ diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.
Chỉ vài giờ sau khi tôi từ chối, mạng xã hội đã bùng nổ với tin tức Trần Quang Khanh, người thừa kế tập đoàn Trần Thị, công khai nắm tay Khánh Quỳnh Dao xuất hiện trước công chúng. Bức ảnh họ nhìn nhau trìu mến, nụ cười hạnh phúc của Quỳnh Dao và ánh mắt cưng chiều của Quang Khanh tràn ngập các trang báo mạng.
"Tình yêu đích thực vượt qua mọi rào cản," một tiêu đề giật gân viết.
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại, trái tim không một chút gợn sóng. Có lẽ nó đã chết từ kiếp trước rồi. Tôi chỉ lẳng lặng tắt điện thoại và tiếp tục công việc của mình.
Buổi tối, một chiếc xe sang trọng đỗ lại trước cổng chính. Trần Quang Khanh và Khánh Quỳnh Dao bước xuống xe, tay trong tay. Quỳnh Dao mặc một chiếc váy hàng hiệu đắt tiền, khuôn mặt trang điểm lộng lẫy, ngẩng cao đầu như một bà hoàng.
Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng cãi vã dữ dội vọng lên từ phòng làm việc của ông Trần Đức Mạnh ở tầng dưới.
"Cha không đồng ý! Vị trí Trưởng phòng Thiết kế là do chính tay Thanh Nhã gây dựng, con bé đã mang về bao nhiêu dự án lớn cho tập đoàn. Sao có thể nói thay là thay được?" Giọng ông Mạnh đầy giận dữ.
"Nhưng con không muốn làm việc cùng cô ta!" Giọng Trần Quang Khanh cũng đanh thép không kém. "Con không tin tưởng cô ta. Quỳnh Dao cũng có bằng cấp về thiết kế, cô ấy hoàn toàn có thể đảm nhận vị trí đó."
"Bằng cấp? Con bé Quỳnh Dao chỉ mới ra trường, kinh nghiệm không có, làm sao có thể gánh vác cả một phòng ban quan trọng như vậy? Con đang đùa với sự nghiệp của cả gia tộc đấy à, Quang Khanh?"
"Vậy ý cha là cha tin tưởng một người ngoài hơn cả con trai ruột của mình?" Quang Khanh cao giọng, lời lẽ mang đầy tính uy hiếp.
Cuộc cãi vã kéo dài, nhưng tôi biết kết quả sẽ ra sao. Sự cố chấp của Trần Quang Khanh, một khi đã quyết, không ai có thể lay chuyển.
Tập đoàn Trần Thị là một đế chế bất động sản, và phòng thiết kế chính là trái tim của nó. Mọi dự án, từ những tòa nhà chọc trời mang tính biểu tượng đến những khu đô thị phức hợp, đều do tôi một tay lên ý tưởng và chỉ đạo thực hiện. Chính tôi đã đưa "Kiến trúc Trần Thị" trở thành một thương hiệu được kính trọng trong ngành. Vị trí Trưởng phòng Thiết kế không chỉ là một chức danh, nó là linh hồn của tôi, là thành quả của bao năm tâm huyết.
Quang Khanh biết điều đó. Anh ta biết rõ hơn bất kỳ ai khác, phòng thiết kế quan trọng đến mức nào. Nhưng để loại bỏ tôi, để thỏa mãn sự căm hận của mình, anh ta sẵn sàng đánh cược cả tương lai của tập đoàn.
Một lúc sau, người giúp việc lên gõ cửa.
"Thưa cô Thanh Nhã, ông chủ tịch cho mời cô xuống phòng làm việc."
Tôi hít một hơi thật sâu, bình tĩnh bước xuống lầu.
Trong phòng làm việc, không khí căng thẳng như có thể cắt ra được. Ông Trần Đức Mạnh ngồi sau bàn làm việc, khuôn mặt mệt mỏi và đầy nếp nhăn. Ánh mắt ông nhìn tôi chứa đầy sự phức tạp, có cả áy náy và bất lực.
"Thanh Nhã, con ngồi đi." Ông chỉ vào chiếc ghế đối diện.
Tôi im lặng ngồi xuống.
"Ta..." Ông Mạnh bắt đầu, nhưng rồi lại ngập ngừng, không biết phải nói gì.
"Bác không cần phải nói đâu ạ," tôi nhẹ nhàng cắt ngang. "Con hiểu cả rồi. Con sẽ rời khỏi vị trí Trưởng phòng Thiết kế."
Ông Mạnh ngước lên nhìn tôi, ánh mắt đầy kinh ngạc và xen lẫn một tia đau lòng.
"Thanh Nhã, ta... ta đã nuôi dạy con từ nhỏ, coi con như con gái ruột. Ta biết tài năng của con. Ta không muốn..."
"Con hiểu sự khó xử của bác," tôi nói, giọng điệu vẫn bình thản. "Quang Khanh là con trai duy nhất của bác, là người thừa kế của tập đoàn. Bác không thể vì một người ngoài như con mà làm rạn nứt tình cảm cha con."
Ông Mạnh cúi đầu, hai tay nắm chặt lại. "Thằng bé đó... từ nhỏ đã cố chấp như vậy. Một khi nó đã quyết điều gì, không ai cản được. Ta thực sự xin lỗi con, Thanh Nhã."
"Không sao đâu ạ." Tôi nói, và đó là lời thật lòng. Tôi đã không còn mong đợi gì từ gia đình này nữa.
Tôi đặt lên bàn một tập tài liệu và một chiếc chìa khóa.
"Đây là toàn bộ hồ sơ các dự án đang dang dở và kế hoạch phát triển trong năm năm tới của phòng thiết kế. Còn đây là chìa khóa phòng làm việc và két sắt chứa các bản vẽ quan trọng."
Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho sự ra đi này.
Có thể bạn cũng thích





