
Tái sinh, anh ấy vẫn ghét tôi
Chương 3
Hạ Thanh Nhã POV:
Tôi đặt tập tài liệu và chiếc chìa khóa lên bàn. Cùng với đó, tôi cởi chiếc vòng cổ ngọc bích mà bà Trần, mẹ của Quang Khanh, đã trao cho tôi khi bà còn sống. Bà nói đây là vật gia truyền, chỉ dành cho con dâu trưởng.
"Và cả thứ này nữa ạ." Tôi đặt chiếc vòng lên trên tập tài liệu. Ánh xanh của ngọc bích lấp lánh dưới ánh đèn, đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo.
Ông Trần Đức Mạnh nhìn chiếc vòng, ánh mắt ông thoáng một nỗi buồn sâu sắc. Đây là di vật của người vợ quá cố mà ông hết mực yêu thương.
Tôi đứng dậy, cúi đầu thật sâu. "Cảm ơn bác vì đã cưu mang và nuôi dưỡng con suốt những năm qua. Con xin phép được rời đi."
Tôi xoay người, chuẩn bị bước ra khỏi cánh cửa đã giam cầm tôi suốt hai kiếp người.
"Khoan đã!"
Cánh cửa phòng làm việc đột ngột mở ra. Trần Quang Khanh và Khánh Quỳnh Dao bước vào. Ánh mắt Quang Khanh quét qua những thứ trên bàn, rồi dừng lại trên người tôi.
"Mọi chuyện xong rồi chứ, thưa cha?" Anh ta hỏi, giọng điệu lạnh lùng như thể tôi không hề tồn tại.
"Xong rồi," ông Mạnh mệt mỏi đáp.
Khánh Quỳnh Dao không thể che giấu sự đắc thắng trên khuôn mặt. Cô ta lao đến bàn làm việc, bàn tay run rẩy vì phấn khích vồ lấy chiếc vòng cổ ngọc bích.
"Đẹp quá!" Cô ta reo lên, vội vàng đeo nó vào cổ mình. "Từ giờ nó là của em rồi phải không, anh Khanh?"
Ông Mạnh nhíu mày, rõ ràng không hài lòng với hành động lỗ mãng của cô ta, nhưng không nói gì.
"Đợi một chút," tôi đột nhiên lên tiếng.
Tất cả mọi người đều quay lại nhìn tôi.
"Cô còn muốn gì nữa?" Quang Khanh gằn giọng, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. "Đừng nói là cô đổi ý đấy nhé."
"Không," tôi lắc đầu. "Tôi chỉ muốn bàn giao cho xong."
Tôi bước đến tủ sách, lấy ra một chiếc hộp đen được khóa bằng mật mã. Tôi đặt nó lên bàn và nhập một dãy số phức tạp. Chiếc hộp bật mở.
Bên trong là những ổ cứng di động và một tập tài liệu được niêm phong.
Quang Khanh nhìn vào chiếc hộp, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc. Anh ta không biết đây là gì.
"Đây là gì?"
"Đây là trái tim của phòng thiết kế," tôi nói, giọng điệu bình thản. "Là toàn bộ dữ liệu về các đối tác cung cấp vật liệu độc quyền, các mối quan hệ với quan chức chính phủ, và những thỏa thuận ngầm không thể công khai. Nếu những thứ này bị rò rỉ, hoặc xử lý không đúng cách, tập đoàn Trần Thị sẽ không chỉ đối mặt với khủng hoảng tài chính, mà còn là các vấn đề pháp lý nghiêm trọng."
Tôi nhìn sang Khánh Quỳnh Dao, người đang mải mê ngắm mình trong gương với chiếc vòng cổ mới.
"Tôi không chắc chị Quỳnh Dao có đủ kinh nghiệm để xử lý những vấn đề này hay không."
Khuôn mặt Quỳnh Dao thoáng một chút bối rối, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin giả tạo. "Chị đừng có coi thường người khác. Những thứ này thì có gì khó chứ?"
Tôi không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đóng chiếc hộp lại và đẩy nó về phía Quang Khanh.
"Mọi thứ đã được bàn giao đầy đủ. Bây giờ, tôi thực sự có thể đi rồi."
Tôi quay người bước đi.
"Tôi đã nói là khoan đã mà!" Giọng nói chanh chua của Khánh Quỳnh Dao lại vang lên sau lưng tôi.
Cô ta bước đến, chặn đường tôi.
"Hạ Thanh Nhã, cô đã không còn là người của nhà họ Trần nữa. Theo quy tắc của gia đình, người rời đi phải ra đi tay trắng. Mọi thứ cô có trên người đều là do nhà họ Trần ban cho."
Cô ta nói, rồi quay sang nhìn Quang Khanh, giọng điệu nũng nịu. "Em nói có đúng không, anh Khanh?"
Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu lại. Tôi chờ đợi. Chờ đợi phán quyết cuối cùng của người đàn ông đó.
Cả căn phòng chìm vào im lặng. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của Quang Khanh đang dán chặt vào lưng mình. Tôi nghe thấy tiếng anh ta hít một hơi thật khẽ, một sự do dự thoáng qua.
Nhưng rồi, sự im lặng kéo dài của anh ta đã là câu trả lời. Anh ta đã đồng ý.
"Khánh Quỳnh Dao!" Ông Mạnh giận dữ đập bàn. "Con đừng có quá đáng! Thanh Nhã đã cống hiến bao nhiêu cho gia đình này, sao con có thể đối xử với nó như vậy?"
"Nhưng đây là quy tắc mà bác," Quỳnh Dao cãi lại, được sự im lặng của Quang Khanh cổ vũ. "Con chỉ muốn mọi thứ được công bằng thôi. Anh Khanh, anh nói đi chứ?"
Trần Quang Khanh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói khô khốc.
"Cứ làm theo lời cô ấy đi."
Có thể bạn cũng thích





