
Từ chối lụy tình! Tôi từ hôn cặn bã, ôm chân ông vua hắc đạo!
Chương 3
Hoắc Tư Dữ sững sờ trợn tròn đôi mắt lên, hoàn toàn không ngờ cô gái này lại táo bạo đến thế!
Sau khoảnh khắc kinh ngạc đó...
Một cơn khao khát chinh phục mãnh liệt bỗng cuộn trào trong đáy mắt anh, anh lập tức ôm chặt lấy eo cô gái, đáp trả lại bằng một nụ hôn mạnh mẽ!
Tuy Ôn Noãn đã được sống lại một kiếp, nhưng thực chất kinh nghiệm thân mật của cô gần như con số không.
Thế nhưng đối mặt với sự tấn công mạnh mẽ của người đàn ông, cô không những không hề tỏ ra lúng túng, mà ngược lại còn chủ động nghênh chiến, không để người đàn ông có thể tùy ý xâm phạm vào cấm địa của mình!
Khi đôi môi đan vào nhau, tạo nên bầu không khí đầy căng thẳng cùng với sự ẩm ướt đầy ám muội.
Cả hai không ngừng đáp trả qua lại, trở thành một cuộc đối đầu dứt khoát và đầy gay cấn!
Cho tới khi...
Ôn Noãn mạnh mẽ cắn vào bờ môi mỏng của Hoắc Tư Dữ, khiến đôi môi cả hai đều nhuốm màu đỏ của máu!
Thì cô mới đẩy Hoắc Tư Dữ ra, ép anh dựa trở lại vào tường.
Hoắc Tư Dữ không nói gì, nhưng sâu trong đôi mắt thâm trầm ấy vẫn hiện rõ dục vọng khao khát đang bị dồn nén.
Ôn Noãn lạnh lùng lau vết máu trên môi trước ánh nhìn nguy hiểm của Hoắc Tư Dữ, sau đó mới mở miệng nói với giọng lạnh lùng ngạo nghễ: "Nếu tôi thật sự muốn ngủ với anh, anh hoàn toàn không thể phản kháng được!"
Ánh mắt đầy áp đảo của Hoắc Tư Dữ quét qua Ôn Noãn.
Ôn Noãn làm như không thấy, lại lạnh lùng thốt lên một câu: "Hãy ghi nhớ, tôi tên là Ôn Noãn, là tôi đã cứu anh."
Còn chưa kịp để Hoắc Tư Dữ có phản ứng, Ôn Noãn đã dùng tay chém mạnh vào cổ của Hoắc Tư Dữ.
Sau khi xác nhận anh đã bất tỉnh, cô lập tức xé áo sơ mi anh ra, để lộ ra vết thương khủng khiếp ngay vùng bụng.
Cô dùng dao nhỏ rạch một đường ngay bên dưới miệng vết thương với thủ pháp vô cùng thuần thục, để dòng máu đen đặc trào ra ngoài.
Cô cẩn thận xử lý miệng vết thương, rắc thuốc bột lên, cuối cùng xé lớp lót bên trong váy cưới của mình để băng bó cẩn thận cho anh.
Sau đó, cô lấy điện thoại của mình ra gọi điện báo cảnh sát, cuối cùng đứng dậy rời đi.
Ôn Noãn không hề hay biết rằng, sau khi cô rời khỏi đó khoảng mười phút, thì mười vệ sĩ mặc áo đen đã tìm thấy vị trí của Hoắc Tư Dữ.
Đồng thời, họ đã bí mật hộ tống Hoắc Tư Dữ rời khỏi núi Vân Phù.
Vừa mới trở lại xe, Hoắc Tư Dữ đã tỉnh lại.
Việc đầu tiên anh làm sau khi tỉnh táo chính là, đưa tay lên chạm vào vết thương nơi khóe môi, trong mắt ánh lên vẻ giận dữ: "Điều tra cho tôi, một người phụ nữ tên là Ôn Noãn!"
Trợ lý Hoắc Trọng nghe thấy thế bèn ngẩng đầu lên, vừa nhìn đã thấy vết thương trên môi Hoắc Tư Dữ, con ngươi lập tức co rút lại!
Chuyện gì xảy ra vậy?
Một người xưa nay vốn không gần nữ sắc như Hoắc gia, không những đã để phụ nữ tiếp cận mình.
Mà còn bị cắn rách môi nữa ư?!
Nên biết rằng, trước đây những người phụ nữ từng muốn tiếp cận Hoắc gia, mỗi một người đều có kết cục rất bi thảm!
Nhưng lần này, Hoắc gia lại không rút súng ra bắn chết người phụ nữ dám "cưỡng hôn" mình ngay tại chỗ ư?!
Chẳng lẽ, Hoắc gia đã để mắt tới người phụ nữ tên Ôn Noãn đó rồi à?
Hoắc Tư Dữ lạnh lùng liếc mắt nhìn về phía Hoắc Trọng.
Toàn thân Hoắc Trọng lập tức cứng đờ, thu lại hết mọi suy nghĩ, nhanh chóng bấm số điện thoại bắt đầu điều tra.
Cùng lúc đó, Ôn Noãn đã về tới dinh thự Ôn gia.
Vừa tới cổng nhà, thì cô đã nhìn thấy Ôn Kiều Kiều và Ôn Lâm vừa cười nói vừa bước xuống xe.
Bước chân Ôn Noãn hơi khựng lại, sau đó chủ động bước về phía Ôn Lâm.
Nghe tiếng bước chân, Ôn Kiều Kiều và Ôn Lâm cùng ngẩng đầu lên nhìn về phía trước.
Nhìn thấy là Ôn Noãn, Ôn Lâm lập tức đẩy Ôn Kiều Kiều đang khoác tay mình ra.
Vừa bước tới trước định giải thích với Ôn Noãn về việc cậu đi dã ngoại mùa xuân, để tránh Ôn Noãn tức giận.
Nhưng nghĩ tới việc hôm nay Ôn Noãn đi cầu hôn, lời giải thích đã tới miệng lại đột nhiên nuốt ngược trở lại vào bụng.
Cậu phẫn nộ quay mặt nhìn đi nơi khác, tỏ ra vẻ như không nhìn thấy Ôn Noãn.
Ngược lại, khi Ôn Kiều Kiều bị Ôn Lâm gạt tay ra, trong lòng lại dấy lên nỗi ghen tị sâu sắc.
Uổng công ngày thường cô ta xem Ôn Lâm như em trai ruột để lấy lòng, còn cậu ấy thì sao đây, từ trong đáy lòng chỉ nhận người chị ruột Ôn Noãn này mà thôi!
Đúng là uổng công khi nuôi phải một kẻ vong ân bội nghĩa!
Còn con tiện nhân Ôn Noãn này nữa, chẳng qua chỉ là một con phế vật tìm về từ dưới quê mà thôi, nhưng bởi vì là con gái ruột của Ôn gia, nên việc gì cũng áp đảo cô ta một bậc!
Dựa vào đâu chứ!
Trong lòng Ôn Kiều Kiều ghen tị tới mức muốn phát điên, nhưng trên gương mặt xinh xắn ngọt ngào vẫn giữ nụ cười đơn thuần vô hại.
Cô bước nhanh tới phía trước, thân thiết nói rằng: "Chị Noãn Noãn, hôm nay tụi em vừa đi dã ngoại mùa xuân đấy! Phong cảnh trên núi đẹp lắm!"
Ôn Noãn liếc ánh nhìn lạnh lùng về phía cô ta.
Nếu là ngày trước, cô thực sự tưởng rằng Ôn Kiều Kiều chỉ đơn thuần đang muốn chia sẻ với mình.
Nhưng bây giờ, cô biết rất rõ.
Ôn Kiều Kiều như thế là đang khoe khoang! Đang muốn chia rẽ mối quan hệ giữa cô và người nhà!
"Chị Noãn Noãn, sao chị không nói gì cả vậy? Chị đừng giận có được không, Tiểu Lâm không cố ý đâu…" Nhìn thấy Ôn Noãn không hề tức giận, trong lòng Ôn Kiều Kiều cảm thấy rất bất mãn, đưa tay ra muốn tiếp tục chọc tức Ôn Noãn.
Chính vào lúc Ôn Kiều Kiều vô cùng tự tin chờ đợi Ôn Noãn nổi giận, gào thét lên như một con điên.
Thì Ôn Noãn lại trực tiếp phớt lờ sự khiêu khích của Ôn Kiều Kiều, và bước thẳng tới trước mặt Ôn Lâm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Ôn Lâm mà không thấy chán.
Dưới ánh nắng hoàng hôn, gương mặt cậu thiếu niên vẫn còn nét non nớt.
Tóc mái bị khẽ bay lên theo làn gió, để lộ vầng trán cao cùng với đôi mắt sáng trong.
Thật tốt...
Em trai cô vẫn còn sống khỏe mạnh…
"Nhìn gì mà nhìn?!" Ôn Lâm bị nhìn tới mất tự nhiên, cảm thấy bực bội quát lên với Ôn Noãn: "Ôn Noãn, chị có thể nào có sĩ diện một chút hay không vậy! Đừng đem những thói quen ở dưới quê của chị tới thành phố! Động chút là bắt nạt chị Kiều Kiều, thật khiến người ta kinh tởm!"
Ánh mắt ghét bỏ của Ôn Lâm, cùng với giọng nói chán ghét vang lên rõ ràng, ngay cả người giúp việc trong biệt thự cũng đưa mắt nhìn ra ngoài.
Ôn Noãn nhìn vào dáng vẻ căm hận tới mức như muốn vạch rõ ranh giới với mình của Ôn Lâm, gương mặt vốn dịu dàng bỗng chốc trầm xuống.
Giọng nói của cô trở nên lạnh lẽo: "Ôn Lâm, đây chính là thái độ của em đối với chị đó sao?"
"Chị là cái loại chị gì của tôi kia chứ? Một nha đầu hoang dã từ dưới quê lên, tôi…"
Ôn Lâm cười khẩy, những lời nhục mạ tuôn ra không chút kiêng nể.
Ánh mắt Ôn Noãn trở nên lạnh băng, đưa tay lên dứt khoát tát thẳng một bạt tai vào mặt cậu!
"Bốp!"
Có thể bạn cũng thích





