
Phó gia, cục cưng mà anh điên cuồng theo đuổi ấy đã tái sinh rồi
Chương 2
Giây tiếp theo, Cố Ngạn Thâm tóm chặt lấy cổ tay cô, lạnh lùng nói: "Đi đến phòng phẫu thuật với tôi ngay!"
Lực tay của anh ta mạnh đến đáng sợ, tưởng chừng như sắp bóp nát cổ tay Thẩm Tri Ý.
Thẩm Tri Ý bị đau, không chút do dự hất văng tay anh ta ra.
"Tại sao tôi phải đi theo anh?"
Ánh mắt Cố Ngạn Thâm xẹt qua một tia ngỡ ngàng.
Anh ta và Thẩm Tri Ý đã kết hôn ba năm, vốn đã quen với dáng vẻ ngoan ngoãn, hiền thục của cô.
Đây là lần đầu tiên cô dám phản kháng lại anh ta.
Giọng điệu của anh ta đầy giận dữ: "Cô còn có mặt mũi hỏi tôi tại sao ư? Nếu không phải vì cô hạ độc, Thấm Thấm đã chẳng bị suy thận, tính mạng nguy kịch như bây giờ! Cô là kẻ đầu sỏ, đương nhiên phải chịu trách nhiệm với cô ấy tới cùng!"
"Chịu trách nhiệm thế nào? Bắt tôi đến phòng phẫu thuật, sau đó lấy thận của tôi sao?" Cô cười khẩy chất vấn.
Cố Ngạn Thâm không ngờ Thẩm Tri Ý lại đoán được suy nghĩ của mình, nhưng anh ta hoàn toàn không cảm thấy bản thân đã sai.
"Vậy thì sao? Chỉ là một quả thận mà thôi, đây là thứ cô nợ cô ấy! Cô bắt buộc phải đi theo tôi!"
Cô nợ Lâm Thấm Thấm ư?
Nghe câu trả lời của Cố Ngạn Thâm, Thẩm Tri Ý chỉ cảm thấy nực cười vô cùng.
Kiếp trước, đối mặt với hết sự hãm hại này đến sự hãm hại khác của Lâm Thấm Thấm, Cố Ngạn Thâm luôn lựa chọn thiên vị cô ta.
Cô từng nghĩ là do bản thân chưa đủ tốt, cho nên mới khiến Cố Ngạn Thâm hiểu lầm, từ đó càng dốc hết sức hy sinh, khao khát thay đổi cái nhìn của anh ta về mình.
Nhưng mãi đến ngày bị bọn họ hại chết, cô mới nhận ra mình đã sai lầm một cách triệt để.
Sống lại một đời, cô tuyệt đối sẽ không cho bọn họ cơ hội làm tổn thương mình thêm nữa.
"Tuyệt đối không có chuyện đó đâu!" Cô lạnh lùng từ chối.
"Chuyện này không đến lượt cô quyết định!" Cố Ngạn Thâm hừ lạnh một tiếng: "Người đâu, lôi cô ta đến phòng phẫu thuật, lập tức tiến hành kiểm tra tương thích ngay!"
Theo lệnh của Cố Ngạn Thâm, vài tên vệ sĩ cao to lực lưỡng lập tức bao vây lại.
Thẩm Tri Ý nhìn những gương mặt quen thuộc này, kiếp trước, bọn họ cũng từng lôi xềnh xệch cô vào phòng phẫu thuật hệt như lôi một con chó chết vậy.
Nhưng lần này, không đợi bọn họ chạm vào người, Thẩm Tri Ý đã chớp lấy thời cơ, quay lưng bỏ chạy.
Nhờ vào ký ức của kiếp trước, rất nhanh cô đã tìm được phòng bệnh của Lâm Thấm Thấm, rồi tung một cước đạp tung cửa phòng bệnh!
Lúc này ở bên trong phòng bệnh.
Lâm Thấm Thấm đang tựa lưng trên giường bệnh, tay cầm một chiếc gương nhỏ tinh xảo, tỉ mỉ tô son môi.
Nương theo tiếng vang lớn "rầm" một cái, Lâm Thấm Thấm hoảng hốt hét lên một tiếng, thỏi son vô tình quẹt một vệt đỏ chót chói mắt lên mặt cô ta.
Cô ta chửi ầm lên: "Tôi đã bảo rồi cơ mà, bây giờ tôi đang bận, bất kỳ ai cũng không được phép vào làm phiền tôi, là con khốn không có mắt nào..."
Lâm Thấm Thấm còn chưa dứt lời, vừa nhìn thấy bóng dáng của Thẩm Tri Ý, đồng tử cô ta bỗng chốc co rụt lại.
"Thẩm Tri Ý? Sao... sao cô lại ở đây?"
Giờ này đáng lẽ Thẩm Tri Ý phải bị lôi vào phòng phẫu thuật để lấy thận ra rồi cơ mà?
Chưa kịp để cô ta phản ứng lại, Cố Ngạn Thâm và đám vệ sĩ cũng đã lao theo vào phòng bệnh.
Khi nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự của cô ta, Cố Ngạn Thâm rõ ràng rất sững sờ, theo bản năng lên tiếng: "Thấm Thấm? Sao em lại tỉnh rồi?"
Sắc mặt Lâm Thấm Thấm lập tức thay đổi, lúc này cô ta mới nhớ ra đáng lẽ mình đang phải trong tình trạng hôn mê bất tỉnh.
Cô ta luống cuống nhét vội chiếc gương vào trong chăn, ngay sau đó lập tức thay đổi bằng một dáng vẻ ốm yếu, ôm lấy ngực rồi ho sặc sụa.
"Khụ khụ... Ngạn Thâm, em đau quá..."
Nhưng bây giờ có ngụy trang thế nào đi nữa thì cũng đã không kịp nữa rồi.
Thẩm Tri Ý cười mỉa mai tột độ: "Cô Lâm, nghe nói cô đang trong cơn nguy kịch, suýt chút nữa đã hại tôi bị mất đi một quả thận đấy! Nhưng xem ra cô chẳng bị làm sao cả, đừng nói là cô cố tình giả vờ bệnh chỉ để hãm hại tôi nhé?"
Sắc mặt Lâm Thấm Thấm thoáng cứng đờ, ngay sau đó hốc mắt liền đỏ hoe, nước mắt nói rớt là rớt.
"Cô Thẩm, cô đang nói gì vậy? Tôi hoàn toàn không hiểu... Tôi cũng vừa mới tỉnh lại thôi, chỉ vì không muốn Ngạn Thâm nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của mình, nên mới cố gượng dậy để trang điểm một chút... Tại sao cô cứ nằng nặc nghĩ tôi muốn hại cô chứ?"
Nhìn dáng vẻ đáng thương của Lâm Thấm Thấm, Cố Ngạn Thâm lập tức theo bản năng lên tiếng bênh vực.
Anh ta lớn tiếng quát tháo: "Thẩm Tri Ý, cô đủ rồi đấy! Cô nghĩ ai cũng mưu mô xảo quyệt giống như cô sao? Thấm Thấm xưa nay lòng dạ lương thiện, có lý do gì để phải hãm hại cô chứ?"
Có thể bạn cũng thích





