
Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia
Chương 2
Trong cung yến, ánh sáng rực rỡ, ăn uống linh đình.
Tô Doanh ngồi một mình nơi góc tường của đại điện, lạnh lùng quan sát Tô Linh Nhi bước những bước chân nhẹ nhàng tới trước ngự tiền, tiếp nhận phong thưởng.
Ánh mắt Khánh Đế hoàn toàn không hề che giấu sự tán dương, giọng nói uy nghiêm khoan dung: "Tô ái khanh lập được đại công, muốn nhận ban thưởng gì, cứ nói không sao cả."
"Bệ hạ thiên ân! Thần nữ không cầu gì khác," Tô Linh Nhi quỳ xuống dưới đất, đầu hơi cúi thấp xuống, dáng vẻ trông có vẻ khiêm nhường, nhưng khóe môi hơi nhếch lên đã để lộ vẻ đắc ý từ tận sâu trong lòng, nói tiếp rằng: "Duy nhất chỉ mong bệ hạ ban hôn cho thần nữ với thế tử của Trấn Bắc hầu, Tần Tranh."
Vừa dứt lời, Tần Tranh bèn lập tức bước ra, cung kính quỳ xuống bên cạnh Tô Linh Nhi, giọng điệu khẩn thiết: "Bệ hạ, thần và Linh Nhi yêu nhau thật lòng, khẩn xin bệ hạ tác thành cho nỗi si tình này của thần!"
Ánh mắt hắn nhìn về phía Tô Linh Nhi dịu dàng như nước, tình cảm dạt dào, dù là ai khi nhìn thấy cũng phải thốt lên một tiếng xứng đôi vừa lứa.
Khánh Đế nghe thấy thế, chân mày khẽ nhíu lại, mang theo vài phần nghi hoặc: "Nếu trẫm nhớ không nhầm thì Tần thế tử và đại tiểu thư Tô gia, dường như đã có hôn ước từ trước đúng chứ?"
Sắc mặt Tần Tranh bỗng chốc thay đổi, vội vàng giải thích: "Bệ hạ minh giám! Hôn ước giữa thần và Tô Doanh đích thực do trưởng bối làm chủ, giữa thần và nàng ấy hoàn toàn không có tình cảm, tấm chân tình của thần, duy nhất chỉ dành cho một mình Linh Nhi..."
"Bệ hạ! Thần nữ có lời muốn nói."
Một giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên, cắt ngang lời của Tần Tranh.
Tô Doanh bước từng bước vững chắc từ trong bóng tối nơi góc tường đại điện ra ngoài, phút chốc trở thành tâm điểm của cả đại điện.
"Còn không mau chóng lui xuống! Lỡ phạm vào thánh giá, thì con có gánh vác nổi hậu quả hay không?" Tô Đông Thành sắc mặt tái mét vì sợ hãi, đột nhiên đứng bật dậy, lớn tiếng quát lên với vẻ mặt nghiêm nghị.
Hứa thị ngồi bên cạnh càng kinh hãi tới mức hồn phách như muốn lìa khỏi xác, ra sức dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng câm miệng.
Tần Tranh và Tô Linh Nhi cũng đồng loạt quay người lại, vừa kinh ngạc vừa ngờ vực nhìn về phía nàng, lông mày nhíu chặt lại.
Nhưng Tô Doanh hoàn toàn không chút để tâm, bước đi ung dung tới giữa điện, cúi người thật sâu hành lễ trước ngự tọa: "Bệ hạ, thần nữ đích thực đã từng có hôn ước với Thế tử. Nhưng nay Thế tử và xá muội tình ý sâu nặng, thần nữ tự nguyện rút lui, tác thành cho hai người."
Lời này vừa dứt, cả đại điện đều xôn xao.
Tần Tranh ngẩng đầu lên nhìn nàng, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc không thể tin nổi. Hắn tưởng rằng Tô Doanh vì quá tức giận nên muốn vạch trần chân tướng sự thật về quân công, nhưng thật không ngờ rằng nàng lại chủ động tác thành cho hai người.
Khánh Đế hơi nheo mắt, đưa ánh nhìn sắc bén qua đó để dò xét nữ tử đang quỳ dưới điện, và nói rằng: "Lời này của nàng, là lời thật lòng ư?"
"Thần nữ tuyệt đối không dám lừa dối bệ hạ." Tô Doanh từ từ ngẩng đầu lên, giữa trán điểm chu sa đỏ thắm dưới ánh nến càng thêm rực rỡ, xinh đẹp tới mức khiến người ta phải kinh ngạc, "Chỉ là thần nữ bạo gan, cũng muốn cầu bệ hạ ban cho một ân điển."
"Ồ?" Gương mặt Khánh Đế lộ vẻ thích thú, nói rằng: "Cứ nói nghe thử."
Giữa vô số ánh mắt kinh ngạc, Tô Doanh chậm rãi đưa cao tay lên, ngón tay thon dài vượt qua tất cả quyền quý trong điện, chỉ về một góc đại điện.
"Thần nữ khẩn xin bệ hạ, ban hôn cho thần nữ và Dự Vương điện hạ."
Chỉ trong phút chốc, lời của nàng như một tảng đá lớn rơi xuống đầm nước sâu thẳm, làm dậy lên ngàn lớp sóng.
Trên mặt tất cả mọi người đều hiện rõ vẻ kinh ngạc và không thể tin nổi.
Dự Vương Tiêu Chấp ư? Vị vương gia với đôi chân tàn tật, tính tình hung ác, từ lâu đã bị mọi người xem là phế nhân đó ư?
Trên dưới triều dã, ai ai cũng biết, Dự Vương phủ cũng giống như đầm rồng hang hổ, nữ tử vào đó hiếm ai có kết cục tốt đẹp.
Đại tiểu thư Tô gia này chẳng lẽ đã bị kích động, nên thần trí không tỉnh táo ư?
Sự kinh ngạc trong mắt Khánh Đế càng thêm mạnh mẽ, ánh mắt dừng lại một lúc trên gương mặt trầm tĩnh của Tô Doanh, sau đó lại chuyển hướng về phía bóng hình màu đen huyền đang hòa cùng một thể với bóng tối ở nơi sâu thẳm của đại điện, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Thất tử này của ông đã từng là một nhân tài xuất chúng! Từ thuở thiếu niên là đã bộc lộ tài năng, văn thao võ lược, xuất sắc hơn người.
Ba năm trước, hắn thay Thiên tử xuất chinh, khí thế hào hùng, thề quét sạch khói lang nơi biên giới phía Bắc, cắt đứt hậu hoạn.
Nào ngờ trận chiến ở Khe núi Ưng Sầu rơi vào trùng vây, hắn đích thân dẫn theo tướng sĩ chiến đấu anh dũng trong trận chiến đẫm máu, giết ra một đường máu từ giữa vòng vây thép, nhưng cuối cùng bởi vì kiệt sức nên ngã từ trên ngựa xuống, vì thế mà bị gãy chân, trở thành phế nhân.
Từ đó trở đi, tính tình hắn thay đổi hẳn, sống ẩn dật trong phủ, xa lánh mọi người.
Khánh Đế không phải chưa từng nghĩ tới việc tuyển phi cho hắn, nhưng khuê tú trong khắp Kinh Thành này, vừa nghe thấy tên Dự Vương là vô cùng sợ hãi, hơn nữa chính bản thân hắn cũng từ chối, nên hôn sự cứ thế kéo dài hết lần này tới lần khác, trở thành nỗi trăn trở lớn nhất của Khánh Đế.
Không ngờ bây giờ lại có một nữ tử dám bất chấp ánh nhìn của thế tục, khẩn thiết xin được Hạ giá trước bao nhiêu người, trong lòng ông vừa vui mừng vừa hài lòng.
Dù thế nào thì lão Thất cũng đã gần ba mươi, hoàng tử bình thường khi ở độ tuổi này đều đã có tử tự, còn hắn thì vẫn đơn côi chiếc bóng.
Là một phụ thân, sao có thể không lo lắng được chứ?
Bất luận Tô Doanh này xuất phát từ bất kỳ nguyên nhân gì, chỉ cần nàng đồng ý gả, cho dù là vừa mới bị thoái hôn, thì Khánh Đế cũng hoàn toàn không e ngại.
"Được! Nếu như tâm ý ngươi đã quyết, vậy trẫm bèn..."
"Hãy khoan! Bổn vương muốn hỏi thử, Tô đại tiểu thư tại sao lại muốn gả cho một kẻ tàn phế như bổn vương?"
Một giọng nói lạnh lẽo như suối băng đột nhiên vang lên, cắt ngang chỉ ý sắp sửa được ban ra của Khánh Đế.
Có thể bạn cũng thích





