
Nữ hoàng Alaska: Sự hối tiếc cuối cùng của ông
Chương 2
Trần Ánh Dương POV:
"Đương nhiên là ổn rồi," Vương Gia Trí mỉm cười, nụ cười tự tin và có chút ngạo mạn của một người luôn nắm chắc mọi thứ trong tay. Anh không hề nhận ra ý nghĩa sâu xa trong lời nói của tôi. "Chỉ cần em muốn, anh có thể gọi cho Mùa Gia Vượng ngay bây giờ. Một chút cổ phần của Starlight chắc chắn sẽ khiến ông ta phải suy nghĩ lại."
Anh nói điều đó một cách nhẹ nhàng, như thể đó chỉ là một việc nhỏ nhặt. Anh luôn như vậy, luôn tin rằng tiền bạc và quyền lực có thể giải quyết được mọi thứ. Anh không biết rằng, thứ tôi cần không phải là tiền của anh, mà là sự hiện diện của anh.
Nhưng đã quá muộn rồi.
"Không cần đâu anh," tôi nói, giọng bình thản. "Hợp đồng đã ký rồi."
Tôi đẩy bản hợp đồng về phía cha tôi. Trên đó, ngoài chữ ký của tôi, còn có một điều khoản viết tay được kẹp riêng vào. Một điều khoản bí mật mà chỉ có tôi và Mùa Gia Vượng biết.
Tôi đã bán đi năm năm tuổi xuân của mình, đổi lại sự an toàn cho gia tộc. Và đổi lại sự tự do cho chính tôi.
Cha tôi cầm lấy bản hợp đồng, bàn tay ông run rẩy. Ông nhìn tôi, ánh mắt đầy đau xót. Nhưng ông không nói gì. Ông biết tính tôi.
Tôi quay trở về phòng riêng của mình trong tòa nhà tập đoàn, nơi tôi đã dành phần lớn thời gian trong những tháng qua để cùng mọi người vật lộn với khủng hoảng. Căn phòng vẫn còn vương lại mùi cà phê đậm đặc và mùi giấy tờ.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc cá nhân của mình. Không có nhiều thứ, chỉ vài bộ quần áo, một vài cuốn sách, và một khung ảnh.
Trong ảnh là tôi và Gia Trí, chụp vào ngày kỷ niệm năm năm yêu nhau của chúng tôi. Cả hai đều cười rạng rỡ, nụ cười của những người trẻ tuổi đang chìm đắm trong tình yêu và tin vào một tương lai màu hồng.
Tôi đã từng nghĩ rằng chúng tôi sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường.
Tôi tháo bức ảnh ra, vo tròn nó lại và ném vào sọt rác.
Tôi không cần những kỷ niệm giả dối này nữa.
Hành lý của tôi đã được người giúp việc chuẩn bị sẵn ở nhà. Tôi chỉ cần mang theo một chiếc túi xách nhỏ. Bên trong, tôi đã chuẩn bị một bộ áo dài màu đỏ thẫm, được thêu tay tinh xảo. Đó là bộ áo dài mà mẹ tôi đã chuẩn bị cho ngày ăn hỏi của tôi.
Ngày ăn hỏi sẽ không bao giờ diễn ra.
Nhưng tôi vẫn sẽ mặc nó. Tôi sẽ mặc nó trong ngày tôi rời khỏi nơi này, như một lời tạm biệt cuối cùng với quá khứ, và một lời chào đón cho tương lai.
Tôi nhớ lại lời hứa của Gia Trí. Anh đã nói, vào ngày cưới của chúng tôi, anh sẽ tặng tôi một chiếc váy cưới do chính nhà thiết kế Vera Wang thiết kế. Anh sẽ biến tôi thành cô dâu xinh đẹp và hạnh phúc nhất thế gian.
Những lời hứa đó, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ, cứa vào tim tôi đau nhói.
Bên ngoài, tiếng ồn ào từ buổi họp báo đột xuất bắt đầu vang lên. Cha tôi đang thông báo về sự hợp tác giữa Vingroup và Mùa Thị. Cổ phiếu của Vingroup chắc chắn sẽ tăng vọt trở lại sau tin tức này.
Khủng hoảng đã qua.
Nhưng cái giá phải trả lại quá đắt.
"Tiểu thư Ánh Dương," giọng nói của cô thư ký vang lên ngoài cửa. "Có... có cô Lưu Mỹ Lan muốn gặp cô ạ."
Tôi nhíu mày. Cô ta đến đây làm gì?
"Cho cô ta vào đi."
Lưu Mỹ Lan bước vào, vẫn với vẻ ngoài yếu đuối, mong manh như một cành liễu trước gió. Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc dài xõa trên vai, đôi mắt to tròn ngấn nước. Bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy bộ dạng này cũng sẽ phải mềm lòng.
"Chị Ánh Dương," cô ta nức nở, "Em xin lỗi... Em không biết mọi chuyện lại thành ra thế này. Là lỗi của em... vì em mà anh Trí đã không thể đến kịp..."
Cô ta lại bắt đầu vở kịch của mình. Đóng vai nạn nhân, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu mình để dành lấy sự thương hại.
"Không sao," tôi lạnh lùng đáp, không buồn nhìn cô ta. "Đó là sự lựa chọn của anh ấy."
"Không phải đâu chị," cô ta vội vàng giải thích, "Anh Trí rất yêu chị. Anh ấy chỉ là... chỉ là cảm thấy có lỗi với anh trai em. Em bị bệnh tâm lý, chị biết mà. Mỗi khi em lên cơn hoảng loạn, chỉ có anh Trí mới có thể ở bên cạnh an ủi em."
Bệnh tâm lý. Thật là một cái cớ hoàn hảo.
Tôi nghe nói cô ta đã dùng chính cái cớ này để khiến vô số chàng trai trong giới thượng lưu phải điêu đứng. Gia Trí không phải là người đầu tiên, và có lẽ cũng sẽ không phải là người cuối cùng.
Tôi không muốn lãng phí thời gian với cô ta nữa. Tôi đứng dậy, định rời đi.
Đột nhiên, tôi cảm thấy một cơn đau nhói ở mu bàn tay. Tôi cúi xuống và thấy một giọt cà phê nóng hổi vừa rơi xuống từ chiếc cốc mà Lưu Mỹ Lan đang cầm.
"A, em xin lỗi!" cô ta hoảng hốt kêu lên, nhưng trong mắt cô ta lại ánh lên một tia đắc ý. "Em... em run quá..."
Mu bàn tay tôi đỏ ửng lên. Cơn đau rát lan tỏa, nhưng nó không thể nào so sánh được với cơn đau trong lòng tôi.
Cô ta cố tình.
Tôi nhìn xuống bộ áo dài màu đỏ thẫm đang được treo trên giá. Vệt cà phê đã bắn lên đó, tạo thành một vết ố loang lổ, xấu xí.
Bộ áo dài cho ngày trọng đại của tôi, đã bị hủy hoại.
Giống như tình yêu của tôi vậy.
"Cô làm cái gì vậy?" Mai Anh, người vừa bước vào, hét lên giận dữ. Cô ấy lao đến, chắn trước mặt tôi. "Lưu Mỹ Lan, cô đừng có giả vờ nữa! Rõ ràng là cô cố ý!"
"Em... em không có..." Lưu Mỹ Lan lại bắt đầu sụt sùi, trông càng thêm đáng thương.
"Mai Anh, đủ rồi," tôi cất tiếng, giọng bình tĩnh đến lạ. "Chuyện nhỏ thôi mà."
Tôi không muốn làm to chuyện. Tôi đã quá mệt mỏi rồi. Tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Nhưng Lưu Mỹ Lan dường như không muốn dừng lại. Thấy tôi không có phản ứng gì, cô ta càng được nước lấn tới.
"Chị Ánh Dương, chị đừng giận em," cô ta níu lấy tay tôi, móng tay sắc nhọn bấm vào vết bỏng của tôi. "Nếu chị giận, chị cứ đánh em đi!"
"Buông ra!" Tôi gạt tay cô ta ra.
Hành động của tôi có lẽ hơi mạnh, khiến cô ta loạng choạng lùi lại vài bước, rồi ngã ngồi xuống đất.
"A!" Cô ta kêu lên một tiếng đau đớn, nước mắt lưng tròng.
Và đúng lúc đó, cánh cửa lại một lần nữa bật mở.
Vương Gia Trí lao vào, khuôn mặt đầy lo lắng.
Anh ta không nhìn tôi, mà chạy thẳng đến bên Lưu Mỹ Lan, đỡ cô ta dậy.
"Mỹ Lan, em có sao không?"
Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt. Tôi biết, cô ta lại thành công rồi. Trong mắt anh, tôi bây giờ chắc chắn là một cô gái kiêu căng, ích kỷ, đang bắt nạt một cô em gái yếu đuối, đáng thương.
"Em không sao," Lưu Mỹ Lan nức nở trong vòng tay của Gia Trí. "Chỉ là... chỉ là em lỡ tay làm bẩn áo dài của chị Ánh Dương, chị ấy giận quá nên..."
Cô ta cố tình bỏ lửng câu nói, để cho trí tưởng tượng của Gia Trí tự hoàn thành nốt phần còn lại.
Gia Trí quay lại nhìn tôi, ánh mắt anh đầy vẻ trách móc.
"Ánh Dương, sao em lại làm vậy? Em biết Mỹ Lan không khỏe mà!"
Tôi cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng. Tôi không thể thở nổi.
"Anh tin cô ta?" tôi hỏi, giọng run rẩy. "Anh không tin em?"
"Ánh Dương, đừng trẻ con nữa," anh nói, giọng mất kiên nhẫn. "Mỹ Lan đã xin lỗi rồi. Em là chị, sao không thể rộng lượng hơn một chút?"
Rộng lượng?
Tôi đã đủ rộng lượng rồi. Tôi đã nhường anh cho cô ta hết lần này đến lần khác. Tôi đã một mình gánh chịu mọi tổn thương.
Vậy mà bây giờ, anh lại nói tôi không rộng lượng?
Nước mắt tôi không thể kìm được nữa, tuôn rơi như mưa.
Có thể bạn cũng thích





