
Nữ hoàng Alaska: Sự hối tiếc cuối cùng của ông
Chương 3
Trần Ánh Dương POV:
Nhìn thấy nước mắt của tôi, Vương Gia Trí dường như có chút sững lại. Sự tức giận trên khuôn mặt anh dịu đi, thay vào đó là một chút bối rối. Có lẽ anh đã nhận ra mình hơi quá lời.
"Dương Dương, anh không có ý đó," anh cố gắng giải thích, nhưng giọng điệu vẫn mang theo sự bao che rõ ràng cho Lưu Mỹ Lan. "Chỉ là Mỹ Lan vừa mới ổn định lại tinh thần, anh không muốn cô ấy bị kích động. Em hiểu cho anh được không?"
Tôi không hiểu.
Tôi không thể hiểu được tại sao anh lại có thể mù quáng đến vậy. Tại sao anh không thể nhìn ra bộ mặt thật của người con gái đang nép trong lòng anh?
"Anh Trí, là lỗi của em," Lưu Mỹ Lan lại bắt đầu nức nở, giọng nói yếu ớt như sắp đứt hơi. "Chị Ánh Dương không cố ý đâu. Là do em không cẩn thận. Chị ơi, chị đừng giận anh Trí. Anh ấy chỉ lo cho em thôi."
Cô ta càng nói, Gia Trí lại càng siết chặt vòng tay hơn, như thể đang bảo vệ một báu vật dễ vỡ. Anh nhìn xuống vết xước nhỏ trên cổ tay cô ta, nơi cô ta vừa cố tình va vào cạnh bàn lúc ngã.
Khuôn mặt anh ngay lập tức tối sầm lại.
"Tay em bị sao thế này?"
"Không... không sao đâu anh," cô ta rụt tay lại, nhưng đã quá muộn.
"Mai Anh, cô ấy tự làm mình bị thương!" tôi nghe thấy Mai Anh hét lên bên cạnh, nhưng âm thanh đó dường như vọng lại từ một nơi rất xa.
"Cô đừng có ngậm máu phun người!" Lưu Mỹ Lan đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn Mai Anh đầy oan ức. "Tôi biết cô là bạn thân của chị Ánh Dương, nhưng cô không thể vì thế mà vu khống cho tôi được!"
Rồi cô ta quay sang tôi, ánh mắt đầy tuyệt vọng. "Chị Ánh Dương, em biết chị không thích em. Nhưng em thật sự không có ý xấu. Nếu chị không tin, em..."
Nói rồi, cô ta đột nhiên giằng lấy con dao rọc giấy trên bàn làm việc của tôi, đưa lên cổ tay mình.
"Mỹ Lan, dừng lại!" Gia Trí hét lên, hoảng hốt.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Nhanh đến mức tôi chỉ kịp nhìn thấy một vệt đỏ rớm máu trên cổ tay trắng nõn của cô ta.
Gia Trí lao đến, đoạt lấy con dao từ tay cô ta và ném mạnh xuống đất. Anh ôm chầm lấy cô ta, giọng đầy sợ hãi và tức giận.
"Em điên rồi sao? Em muốn chết phải không?"
Anh quay sang lườm tôi, ánh mắt như dao găm.
"Trần Ánh Dương, em đã hài lòng chưa?"
Hài lòng?
Cả thế giới của tôi như sụp đổ ngay trước mắt. Trái tim tôi vỡ tan thành từng mảnh.
Anh ta vừa nói gì vậy? Anh ta nghĩ rằng chính tôi đã ép cô ta làm điều này?
Tôi đứng chết trân, không thể thốt nên lời. Cổ họng tôi nghẹn đắng, không khí như bị rút cạn khỏi buồng phổi.
Mai Anh cố gắng giải thích. "Vương Gia Trí, anh bị điên à? Rõ ràng là cô ta tự..."
"Cô im đi!" Gia Trí gầm lên, cắt ngang lời Mai Anh. Anh không thèm nhìn cô ấy, đôi mắt anh vẫn dán chặt vào tôi, chứa đầy sự thất vọng và phẫn nộ. "Tôi không ngờ em lại là người độc ác và nhỏ nhen đến vậy, Ánh Dương. Chỉ vì một chút ghen tuông mà em ép cô ấy đến bước đường này?"
Độc ác? Nhỏ nhen?
Anh ta quen tôi hai mươi năm, yêu tôi bảy năm. Chẳng lẽ trong mắt anh, tôi là một con người như vậy sao?
Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Tình yêu mà tôi đã từng trân trọng, nâng niu, giờ đây lại trở nên rẻ mạt và nực cười đến thế.
Gia Trí không nói thêm lời nào. Anh cởi áo vest của mình, xé một mảnh vải để băng bó qua loa vết thương cho Mỹ Lan. Vết thương rất nông, chỉ là một vệt xước ngoài da, nhưng anh lại làm như thể cô ta sắp chết đến nơi.
Anh cẩn thận quấn mảnh vải quanh cổ tay cô ta, động tác dịu dàng và đầy xót xa.
Tôi nhìn thấy vết bỏng đỏ ửng trên mu bàn tay mình. Nó vẫn còn đau rát. Nhưng không ai quan tâm. Không ai hỏi tôi có đau không.
"Đi, anh đưa em đến bệnh viện," Gia Trí nói với Mỹ Lan, giọng anh đã dịu lại.
Anh bế thốc cô ta lên, sải bước ra khỏi phòng mà không thèm liếc nhìn tôi thêm một lần nào nữa.
Bóng lưng anh thẳng tắp, vững chãi. Anh ôm cô ta trong lòng, che chở cô ta khỏi cả thế giới.
Còn tôi, tôi bị bỏ lại phía sau.
Một mình.
Thế giới trước mắt tôi bắt đầu quay cuồng. Tôi lảo đảo, phải vịn vào cạnh bàn mới có thể đứng vững.
Trái tim tôi... nó không còn đau nữa.
Nó đã chết rồi.
Hoàn toàn chết lặng.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Không sao cả, Trần Ánh Dương. Mày đã biết trước sẽ có ngày này mà.
Từ giờ trở đi, mày sẽ không còn khóc vì người đàn ông đó nữa.
Không bao giờ nữa.
Có thể bạn cũng thích





