
Sự trả thù của Phượng hoàng
Chương 2
Thẩm Đan Hoài POV:
"Đan Hoài, em về Hà Nội với anh đi." Giọng Thẩm Đức Ân vang lên qua điện thoại, không phải là một câu hỏi, mà là một mệnh lệnh dịu dàng.
Tôi ngồi trên giường, cuộn tròn trong chiếc chăn lụa mà Phan Vĩnh Ân đã mua, thứ mà trước đây tôi từng nghĩ là biểu tượng của sự chăm sóc, nhưng giờ đây chỉ cảm thấy lạnh lẽo và xa lạ. "Anh, em sẽ về. Nhưng không phải bây giờ."
"Tại sao? Có chuyện gì ở Sài Gòn giữ em lại à?" Giọng anh có một sự sắc bén mà tôi hiếm khi nghe thấy. Anh trai tôi, người luôn trầm ổn và bao dung, dường như đã cảm nhận được điều gì đó không ổn.
"Không có gì giữ em lại cả," tôi trả lời, giọng nói chắc nịch hơn tôi nghĩ. "Chỉ là... có vài thứ em cần phải tự mình giải quyết trước khi đi."
"Là Phan Vĩnh Ân?" Anh hỏi thẳng, không một chút do dự. Tên của hắn được thốt ra từ miệng anh trai tôi giống như một lời nguyền.
Tôi im lặng một lúc. "Anh, đừng lo cho em. Em có thể tự lo được. Em hứa đấy. Sau khi xong việc, em sẽ về nhà."
Đầu dây bên kia im lặng. Tôi có thể hình dung ra vẻ mặt của Đức Ân lúc này, đôi lông mày chau lại vì lo lắng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tức giận bị kìm nén. Anh không bao giờ thích Phan Vĩnh Ân, không chỉ vì họ là đối thủ trên thương trường, mà còn vì một linh cảm mà tôi đã từng cho là vô lý.
"Được rồi," anh cuối cùng cũng nói. "Nhưng hãy hứa với anh, nếu có bất cứ chuyện gì, em phải gọi cho anh ngay lập tức. Anh sẽ không để ai làm tổn thương em."
"Em hứa."
Sau khi cúp máy, tôi bước xuống giường, đi đến trước tấm gương lớn. Tôi cần phải lấy lại bình tĩnh. Tôi không thể sụp đổ, ít nhất là cho đến khi tôi hoàn toàn thoát khỏi nơi này.
Tôi lấy một tờ giấy và một cây bút, bắt đầu viết ra một danh sách những việc cần làm:
1. Nghỉ việc ở vũ đoàn.
2. Dọn dẹp tất cả đồ đạc của mình.
3. Vứt bỏ mọi thứ liên quan đến Phan Vĩnh Ân.
4. Lấy mật khẩu máy tính, điện thoại, và tất cả các thiết bị lưu trữ của anh ta.
5. Xóa sạch tất cả video và hình ảnh.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai mục cuối cùng. Đó là phần khó nhất, và cũng là phần quan trọng nhất. Tôi không thể rời đi khi vẫn còn một quả bom hẹn giờ có thể phá hủy gia đình mình bất cứ lúc nào.
Ngày sinh nhật của tôi. Đó là hạn chót. Tôi còn đúng hai tuần.
Tối hôm đó, Phan Vĩnh Ân trở về. Anh ta bước vào căn hộ, trên người vẫn còn mặc bộ vest đắt tiền, nhưng cà vạt đã được nới lỏng. Anh ta trông có vẻ mệt mỏi.
"Em vẫn chưa ngủ à?" Anh ta đến gần, cúi xuống định hôn lên trán tôi.
Tôi theo phản xạ nghiêng đầu đi.
Anh ta khựng lại, đôi mắt sắc bén nheo lại. "Sao vậy?"
"Em hơi mệt," tôi nói, cố gắng giữ giọng bình thản. "Hôm nay tập luyện hơi nhiều."
Anh ta nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt dò xét. Rồi anh ta mỉm cười, một nụ cười mà trước đây tôi từng cho là quyến rũ, nhưng giờ đây chỉ thấy giả tạo. "Bé cưng của anh vất vả rồi. Lại đây anh ôm nào."
Anh ta kéo tôi vào lòng. Tôi cứng người lại, cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng. Tôi đã từng yêu vòng tay này biết bao. Giờ đây, nó chỉ khiến tôi cảm thấy như bị một con rắn độc quấn lấy.
"Anh, em có chuyện muốn nói," tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Chuyện gì vậy, Hoài của anh?" Anh ta vuốt ve tóc tôi, giọng nói đầy sủng ái.
"Gần đây em cảm thấy rất mệt mỏi. Em nghĩ... em muốn nghỉ việc ở vũ đoàn một thời gian."
Anh ta nhíu mày. "Nghỉ việc? Tại sao chứ? Em yêu thích múa mà."
"Em chỉ muốn nghỉ ngơi thôi," tôi nói, giọng có chút nũng nịu, một vai diễn mà tôi đã quá quen thuộc. "Anh nuôi em được không?"
Anh ta bật cười, tiếng cười trầm thấp vang vọng trong căn phòng. "Đương nhiên là được. Thẩm Đan Hoài của anh chỉ cần ở nhà làm một nàng công chúa xinh đẹp là đủ rồi. Mọi thứ khác đã có anh lo."
Kế hoạch của tôi đã thành công bước đầu.
Những ngày tiếp theo, tôi bắt đầu âm thầm thực hiện kế hoạch của mình. Tôi gói ghém những món đồ cá nhân, chỉ giữ lại những thứ cần thiết nhất. Những món quà đắt tiền anh ta tặng, những bộ váy áo hàng hiệu, những món trang sức lấp lánh... tôi cho tất cả vào những chiếc thùng carton, sẵn sàng để lại phía sau.
Tôi cố gắng tìm cách lấy được mật khẩu các thiết bị của anh ta. Tôi thử ngày sinh của anh ta, ngày kỷ niệm của chúng tôi, những con số vô nghĩa... tất cả đều sai. Anh ta quá cẩn thận.
Một buổi tối, khi tôi đang dọn dẹp một ngăn kéo cũ, tôi tìm thấy một chiếc hộp nhạc nhỏ, món quà đầu tiên anh ta tặng tôi. Tôi đã từng rất trân trọng nó. Giờ đây, nó chỉ là một vật chứng cho sự ngu ngốc của tôi.
Tôi cầm chiếc hộp, định ném nó vào thùng rác.
"Em đang làm gì vậy?" Giọng Phan Vĩnh Ân đột ngột vang lên từ phía sau.
Tôi giật mình, chiếc hộp rơi xuống đất.
Anh ta bước tới, nhặt chiếc hộp lên, phủi bụi. "Sao lại vứt nó đi? Đây là món quà đầu tiên anh tặng em mà."
"Chỉ là... em thấy nó cũ rồi," tôi viện cớ.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt khó hiểu. "Hoài, gần đây em lạ lắm. Có phải đã có chuyện gì xảy ra không?"
"Không có gì cả," tôi quay đi, tránh ánh mắt của anh ta. "Anh đừng suy nghĩ nhiều."
Anh ta không nói gì thêm, nhưng tôi biết anh ta đang nghi ngờ. Tôi cần phải đẩy nhanh tiến độ.
"À, Vĩnh Ân," tôi đột nhiên quay lại, mỉm cười ngọt ngào. "Anh trai em sắp tới sẽ vào Sài Gòn công tác. Anh ấy nói muốn gặp anh."
Vẻ mặt của Vĩnh Ân thoáng thay đổi. Trong mắt anh ta lóe lên một tia sáng mà tôi không thể đọc được. "Thẩm Đức Ân? Hắn muốn gặp anh?"
"Vâng," tôi nói. "Anh ấy nói... muốn hòa giải với anh. Vì em."
Sự hài lòng lộ rõ trên khuôn mặt anh ta. Kế hoạch trả thù của anh ta đang tiến triển tốt đẹp hơn cả mong đợi. Thẩm Đức Ân, kẻ thù của anh ta, lại phải cúi đầu trước anh ta vì cô em gái ngốc nghếch này.
"Được thôi," anh ta nói, giọng điệu kẻ cả. "Nói với anh trai em, anh sẽ sắp xếp thời gian."
Thấy anh ta đã hoàn toàn bị cuốn vào vở kịch của tôi, tôi quyết định đánh một đòn quyết định.
Tôi đến gần, vòng tay qua cổ anh ta, thì thầm vào tai anh ta một cách quyến rũ. "Ân, em muốn xem lại những video của chúng ta."
Anh ta có vẻ ngạc nhiên, rồi cười một cách đầy ẩn ý. "Sao hôm nay lại có hứng thú vậy?"
"Em chỉ muốn... nhớ lại thôi," tôi nói, giọng nũng nịu. "Cho em mật khẩu đi."
Anh ta nhìn tôi, một tia nghi ngờ thoáng qua trong mắt. "Em muốn mật khẩu làm gì? Anh mở cho em xem là được rồi."
"Không," tôi lắc đầu. "Em muốn tự mình xem. Hay là... anh không tin em?"
Tôi bĩu môi, giả vờ giận dỗi. Đây là chiêu mà tôi biết anh ta không thể chống cự.
Anh ta thở dài, một nụ cười bất lực hiện trên môi. "Được rồi, được rồi. Đừng giận. Mật khẩu là..."
Anh ta ghé vào tai tôi, thì thầm một dãy số.
Ngày sinh nhật của tôi.
Trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Ngay cả trong sự lừa dối tàn nhẫn nhất, anh ta vẫn dùng ngày sinh của tôi để làm mật khẩu, như một sự mỉa mai, một lời nhắc nhở về vai trò của tôi trong kế hoạch của anh ta.
"Cảm ơn anh," tôi kiễng chân, hôn nhẹ lên má anh ta. Nụ hôn lạnh như băng.
Đêm đó, sau khi chắc chắn rằng anh ta đã ngủ say, tôi nhẹ nhàng lấy điện thoại và laptop của anh ta. Bàn tay tôi run rẩy khi nhập vào dãy số.
Màn hình mở khóa.
Tôi đã vào được.
Tất cả các tệp tin được lưu trong một thư mục có tên "Kỷ niệm". Tôi mở nó ra. Hàng trăm, hàng nghìn video và hình ảnh hiện ra trước mắt tôi. Khuôn mặt tôi, cơ thể tôi, những khoảnh khắc riêng tư nhất của chúng tôi... tất cả đều ở đó, được sắp xếp gọn gàng, sẵn sàng để trở thành vũ khí hủy hoại tôi.
Nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi, nhưng lần này là nước mắt của sự giận dữ và ghê tởm.
Tôi chọn tất cả, và không một chút do dự, tôi nhấn nút "Delete".
Sau đó, tôi vào thùng rác và nhấn "Empty Recycle Bin".
Mọi thứ đã biến mất. Hoàn toàn.
Tôi đặt lại các thiết bị về chỗ cũ, xóa hết mọi dấu vết. Mọi việc đã hoàn tất.
Tôi quay trở lại giường, nằm xuống bên cạnh kẻ thù của mình. Anh ta vẫn ngủ say, không hề hay biết gì. Tôi nhìn khuôn mặt anh ta trong bóng tối. Vẫn là khuôn mặt đẹp trai, quyến rũ đã từng khiến tôi mê đắm. Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy một con quỷ dữ.
Ngày mai là sinh nhật tôi.
Và cũng là ngày tôi rời khỏi địa ngục này.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ một số lạ.
"Cô Thẩm, tôi là Phó Thanh An. Chúng ta cần nói chuyện."
Có thể bạn cũng thích





