
Sự trả thù của Phượng hoàng
Chương 3
Thẩm Đan Hoài POV:
Quán cà phê nằm trong một con hẻm nhỏ yên tĩnh, khác xa với sự ồn ào, náo nhiệt của Sài Gòn. Tôi chọn một góc khuất, nơi có thể quan sát được toàn bộ không gian. Tôi đến sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút.
Phó Thanh An đến đúng giờ. Cô ta bước vào, mang theo cả một luồng khí lạnh. Váy áo hàng hiệu, trang sức đắt tiền, và một vẻ mặt kiêu kỳ, khinh miệt không hề che giấu. Cô ta chính là hình ảnh thu nhỏ của giới thượng lưu Sài Gòn, một thế giới mà tôi chưa bao giờ thực sự thuộc về.
Ánh mắt cô ta quét một vòng quanh quán và dừng lại ở chỗ tôi. Cô ta nhếch mép cười, một nụ cười không hề có sự thân thiện, rồi sải bước về phía tôi.
"Cô Thẩm Đan Hoài?" Cô ta nói, giọng điệu như đang ban ơn.
Tôi không trả lời, chỉ gật đầu nhẹ. Tôi muốn xem cô ta định giở trò gì.
Sự im lặng của tôi dường như khiến cô ta bất ngờ và có chút khó chịu. Chắc hẳn cô ta đã chuẩn bị sẵn một màn kịch để hạ nhục tôi, và mong đợi tôi sẽ khóc lóc, van xin.
"Cô cũng bình tĩnh gớm nhỉ," cô ta ngồi xuống đối diện tôi, đặt chiếc túi xách Hermes lên bàn. "Tôi cứ nghĩ cô sẽ phải sốc lắm khi biết vị hôn thê của người tình mình là ai."
Tôi vẫn im lặng, chỉ khuấy nhẹ ly trà hoa cúc trước mặt. Lòng tôi đã chết. Không còn gì có thể làm tôi sốc được nữa.
"Cô có biết không, tôi và anh Ân sắp đính hôn rồi đấy," cô ta nói tiếp, giọng đầy tự mãn. "Lễ đính hôn sẽ được tổ chức vào đúng ngày sinh nhật của cô."
Vậy ra đây là đòn cuối cùng. Không chỉ tung video, mà còn công bố tin đính hôn vào ngày sinh nhật tôi. Phan Vĩnh Ân thật sự muốn đẩy tôi vào chỗ chết.
"Ồ, vậy sao? Chúc mừng cô," tôi nói, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.
Phó Thanh An sững sờ. Cô ta không ngờ tôi lại có phản ứng như vậy.
"Cô..." cô ta lắp bắp, vẻ mặt kiêu ngạo bắt đầu rạn nứt. "Cô không có gì để nói à?"
"Tôi nên nói gì chứ?" tôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt cô ta. "Chuyện giữa cô và anh ta, không liên quan đến tôi."
"Không liên quan?" cô ta cười phá lên, một nụ cười sắc như dao. "Cô Thẩm à, cô đừng giả vờ ngây thơ nữa. Cả Sài Gòn này ai mà không biết cô là con điếm được Phan Vĩnh Ân bao nuôi."
Lời nói của cô ta như một cái tát. Nhưng tôi không còn cảm thấy đau nữa.
"Cô nói xong chưa?" tôi hỏi.
"Chưa xong!" cô ta gằn giọng. "Tôi đến đây hôm nay là để ra điều kiện cho cô. Cầm lấy số tiền này, và cút khỏi Sài Gòn, cút khỏi cuộc đời của anh Ân."
Cô ta đẩy một tấm séc về phía tôi. Tôi liếc nhìn con số trên đó. Một con số rất lớn, đủ để một người bình thường sống sung túc cả đời.
Nhưng tôi là Thẩm Đan Hoài. Tôi không thiếu tiền.
"Tôi không cần tiền của cô," tôi nói, đẩy tấm séc lại. "Và tôi cũng sẽ rời khỏi Sài Gòn. Nhưng không phải vì cô yêu cầu."
Sự tự tin của tôi dường như đã chọc giận cô ta. "Mày nghĩ mày là ai mà dám lên mặt với tao?"
"Tôi là ai không quan trọng," tôi đứng dậy. "Nhưng tôi khuyên cô một câu, Phó Thanh An. Người đàn ông mà cô sắp lấy làm chồng, anh ta không yêu cô đâu. Anh ta cũng không yêu tôi. Người duy nhất anh ta yêu là chính bản thân anh ta. Một ngày nào đó, cô cũng sẽ có kết cục giống như tôi thôi."
Nói rồi, tôi quay lưng bước đi.
"Đứng lại!" Phó Thanh An hét lên, lao tới nắm lấy tay tôi. "Mày chưa được phép đi!"
Móng tay sắc nhọn của cô ta cắm sâu vào da thịt tôi. Một cơn đau nhói lan tỏa.
"Buông ra," tôi gằn giọng.
"Tao sẽ không buông! Hôm nay tao phải dạy cho mày một bài học!" cô ta giằng co, cố gắng kéo tôi lại.
Chiếc vòng tay ngọc trai mà mẹ tôi tặng, thứ quý giá duy nhất tôi mang theo bên mình, bị vướng vào móng tay cô ta và đứt tung. Những viên ngọc trai trắng muốt rơi lả tả xuống sàn nhà, lăn lóc vào những góc tối.
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Đó là món quà cuối cùng mẹ để lại cho tôi trước khi bà qua đời.
"Cô..." Mọi sự bình tĩnh của tôi biến mất. Cơn giận dữ bùng lên.
Trong lúc chúng tôi giằng co, một bóng người cao lớn đột ngột xuất hiện.
"Dừng tay lại!"
Là giọng của Phan Vĩnh Ân.
Anh ta lao tới, gạt mạnh tay Phó Thanh An ra khỏi tôi. Lực gạt mạnh đến nỗi cô ta loạng choạng ngã xuống đất.
"Ân! Anh làm gì vậy?" Phó Thanh An hét lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc và tổn thương.
Nhưng Phan Vĩnh Ân không nhìn cô ta. Ánh mắt anh ta chỉ dán chặt vào tôi, vào cổ tay tôi đang rớm máu.
"Em có sao không?" anh ta nắm lấy tay tôi, giọng đầy lo lắng, một sự lo lắng mà tôi biết là giả tạo.
Tôi giật tay ra khỏi anh ta, lùi lại một bước. "Đừng chạm vào tôi."
Anh ta sững người, nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin được.
"Hoài... em..."
"Phan Vĩnh Ân!" Phó Thanh An đứng dậy, chỉ tay vào mặt anh ta. "Anh vì con điếm này mà đối xử với em như vậy sao? Em là vị hôn thê của anh cơ mà!"
"Câm miệng!" Vĩnh Ân quát lên, ánh mắt lạnh như băng. "Ai cho phép cô đến đây làm phiền cô ấy?"
Anh ta quay sang người trợ lý đang đứng sau lưng, ra lệnh. "Đưa cô ta đi. Đừng để tôi nhìn thấy cô ta nữa."
Phó Thanh An bị hai vệ sĩ lôi đi, miệng vẫn không ngừng gào thét chửi rủa. Quán cà phê trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại tôi và anh ta.
"Hoài," anh ta bước tới, cố gắng giải thích. "Chuyện không như em nghĩ đâu. Anh và cô ta..."
"Anh không cần phải giải thích," tôi ngắt lời. "Tôi không quan tâm."
Tôi cúi xuống, nhặt nhạnh từng viên ngọc trai trên sàn. Nước mắt tôi lại bắt đầu rơi. Không phải vì đau, mà vì tiếc thương. Tiếc thương cho chiếc vòng tay của mẹ, và tiếc thương cho chính bản thân mình.
Anh ta đứng đó, nhìn tôi một cách bất lực.
"Để anh giúp em," anh ta nói, cúi xuống.
"Đừng," tôi nói, giọng lạnh lùng. "Những thứ đã vỡ, có cố gắng nhặt lại cũng không bao giờ nguyên vẹn được nữa."
Câu nói của tôi dường như đã chạm vào anh ta. Anh ta đứng im, không nói gì.
Sau khi nhặt hết những viên ngọc trai có thể tìm thấy, tôi đứng dậy và bước đi, không một lần ngoảnh lại.
Tôi biết anh ta vẫn đang đứng đó, nhìn theo tôi. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Trong lòng tôi, Phan Vĩnh Ân đã chết rồi.
Có thể bạn cũng thích





