
Đêm tân hôn, ông trùm tàn tật đã đứng dậy
Chương 2
"Tôi tên là Đường Luyến, nếu anh không có ý kiến thì sau lễ cưới chúng ta đi đăng ký kết hôn luôn nhé."
Đường Luyến nói rất thẳng thắn, khiến tất cả khách mời có mặt đều sững sờ. Có người thậm chí còn giơ điện thoại lên quay lại cảnh tượng đầy kịch tính này.
"Cô Đường đã suy nghĩ kỹ chưa? Tôi là một người tàn tật, không thể cho cô một tương lai như cô mong muốn." Người đàn ông không hề che giấu khuyết điểm cơ thể, chân thành khuyên cô nên nghĩ lại.
Nhưng Đường Luyến đã quyết định: "Tôi nghĩ rất rõ rồi."
"Tôi tên là Vân Thâm."
Biết không thể lay chuyển cô, Vân Thâm nắm lấy tay cô: "Chỉ sợ sau này cô sẽ hối hận."
Đường Luyến không trả lời, cô sẽ không hối hận.
Người cô từng muốn lấy chỉ có Tần Thế Minh, nhưng trong lòng anh ta chưa bao giờ có cô, vậy thì cô có kết hôn với ai cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Lễ cưới được tiến hành rất nhanh chóng, sau đó Đường Luyến và Vân Thâm cùng nhau đến Cục dân chính làm thủ tục đăng ký kết hôn.
Khi cầm giấy chứng nhận kết hôn trên tay, trong lòng Đường Luyến như trút được một tảng đá lớn.
Tần Thế Minh đã khiến cô tổn thương sâu đậm, cô sẽ không bao giờ kết hôn với anh ta nữa.
Còn về phía Đường Bắc Sơn, cô không thể gả vào nhà họ Tần, nhưng chẳng phải vẫn còn Đường Khả Hân đó sao?
Đường Luyến hiểu quá rõ Đường Khả Hân, cô em gái từ nhỏ đã đầy tham vọng ấy làm sao có thể không thèm khát vị trí Thiếu phu nhân nhà họ Tần chứ, làm sao không có chút tình ý gì với Tần Thế Minh.
Vì vậy, kết hôn với Vân Thâm là cách tốt nhất để cô thoát khỏi sự kiểm soát của gia đình.
Cô không muốn quay lại cái nhà đó nữa.
Thấy cô nhìn chằm chằm vào sổ hộ khẩu, thất thần, Vân Thâm hỏi: "Cô đang nghĩ gì thế? Hối hận vì cưới một kẻ tàn tật như tôi rồi à?"
Đường Luyến lắc đầu, bước đến sau lưng anh, đẩy xe lăn: "Tôi cảm thấy kết hôn với anh cũng không tệ."
Vân Thâm khẽ nhếch môi, trong mắt đầy vẻ khinh thường và hoài nghi.
Làm gì có người phụ nữ nào thực sự cam tâm tình nguyện gả cho một người tàn tật, đúng là một kẻ mở miệng là nói dối.
Cô có thể giả vờ một lúc, nhưng không thể giả vờ cả đời.
Anh cũng đang cần một người vợ để đánh lạc hướng gia đình, để hoàn thành những kế hoạch của mình.
Nếu đã vậy, anh sẽ diễn với cô, xem cô đang nhắm đến điều gì.
…
Đường Luyến đẩy Vân Thâm lên xe, đưa anh về nhà.
Ngôi nhà của Vân Thâm cực kỳ xa hoa, có vườn hoa, có hồ bơi, còn có quản gia và người giúp việc mặc đồng phục cao cấp.
Khi bước chân lên tấm thảm lông cừu mềm mại, Đường Luyến cuối cùng cũng nhận ra người chồng mà mình vừa cưới không phải là người bình thường.
"Tam gia, đây chính là Phu nhân sao?" Quản gia cung kính hỏi.
Nghe thấy cách gọi "Tam gia", Đường Luyến bỗng giật mình, chẳng lẽ Tam gia chính là Tam thiếu gia nhà họ Vân?
Vân gia là gia tộc quyền lực nhất thành phố, còn Vân Thâm lại là người xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ, một thiên tài thương trường, tài năng hơn người, tuổi còn trẻ đã lọt vào danh sách phú hào. Vì là con thứ ba nên người ta gọi anh là "Vân Tam gia".
Thế nhưng một năm trước, sau một vụ tai nạn xe khiến anh bị liệt hai chân, tên tuổi anh dần biến mất trong mắt công chúng, không còn ai nhắc đến thời kỳ huy hoàng của Vân Tam gia nữa.
Vậy là cô đã cưới Vân Tam gia?
Nhưng cô từng nghe nói nhà họ Vân sắp liên hôn với nhà họ Tô, vậy cô dâu bỏ trốn trong lễ cưới hôm nay chính là tiểu thư nhà họ Tô sao!
Đường Luyến bắt đầu hoảng, lúc nghe cái tên "Vân Thâm", sao cô lại không nhận ra đó là Vân Tam gia, thậm chí còn hỏi người ta có muốn cưới cô không. Cô đúng là quá liều lĩnh!
Vân Thâm không nói gì, nhưng đã nhìn thấu sự kinh ngạc và hoảng loạn trên gương mặt cô.
Anh thầm cau mày, chẳng lẽ cô ta thật sự không biết anh là ai?
Chuyện anh bị liệt, ai mà không biết.
"Đường Luyến, vợ tôi, từ hôm nay trở đi, cô ấy là nữ chủ nhân của ngôi nhà này."
Vân Thâm nhìn cô, thẳng thắn nói: "Tô Liễu Tịch đã bỏ trốn. Cô ấy từng nói không để tâm đến khiếm khuyết của tôi, sẵn sàng cưới tôi."
"Tô Liễu Tịch bỏ trốn sao?"
Quản gia vô cùng kinh ngạc. Trước đó nhà họ Tô còn mặt dày đến mức cầu xin Vân Thâm cưới Tô Liễu Tịch!
Vậy mà đến ngày cưới, cô dâu lại bỏ trốn, chẳng phải là cố tình làm nhục Tam gia sao?
Quản gia đau lòng, an ủi: "Tam gia, người ta thường nói trong cái rủi có cái may. Tô Liễu Tịch vốn không phải là người phù hợp với cậu. Biết đâu, Phu nhân mới chính là người định mệnh dành cho cậu."
Chỉ riêng việc Đường Luyến không để tâm đến khiếm khuyết của cậu chủ mà vẫn đồng ý kết hôn, đã đủ khiến quản gia có thiện cảm với cô.
Có thể bạn cũng thích





