
Đêm tân hôn, ông trùm tàn tật đã đứng dậy
Chương 3
Đường Luyến nhìn vào đôi chân của Vân Thâm, trong lòng cảm thấy tiếc thay cho anh.
Trước kia Vân Thâm xuất sắc bao nhiêu, thì giờ lại đáng thương bấy nhiêu.
Chỉ vì anh là một người khuyết tật, thiên kim Tô gia dám công khai bỏ trốn trong lễ cưới, hoàn toàn không để anh vào mắt.
Trong lễ cưới, có lẽ Vân Thâm còn khó chịu hơn cả cô?
Đường Luyến bước đến trước mặt Vân Thâm, nắm lấy tay anh, ngữ khí nghiêm túc: "Anh yên tâm, chúng ta đã là vợ chồng, tôi sẽ chăm sóc anh cả đời."
Vẻ mặt của Vân Thâm thoáng đơ cứng.
Người phụ nữ này đúng là biết khoác lác, còn nói sẽ chăm sóc anh cả đời.
Làm ra vẻ thương hại, diễn cứ như thật vậy!
Vân Thâm điều khiển xe lăn, không nói một lời, tiến thẳng vào thư phòng ở tầng một.
Quản gia ân cần giải thích: "Phu nhân thứ lỗi, từ sau vụ tai nạn xe, tính khí tam thiếu gia càng trở nên khó chịu hơn."
Đường Luyến khoát tay: "Không sao, tôi có thể hiểu được anh ấy."
Đổi lại là người khác gặp phải chuyện như vậy, tính tình cũng sẽ trở nên khó chịu.
Đường Luyến theo quản gia lên phòng nghỉ ngơi ở tầng hai.
...
"Tam thiếu gia."
Trong thư phòng, một người đàn ông đầu trọc đứng đó, mặc bộ đồ bó sát màu đen, cơ bắp cuồn cuộn.
Lưu Chí Văn châm bật lửa, cung kính giúp Vân Thâm đốt điếu xì gà nơi khóe miệng.
"Tô Liễu Tịch đã trốn ra nước ngoài, bên Tô gia không thể cho tam thiếu gia một lời giải thích."
"Nuốt của tôi ba chục triệu cùng năm dự án hạng A, Tô gia bọn họ trả ơn tôi như thế đấy à?"
Vân Thâm khẽ nhả làn khói mỏng, điếu xì gà kẹp giữa ngón tay, hờ hững nói: "Nếu không dạy cho bọn họ một bài học, sau này chẳng phải ai cũng có thể giẫm lên đầu tôi sao? Đi gây chút rắc rối cho Tô gia đi."
Lưu Chí Văn gật đầu, lại nói: "Còn Tô Liễu Tịch, có cần chúng ta bắt cô ta về không? Còn về phu nhân... anh có cần dẫn cô ấy đi gặp người của chúng ta không?"
"Không cần."
Vân Thâm ngậm điếu xì gà, tiện tay cầm lên một tập tài liệu trên bàn, sau đó chậm rãi bước đến bên cửa sổ.
Chiếc xe lăn bị anh vứt trong góc thư phòng, bước chân anh không hề loạng choạng, mỗi bước đều vững vàng.
Tập tài liệu này ghi lại toàn bộ quá khứ của Đường Luyến từ nhỏ đến lớn, thậm chí còn có cả thông tin về mối tình đại học giữa cô và Tần Thế Minh.
Anh lật vài trang, uể oải nói: "Một người phụ nữ tầm thường, mục đích lấy tôi là vì tiền."
Lúc trước Vân gia tung tin muốn tìm vợ cho Vân Thâm, tuy chân tật nguyền nhưng cũng muốn để lại hậu duệ cho anh.
Tin vừa lan ra, chẳng có gia tộc hào môn nào chịu gả con gái, chỉ có Tô gia, gia đình giàu lên nhờ lợi dụng con gái, là đồng ý.
Mục đích của Tô gia rất đơn giản, chỉ cần cho họ tài nguyên và tiền bạc, bán mười đứa con gái cũng được.
Lưu Chí Văn nghĩ mãi không ra ngoài tiền ra thì Đường Luyến còn lý do gì để lấy Vân Thâm.
Nhưng...
"Hôm nay người cô ấy vốn định cưới là Tần Thế Minh của Tần gia."
"Tần gia?" "Là Tần gia đang rất nổi gần đây à?" Vân Thâm nhướn mày hỏi.
"Đúng vậy. Chỉ là nghe nói chú rể sau khi nhận một cuộc điện thoại thì bỏ trốn để đi tìm bạn gái cũ rồi."
Lưu Chí Văn ngẫm nghĩ một lát, rồi suy đoán: "Tôi đoán phu nhân là muốn chọc giận Tần Thế Minh nên mới cưới anh."
Bàn tay đang lật hồ sơ khựng lại, Vân Thâm ngẩng đầu, vẻ mặt không mấy hài lòng nhìn về phía Lưu Chí Văn.
"Cậu thật nông cạn. Cưới tôi có thể mang lại cho cô ta nhiều lợi ích hơn, đó mới là lý do thực sự khiến cô ta chịu gả cho một kẻ què như tôi."
Chỉ là Đường Luyến vẫn chưa để lộ bộ mặt thật mà thôi.
Vân Thâm cũng không phản đối với sự toan tính của Đường Luyến.
Anh đang cần một người vợ để bịt miệng đám người Vân gia, nếu cô ta thật sự cưới vì lợi ích, vậy sau này anh ly hôn cũng sẽ bớt phiền phức hơn nhiều.
...
Đường Luyến ngồi bên giường, tiện tay mở Weibo, liền thấy những từ khóa nóng hổi đang giữ top hôm nay.
#Tại hiện trường hôn lễ, chàng rể hào môn bỏ trốn đi tìm người trong lòng
#Chú rể bỏ trốn, cô dâu tức giận gả cho người khác!
Cô lướt qua phần bình luận một cách đơn giản, dân mạng đều tỏ ra khó hiểu với hành động của hai người bọn họ, nhưng chính độ hot này lại khiến cái tên của cô trở nên nổi tiếng.
Có người đào ra được cô là nghệ sĩ violin của một đoàn nhạc, thậm chí còn lục lại được video biểu diễn trước đây của cô.
Đường Luyến cảm thấy hoài niệm, không kìm được mà bật video lên xem, đúng lúc này điện thoại của Tần Thế Minh gọi đến.
"Luyến Luyến, em đang ở đâu, chúng ta ra ngoài nói chuyện một chút."
Có thể bạn cũng thích





