Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Vợ yêu ngoan ngoãn, Mộ tổng hạ mình, phát điên vì cô

Vợ yêu ngoan ngoãn, Mộ tổng hạ mình, phát điên vì cô

Cố Khuynh Thành luôn tin rằng sự ngoan ngoãn sẽ giúp mình có được trái tim Mộ Đình Kiêu. Thế nhưng, hy vọng vụt tắt khi Thẩm Đường - người trong mộng của anh trở về. Suốt cuộc hôn nhân, cô lầm lũi chịu đựng mọi tủi hờn, từ lễ cưới cô độc đến lúc nằm trên bàn phẫu thuật không người thân thích. Sự si tình mù quáng khiến cô bị coi là kẻ điên. Chỉ đến khi đối mặt với căn bệnh nan y và cái chết cận kề, Khuynh Thành mới tìm thấy sự giải thoát. Dù Mộ Đình Kiêu có hối hận hay điên cuồng níu kéo, cô cũng chẳng còn thiết tha. Với cô, hơi thở cuối cùng chính là sự tự do tuyệt đối, giúp cô chấm dứt nỗi đau mang tên anh.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Loại chuyện giữa nam nữ, luôn khiến con người ta vừa vui sướng vừa đau khổ.

"Ngoan, thêm một lần nữa."

Cố Khuynh Thành cả người ướt đẫm mồ hôi, vừa mệt mỏi nằm xuống thì cơ thể mềm mại đã lại bị anh ôm lên.

Động tác của anh vừa mạnh mẽ vừa gấp gáp, nhưng vào khoảnh khắc quan trọng, cô vẫn ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt van nài hỏi anh:

"Đình Kiêu, không dùng biện pháp tránh thai nữa được không? Em muốn có một đứa con."

Mộ Đình Kiêu rõ ràng sững lại một chút.

Nhưng rất nhanh anh đã lạnh lùng mở miệng, giọng nói vang thẳng vào tai cô: "Có con sẽ kéo theo nhiều vấn đề, bây giờ anh chưa muốn có."

Cố Khuynh Thành cắn môi, đôi mắt lập tức đỏ hoe: "Nhưng chúng ta sắp kết hôn rồi, người lớn trong nhà cũng rất mong có một đứa cháu, thật sự không được sao?"

Những lời này, đã mang theo ý cầu khẩn.

Bởi vì, cô thật sự rất muốn gả cho anh, cùng anh xây dựng một gia đình hạnh phúc, sinh một đứa con.

Nhưng nhìn khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn của Mộ Đình Kiêu, cô cuối cùng vẫn thỏa hiệp: "Được rồi, chuyện con cái chúng ta bàn sau vậy."

Sắc mặt của Mộ Đình Kiêu lúc này mới dịu đi đôi chút.

Ngay khi anh định tiếp tục, điện thoại vang lên.

Cuộc gọi vừa kết nối, một giọng nói dịu dàng mềm mại truyền đến: "Đình Kiêu, xin lỗi, muộn thế này rồi còn làm phiền anh."

"Nhưng mà vừa nãy em không cẩn thận ngã trong phòng khách, chân đau quá. Nếu anh bận, thì em tự mình…"

Thẩm Đường còn chưa nói hết câu, Mộ Đình Kiêu đã lên tiếng: "Em ở yên đó đợi anh, anh sẽ đến ngay."

"Được, Đình Kiêu, em không làm phiền anh và Khuynh Thành chứ? Đừng để cô ấy hiểu lầm.

Hay là, để em tự bắt xe…"

"Không phiền gì cả, em đừng nghĩ nhiều." Giọng của Mộ Đình Kiêu nhẹ nhàng ấm áp như làn gió xuân.

Ha ha...

Cố Khuynh Thành thật sự rất muốn cười.

Bây giờ cả hai người đang ở trong phòng tắm, cơ thể đều ướt đẫm, bầu không khí mờ ám, tên đã lên cung, chỉ chờ nhắm bắn.

Cái gọi là "không phiền gì cả" của Mộ Đình Kiêu chính là như thế này.

Hóa ra, được thiên vị chính là không cần kiêng nể gì, là có đặc quyền, là ngoại lệ, là vượt ra khỏi mọi quy tắc.

Chỉ tiếc rằng, người phụ nữ được vị hôn phu của cô thiên vị lại không phải là cô, mà là một cô gái khác.

Thật mỉa mai làm sao!

Rất nhanh, Cố Khuynh Thành đã bị quấn lại.

Chiếc khăn tắm lớn phủ lên người cô, che đi thân hình quyến rũ.

"Anh bế em lên giường, em ngủ trước đi!" Mộ Đình Kiêu nói, giọng hiếm khi dịu dàng.

Nhưng những lời này lại như một gáo nước lạnh, dội thẳng vào trái tim cô.

Anh định đi tìm Thẩm Đường?

Cố Khuynh Thành siết tay thật chặt, toàn thân gần như cứng đờ.

Một lúc lâu sau, cô bước từng bước nhỏ, chậm rãi tiến lại gần, làm ra hành động mà ngay cả bản thân cô cũng thấy điên rồ đến cực điểm và không dám tin.

Cô đưa tay, ôm chặt lấy Mộ Đình Kiêu.

Cô cất giọng dịu dàng, cũng đầy run rẩy: "Hôm nay ở lại với em, đừng đi được không?"

Mộ Đình Kiêu rõ ràng cũng có chút bất ngờ.

Nhưng chuyện đó chỉ xảy ra trong khoảnh khắc, anh nhanh chóng phản ứng, xoa nhẹ mái tóc cô.

"Đừng làm loạn, cô ấy bị thương, không phải chuyện nhỏ."

"Nhưng bây giờ em cũng rất cần anh, em không muốn anh rời đi." Cố Khuynh Thành đỏ mắt, cắn chặt đôi môi đến bật máu.

"Đừng làm loạn, Khuynh Thành, trong lòng anh, em luôn là người ngoan ngoãn, hiểu chuyện."

Nhưng hôm nay cô không muốn hiểu chuyện, cô chỉ muốn giữ anh lại.

"Đình Kiêu…" Cố Khuynh Thành nhìn anh đầy lưu luyến.

"Nghe lời, buông ra."

Cố Khuynh Thành lắc đầu.

"Anh nói lại lần nữa, buông ra!"

Ánh mắt của Mộ Đình Kiêu nhanh chóng lạnh đi, anh mím môi, bàn tay to lớn từng chút một gỡ từng ngón tay cô ra.

Lực mạnh đến mức làm cô đau.

Không còn dũng khí níu giữ, cô cười khổ một tiếng, buông tay trong sự chán nản.

"Anh đi rồi sẽ về." Mộ Đình Kiêu để lại một câu như vậy trước khi rời đi.

Đi rồi sẽ về?

Câu này chắc chỉ có thể lừa được đứa trẻ ba tuổi. Có lần nào Thẩm Đường gọi mà anh quay lại chưa?

Mộ Đình Kiêu không muốn cô mang thai, chắc cũng là vì Thẩm Đường.

Dù sao thì đó cũng là người phụ nữ được anh cẩn thận đặt trong lòng, yêu mà không thể có được, là mối tình đầu mà bất kỳ người đàn ông nào cũng không thể quên, tất nhiên phải được nâng niu như báu vật.

Tắm xong, Cố Khuynh Thành rúc vào trong chăn.

Nhưng chiếc giường đêm nay dường như đặc biệt lạnh lẽo, dù cô có cố gắng thế nào cũng không thể ủ ấm nó.

Sáu giờ sáng.

Cô nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng tương lai: "Thời gian tổ chức đám cưới đã chọn xong rồi, ba tháng nữa, là ngày lành tháng tốt."

Đây chắc là thời gian mà Giang Thư Lan tìm thầy xem cho, thích hợp để cưới gả.

"Cô gọi điện là để nhắc con, bảo bố mẹ cô chuẩn bị càng sớm càng tốt.

Dù nhà họ Mộ chúng tôi giàu có, nhưng cũng không phải kiểu tiêu tiền như nước, nhà cô đừng nghĩ đến chuyện bán con gái. Còn nữa, chuẩn bị của hồi môn cho đàng hoàng, đừng để quá sơ sài, làm mất mặt chúng tôi."

Cố Khuynh Thành trả lời từng câu một: "Vâng, cô cứ yên tâm, con sẽ nói với bố mẹ, tiền sính lễ con không lấy một đồng nào cả."

Nhưng lời này lại không thể làm hài lòng Giang Thư Lan.

Ngược lại, cô còn bị bà mỉa mai thêm một trận: "Đúng là đồ rẻ tiền."

Cố Khuynh Thành chỉ nghe, không giải thích gì thêm.

Chỉ có cô biết rõ, dù có lấy sính lễ, thì cũng chỉ rơi vào tay người bố vô tình và bà mẹ kế cay nghiệt của cô mà thôi.

"Thật không hiểu nổi Đình Kiêu nhìn trúng con ở điểm nào, vừa nghèo vừa tầm thường.

Nếu không phải con trai cô nhất quyết đòi cưới con, và bà cụ cũng đồng ý, thì đánh chết cô cũng sẽ không gật đầu."

Trước khi cúp máy, Giang Thư Lan lại càu nhàu thêm một hồi.

Cố Khuynh Thành cười khổ.

Đúng vậy!

Việc cô và Mộ Đình Kiêu đính hôn, giống như một giấc mơ.

Nhưng được gả cho Mộ Đình Kiêu, trở thành vợ anh, là ước nguyện lớn nhất đời này của cô.

Năm mười lăm tuổi…

Mẹ kế nói là đưa cô đi dự tiệc của các quý bà, địa điểm chính là nhà họ Mộ.

Cô bị mẹ kế sắp đặt, trượt chân ngã xuống hồ bơi.

Khi ấy Cố Khuynh Thành nghĩ rằng, cô sẽ chết.

Nhưng không ngờ, vào khoảnh khắc đó, có một chàng trai trẻ lao mình nhảy xuống nước.

Anh ôm lấy cô, kéo cô ra khỏi làn nước lạnh lẽo, cứu cô thoát khỏi bàn tay thân chết.

Khi tỉnh lại, cô chỉ nhìn thấy bóng lưng anh rời đi.

Nhưng chiếc đồng hồ đen trên cổ tay anh, cô đã nhớ nó thật kỹ.

Sau này, cô nhận ra anh nhờ chiếc đồng hồ giống hệt.

Đúng vậy, Mộ Đình Kiêu đã cứu cô.

Một lần cứu mạng, cô đã trao trọn trái tim mình cho anh, không giữ lại gì.

Từ ngày đó, ước mơ của cô chính là được gả cho anh.

Nắm tay anh, cùng anh đi hết cuộc đời.

Có tiếng bước chân từ dưới lầu vọng lên, kéo Cố Khuynh Thành ra khỏi dòng suy nghĩ.

Ngay sau đó, cửa phòng ngủ bị đẩy ra.

Ánh mắt và chân mày Mộ Đình Kiêu đều lộ rõ vẻ mệt mỏi, bộ vest trên người cũng nhăn nhúm.

Không ngoài dự đoán, anh lại chăm sóc Thẩm Đường cả đêm.

Cái gọi là "đi rồi sẽ về" đâu?

Cố Khuynh Thành dời ánh mắt sang chỗ khác, cố gắng không nhìn anh.

Nhưng Mộ Đình Kiêu lại đưa tay trực tiếp kéo cô vào lòng, đôi môi lạnh lẽo khẽ chạm vào cô, giọng nói trầm thấp, dịu dàng hỏi: "Giận rồi à?"

Cố Khuynh Thành né tránh, không nói gì.

Cô rõ ràng ngửi thấy mùi nước hoa của phụ nữ trên người anh, điều quan trọng hơn là, trên áo sơ mi của anh có dấu son môi, đỏ rực và vô cùng chói mắt.

Dấu vết thuộc về Thẩm Đường ấy, như một cây kim, từng chút một đâm vào trái tim cô.

Rất đau.

"Anh còn yêu Thẩm Đường không?"

Đột nhiên, Cố Khuynh Thành nhìn anh, giọng nói nhẹ nhàng, cứ thế mà hỏi anh.

Mộ Đình Kiêu đưa tay ôm cô vào lòng.

Sau đó, giọng nói trầm ấm, quyến rũ của anh vang lên: "Trong đầu em suốt ngày nghĩ gì vậy?"

"Anh thừa nhận Thẩm Đường có chút đặc biệt với anh, nhưng chỉ là tình cảm giữa bạn học, không có gì hơn ngoài đó."

Cố Khuynh Thành không phản bác, chỉ nhìn anh: "Vậy còn em thì sao?

Đình Kiêu, anh có yêu em không?"

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Tái hôn bị chồng quấn quýt cả ngày
9.3
Trong vũng máu sau vụ tai nạn thảm khốc, Thẩm An Du bàng hoàng nghe chính người chồng kết hôn một năm qua ra lệnh kết liễu mình. Không chỉ chịu nỗi oan vô sinh từ mẹ chồng và sự phản bội của bạn thân, cô còn bị sát hại dã man. May mắn được tái sinh vào đúng ngày ly hôn, cô quyết định bắt tay cùng người đàn ông quyền lực nhất thành phố để trả thù những kẻ đã hãm hại mình. Từ một cuộc hôn nhân giao dịch đầy toan tính, người đàn ông u ám ấy bỗng dồn cô vào tường và đề nghị biến màn kịch này thành sự thật.
Bìa tiểu thuyết Gả nhầm thái tử gia, thân phận lộ từng ngày
9.3
Hy sinh đôi mắt để cứu người nhưng cô lại nhận về sự phản bội cay đắng ngay trước thềm đám cưới. Không dừng lại ở đó, kẻ bạc tình còn lợi dụng việc cô bị mù để gán nợ cho thiếu gia họ Lục, một người nổi tiếng ăn chơi trác táng tại Bắc Thành. Tưởng rằng cuộc đời cô sẽ chìm trong tăm tối khi gả vào hào môn, nhưng sự thật khiến tất cả phải ngỡ ngàng. Cô không hề yếu đuối mà thực chất là thiên tài điều chế hương liệu, hacker đỉnh cao và thủ lĩnh tổ chức bí mật. Khi những thân phận quyền lực dần lộ diện, cả thành phố sững sờ, còn gã hôn phu cũ chỉ biết hối hận muộn màng trong cơn say, gào khóc vì đã đánh mất báu vật vào tay người khác.
Bìa tiểu thuyết Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng
8.5
Sau ba năm hôn nhân lạnh nhạt, An Hòa quyết định ký đơn ly hôn khi bị Phó Cảnh Hành coi thường, mẹ chồng sỉ nhục và tiểu tam khiêu khích. Tuy nhiên, thân phận thực sự của cô lại là công chúa thất lạc. Vừa rời khỏi nhà chồng, cô được vương thất đón về kế vị ngai vàng, trở thành Thái tử phi quyền lực. Với sự bảo bọc từ bố mẹ và ba người anh trai tài giỏi, cô bắt đầu cuộc đời rực rỡ. Lúc này, vị Tổng thống cũ mới hối hận, quỳ gối cầu xin tái hợp. Nhưng An Hòa chỉ mỉm cười từ chối, bởi bên cạnh Nữ hoàng giờ đây đã có một vị Hoàng phu hoàn hảo, trung thành và yêu chiều cô hết mực.
Bìa tiểu thuyết Vợ cũ nũng nịu: Bố ơi, mẹ lại bỏ trốn rồi!
8.0
Sau khi vợ qua đời, Hoắc tổng của tập đoàn Hoắc thị bỗng thay tính đổi nết, từ bỏ thói trăng hoa để toàn tâm toàn ý chăm sóc con trai. Cuộc sống bình lặng ấy bị phá vỡ khi một nữ bác sĩ gia đình xuất hiện. Trước sự quan tâm của cô, vị tổng tài vốn đang sống trong hoài niệm bỗng bộc lộ bản tính chiếm hữu mạnh mẽ khiến cô sợ hãi. Thế nhưng chỉ hai tháng sau, cô đã trở thành vợ mới của anh. Khi được hỏi về bí quyết khiến Hoắc tổng mở lòng, cô chỉ cười cho biết bản thân đã thực hiện giao kèo 'cưới một tặng hai'. Ngày cưới, cô dâu dẫn theo hai đứa trẻ có ngoại hình giống hệt chú rể khiến ai nấy đều ngỡ ngàng.
Bìa tiểu thuyết Mười lăm năm yêu nhầm, cô Tống đã chịu buông tay!
7.9
Dành trọn mười lăm năm thanh xuân để yêu Hoắc Vân Thâm, Tống Cảnh Đường không ngờ ngày mình vượt cạn cũng là lúc rơi vào hôn mê sâu. Đau đớn thay, người chồng cô hằng tin tưởng lại mong cô đừng bao giờ tỉnh lại vì hết giá trị lợi dụng, thậm chí để hai con gọi kẻ khác là mẹ. Ngày tỉnh giấc, cô quyết tuyệt ly hôn để chấm dứt bi kịch. Khi mất đi bóng hình thân thuộc, Vân Thâm mới bàng hoàng nhận ra cô là duy nhất, nhưng lúc này Cảnh Đường đã trở thành chuyên gia y dược danh tiếng, tỏa sáng rực rỡ và chẳng còn đoái hoài đến anh. Đỉnh điểm của sự hối hận là khi anh chứng kiến cô hạnh phúc bên Bùi Độ trong bộ váy cưới lộng lẫy. Nhìn người phụ nữ từng yêu mình sâu đậm nay thuộc về vòng tay khác, tổng tài họ Hoắc ghen tuông đến phát điên nhưng tất cả đã quá muộn màng.
Bìa tiểu thuyết Người vợ không mong muốn, tình yêu đích thực của anh
8.6
Từng dành trọn trái tim cho hai người anh họ, tôi chua chát nhận ra mình chỉ là quân cờ trong tay họ. Một người vì gia tộc mà vứt bỏ tôi, người kia lại tiếp cận vì âm mưu đen tối. Khi sự thật phơi bày, họ đẩy tôi vào cuộc hôn nhân sắp đặt với một đại gia tàn tật. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi tôi bị xô xuống biển, nhưng cả hai người tôi yêu đều bỏ mặc tôi để cứu một người phụ nữ khác. Khoảnh khắc chìm trong làn nước lạnh, tôi hiểu mạng sống mình vốn chẳng hề đáng giá. Sau khi thoát chết, tôi quyết định rũ bỏ quá khứ và cắt đứt mọi liên lạc. Đến ngày họ hối hận tìm về, tôi chỉ bình thản đáp lại bằng sự lạnh lùng, yêu cầu họ đừng can thiệp vào cuộc sống hạnh phúc của vợ chồng tôi nữa.