Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Vợ yêu ngoan ngoãn, Mộ tổng hạ mình, phát điên vì cô

Vợ yêu ngoan ngoãn, Mộ tổng hạ mình, phát điên vì cô

Cố Khuynh Thành luôn tin rằng sự ngoan ngoãn sẽ giúp mình có được trái tim Mộ Đình Kiêu. Thế nhưng, hy vọng vụt tắt khi Thẩm Đường - người trong mộng của anh trở về. Suốt cuộc hôn nhân, cô lầm lũi chịu đựng mọi tủi hờn, từ lễ cưới cô độc đến lúc nằm trên bàn phẫu thuật không người thân thích. Sự si tình mù quáng khiến cô bị coi là kẻ điên. Chỉ đến khi đối mặt với căn bệnh nan y và cái chết cận kề, Khuynh Thành mới tìm thấy sự giải thoát. Dù Mộ Đình Kiêu có hối hận hay điên cuồng níu kéo, cô cũng chẳng còn thiết tha. Với cô, hơi thở cuối cùng chính là sự tự do tuyệt đối, giúp cô chấm dứt nỗi đau mang tên anh.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

"Đình Kiêu, anh có yêu em không?"

Cô nhớ rất rõ, năm đó, họ đã bắt đầu ở bên nhau như thế nào.

Khi ấy, Thẩm Đường vì một người đàn ông khác mà bỏ ra nước ngoài.

Mộ Đình Kiêu gần như phát điên, anh uống đến say mèm.

Chính đêm đó, anh đè cô dưới thân, bất chấp việc cô khóc lóc run rẩy, cứ như nếm được vị ngon lại càng trở nên tham lam, mất không chế mà muốn cô hết lần này đến lần khác.

Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, anh hỏi cô: "Nếu em cảm thấy thiệt thòi, thì có thể làm bạn gái anh, em bằng lòng chứ?"

Cô gật đầu đồng ý.

Đó chính là khởi đầu của họ.

Chỉ là trách nhiệm, không liên quan đến tình yêu.

Còn bây giờ thì sao?

Anh đối với cô, liệu có chút tình cảm hay sự yêu thích nào không?

Mộ Đình Kiêu nhìn vào đôi mắt thanh tú của cô: "Khuynh Thành, chúng ta sắp kết hôn rồi. Sau này em sẽ là vợ anh, anh sẽ yêu thương em, chăm sóc em…"

Trên môi chợt có cảm giác lạnh lẽo.

Ngón tay của Cố Khuynh Thành ngăn lại những lời anh định nói tiếp.

"Đình Kiêu, đừng nói nữa, em hiểu cả rồi."

"Anh đã vất vả cả đêm, thay đồ rồi hãy đến công ty. Để em lấy cho anh."

Bình tĩnh nói xong những lời này, cô quay người đi.

Nhưng khi vừa quay lưng, nước mắt của cô đã không thể kìm nén được mà rơi xuống.

Anh nói rất nhiều, những lời dịu dàng, ngọt ngào, ấm áp…

Nhưng có một điểm chung duy nhất, đó chính là tất cả đều lảng tránh khỏi vấn đề mà cô hỏi.

Nếu yêu, chỉ cần một chữ là đủ, không cần phải tô điểm bằng những lời bóng bẩy.

Càng nói nhiều, càng chứng tỏ rằng không yêu.

Cho nên những lời tiếp theo, cô đã không còn đủ dũng khí để nghe nữa.

Đến phòng thay đồ, cô vừa lấy xuống một bộ vest, thì cơ thể bất ngờ bị kéo vào một vòng tay quen thuộc.

Mộ Đình Kiêu đặt cằm lên đầu cô, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

"Hôm nay không lạnh, sao tay em lại lạnh thế này?"

Ánh lệ trong mắt còn chưa tan, lòng cô nghẹn lại.

Cố Khuynh Thành nhất thời không biết phải trả lời anh thế nào.

Ngay sau đó, cơ thể cô bị anh xoay lại.

Cô ngước lên, dùng đôi mắt ướt át như chú nai nhỏ nhìn anh.

Ánh mắt ấy, có vài phần ngây ngô, vài phần đáng thương, khiến trái tim Mộ Đình Kiêu rung động, không thể kiềm chế được nữa, anh nâng mặt cô lên mà hôn.

Nụ hôn của Mộ Đình Kiêu đầy mãnh liệt, như thể hận không thể đem cô nhập vào xương tủy, giấu chặt trong lòng.

Cố Khuynh Thành chỉ có thể nhón chân, bị ép ngửa đầu lên.

Khuôn mặt cô đỏ ửng, hơi thở càng thêm rối loạn.

Nhưng trong lồng ngực, lại có chút ngọt ngào.

Mấy năm bên nhau, dường như chỉ khi thân mật, cô mới thấy được một chút sự bốc đồng không kiềm chế từ Mộ Đình Kiêu.

Cũng chỉ những lúc như thế, cô mới cảm thấy mình được yêu.

"Đình Kiêu…"

Cố Khuynh Thành bị hôn đến mức gần như không thở nổi, khẽ rên lên một tiếng.

Mộ Đình Kiêu đột nhiên tỉnh táo, buông cô ra.

"Nếu không phải vì cần đến công ty gấp, anh thật sự muốn ăn em ngay bây giờ." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự gợi cảm nhàn nhạt.

Cố Khuynh Thành đỏ mặt, không nhịn được đẩy anh một cái: "Chúng ta tối qua mới… mới…"

Những lời sau đó, da mặt cô mỏng, cuối cũng vẫn không thể nói ra được.

Mộ Đình Kiêu lại chẳng để tâm, ôm cô không chút xấu hổ: "Thì sao chứ? Vợ của anh, anh muốn bao nhiêu cũng không đủ."

Cố Khuynh Thành vừa định mở miệng thì trên tay đột nhiên có cảm giác mát lạnh.

Cúi đầu nhìn, trên cổ tay có thêm một chiếc vòng tay cực kỳ đẹp.

Những viên hồng ngọc tỏa sáng lấp lánh, làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cô, khiến nó càng trở nên non mềm.

"Cho em sao?" Cô ngẩng đầu, có chút bất ngờ.

"Ừ, thích không?"

"Anh tự chọn sao?"

Mộ Đình Kiêu gật đầu.

"Em rất thích, cảm ơn anh!"

Cố Khuynh Thành mỉm cười dịu dàng, nhón chân đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh.

Nhưng Mộ Đình Kiêu lại không hài lòng, anh nhíu mày, chỉ vào môi mình.

Cố Khuynh Thành hiểu ý anh.

Nhưng cô thật sự rất ít khi chủ động, nhất thời khó mà làm được.

"Không hôn thì anh đi đấy nhé?" Mộ Đình Kiêu cố ý nói.

Nói xong, anh buông tay cô ra.

Cố Khuynh Thành nhất thời hoảng hốt, không nghĩ ngợi gì lập tức hôn lên môi anh.

Mộ Đình Kiêu cứ như đã chờ sẵn từ lâu, giữ lấy gáy cô, lại là một nụ hôn nóng bỏng.

Cho đến khi cô nắm lấy áo anh xin tha, anh mới từ từ buông ra.

"Mấy ngày này em cứ ở nhà nghỉ ngơi, có thời gian thì đến thăm ông bà nội. Đợi khỏe hẳn rồi hãy đến công ty." Mộ Đình Kiêu nhìn khuôn mặt trắng trẻo của cô, nhẹ giọng dặn dò.

Cố Khuynh Thành gật đầu.

Cô học mỹ thuật, sau khi tốt nghiệp thì vẫn luôn làm việc tại Tập đoàn Mộ thị.

Hiện tại, cô là trưởng phòng thiết kế.

Chỉ là, đồng nghiệp trong công ty vẫn chưa biết mối quan hệ giữa hai người họ.

Trong công việc, cô luôn rất liều mạng. Nếu không phải vì thời gian vừa rồi làm việc quá sức, thường xuyên chóng mặt, đau đầu, thậm chí buồn nôn, cô cũng sẽ không nghỉ ngơi mấy ngày nay.

Tuy nhiên, đợi sau khi kết hôn, cô nhất định sẽ hạn chế cường độ công việc.

Cô sẽ dành nhiều thời gian hơn cho gia đình và Mộ Đình Kiêu.

"Đúng rồi, Đình Kiêu, cô đã tìm người xem xong ngày cưới rồi."

"Anh biết, mẹ đã gọi điện cho anh."

"Vậy thì…" Cố Khuynh Thành ngập ngừng một chút, rồi nói: "Chuyện của chúng ta, có phải cũng nên nói với mọi người ở công ty không?"

"Các đồng nghiệp trong phòng đều biết em sắp kết hôn, chỉ là chưa biết là với ai. Gần đây họ cứ vặn hỏi, còn chặn em đòi thiệp cưới."

Nói đến đây, Cố Khuynh Thành có chút mong đợi.

Tuy nhiên, biểu cảm của Mộ Đình Kiêu vẫn luôn căng thẳng.

"Khuynh Thành, xin lỗi!" Mộ Đình Kiêu đột nhiên lên tiếng.

"Sao cơ?" Cố Khuynh Thành ngẩn người.

Mộ Đình Kiêu nhìn cô: "Khuynh Thành, chuyện kết hôn, anh tạm thời không định công khai. Anh cũng đã nói chuyện với ông bà nội và mẹ rồi, chúng ta chỉ tổ chức một lễ cưới riêng tư nhỏ, khách mời chỉ có bạn bè thân thiết và người thân."

Đôi tay đang thắt cà vạt cho anh của Cố Khuynh Thành bỗng khựng lại.

Vậy là, tất cả mọi người đều đã biết, chỉ có cô là người cuối cùng, đúng không?

Nếu cô không hỏi, liệu có phải cô vẫn sẽ bị giấu cho đến giây phút cuối cùng không?

Không công khai?

Vậy là muốn kết hôn bí mật với cô ư?

Một chuyện lớn như kết hôn, anh lại không muốn để người khác biết, là vì điều gì?

Câu trả lời dường như đã quá rõ ràng.

Thẩm Đường.

Anh vẫn chưa thể buông bỏ cô ấy.

Cố Khuynh Thành cố gắng chớp mắt, đột nhiên cảm thấy khóe mắt cay đến không thể chịu nổi, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, đến hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Nếu hôm nay, lễ cưới này không phải là của cô và anh, mà là của anh và Thẩm Đường.

Chắc chắn anh sẽ công khai rầm rộ.

Hận không thể cho cả thế giới biết cô dâu của anh là Thẩm Đường nhỉ.

"Nếu em nhất định muốn công khai, muốn mọi người đều biết thì sao?"

Hai mắt Cố Khuynh Thành đỏ hoe, cô đột nhiên bướng bỉnh hỏi.

Mộ Đình Kiêu dường như rất bất ngờ, bởi vì cô luôn là người ngoan ngoãn nghe lời, dịu dàng cũng rất mềm mỏng.

Anh ngừng lại một chút, rồi nắm lấy tay cô.

"Khuynh Thành, cho anh thêm một chút thời gian nữa. Anh hứa, nhất định sẽ nói với tất cả mọi người về thân phận của em vào thời điểm thích hợp."

"Vậy nên, không thể là bây giờ, đúng không?" Cố Khuynh Thành không dám hy vọng thêm nữa.

Mộ Đình Kiêu cúi đầu: "Xin lỗi."

Cố Khuynh Thành run tay, cố gắng kiềm chế, cuối cùng mới điều chỉnh được cảm xúc, nhẹ nhàng mở miệng.

"Em có thể đồng ý với anh, nhưng em có một điều kiện. "

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Tái hôn bị chồng quấn quýt cả ngày
9.3
Trong vũng máu sau vụ tai nạn thảm khốc, Thẩm An Du bàng hoàng nghe chính người chồng kết hôn một năm qua ra lệnh kết liễu mình. Không chỉ chịu nỗi oan vô sinh từ mẹ chồng và sự phản bội của bạn thân, cô còn bị sát hại dã man. May mắn được tái sinh vào đúng ngày ly hôn, cô quyết định bắt tay cùng người đàn ông quyền lực nhất thành phố để trả thù những kẻ đã hãm hại mình. Từ một cuộc hôn nhân giao dịch đầy toan tính, người đàn ông u ám ấy bỗng dồn cô vào tường và đề nghị biến màn kịch này thành sự thật.
Bìa tiểu thuyết Gả nhầm thái tử gia, thân phận lộ từng ngày
9.3
Hy sinh đôi mắt để cứu người nhưng cô lại nhận về sự phản bội cay đắng ngay trước thềm đám cưới. Không dừng lại ở đó, kẻ bạc tình còn lợi dụng việc cô bị mù để gán nợ cho thiếu gia họ Lục, một người nổi tiếng ăn chơi trác táng tại Bắc Thành. Tưởng rằng cuộc đời cô sẽ chìm trong tăm tối khi gả vào hào môn, nhưng sự thật khiến tất cả phải ngỡ ngàng. Cô không hề yếu đuối mà thực chất là thiên tài điều chế hương liệu, hacker đỉnh cao và thủ lĩnh tổ chức bí mật. Khi những thân phận quyền lực dần lộ diện, cả thành phố sững sờ, còn gã hôn phu cũ chỉ biết hối hận muộn màng trong cơn say, gào khóc vì đã đánh mất báu vật vào tay người khác.
Bìa tiểu thuyết Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng
8.5
Sau ba năm hôn nhân lạnh nhạt, An Hòa quyết định ký đơn ly hôn khi bị Phó Cảnh Hành coi thường, mẹ chồng sỉ nhục và tiểu tam khiêu khích. Tuy nhiên, thân phận thực sự của cô lại là công chúa thất lạc. Vừa rời khỏi nhà chồng, cô được vương thất đón về kế vị ngai vàng, trở thành Thái tử phi quyền lực. Với sự bảo bọc từ bố mẹ và ba người anh trai tài giỏi, cô bắt đầu cuộc đời rực rỡ. Lúc này, vị Tổng thống cũ mới hối hận, quỳ gối cầu xin tái hợp. Nhưng An Hòa chỉ mỉm cười từ chối, bởi bên cạnh Nữ hoàng giờ đây đã có một vị Hoàng phu hoàn hảo, trung thành và yêu chiều cô hết mực.
Bìa tiểu thuyết Vợ cũ nũng nịu: Bố ơi, mẹ lại bỏ trốn rồi!
8.0
Sau khi vợ qua đời, Hoắc tổng của tập đoàn Hoắc thị bỗng thay tính đổi nết, từ bỏ thói trăng hoa để toàn tâm toàn ý chăm sóc con trai. Cuộc sống bình lặng ấy bị phá vỡ khi một nữ bác sĩ gia đình xuất hiện. Trước sự quan tâm của cô, vị tổng tài vốn đang sống trong hoài niệm bỗng bộc lộ bản tính chiếm hữu mạnh mẽ khiến cô sợ hãi. Thế nhưng chỉ hai tháng sau, cô đã trở thành vợ mới của anh. Khi được hỏi về bí quyết khiến Hoắc tổng mở lòng, cô chỉ cười cho biết bản thân đã thực hiện giao kèo 'cưới một tặng hai'. Ngày cưới, cô dâu dẫn theo hai đứa trẻ có ngoại hình giống hệt chú rể khiến ai nấy đều ngỡ ngàng.
Bìa tiểu thuyết Mười lăm năm yêu nhầm, cô Tống đã chịu buông tay!
7.9
Dành trọn mười lăm năm thanh xuân để yêu Hoắc Vân Thâm, Tống Cảnh Đường không ngờ ngày mình vượt cạn cũng là lúc rơi vào hôn mê sâu. Đau đớn thay, người chồng cô hằng tin tưởng lại mong cô đừng bao giờ tỉnh lại vì hết giá trị lợi dụng, thậm chí để hai con gọi kẻ khác là mẹ. Ngày tỉnh giấc, cô quyết tuyệt ly hôn để chấm dứt bi kịch. Khi mất đi bóng hình thân thuộc, Vân Thâm mới bàng hoàng nhận ra cô là duy nhất, nhưng lúc này Cảnh Đường đã trở thành chuyên gia y dược danh tiếng, tỏa sáng rực rỡ và chẳng còn đoái hoài đến anh. Đỉnh điểm của sự hối hận là khi anh chứng kiến cô hạnh phúc bên Bùi Độ trong bộ váy cưới lộng lẫy. Nhìn người phụ nữ từng yêu mình sâu đậm nay thuộc về vòng tay khác, tổng tài họ Hoắc ghen tuông đến phát điên nhưng tất cả đã quá muộn màng.
Bìa tiểu thuyết Người vợ không mong muốn, tình yêu đích thực của anh
8.6
Từng dành trọn trái tim cho hai người anh họ, tôi chua chát nhận ra mình chỉ là quân cờ trong tay họ. Một người vì gia tộc mà vứt bỏ tôi, người kia lại tiếp cận vì âm mưu đen tối. Khi sự thật phơi bày, họ đẩy tôi vào cuộc hôn nhân sắp đặt với một đại gia tàn tật. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi tôi bị xô xuống biển, nhưng cả hai người tôi yêu đều bỏ mặc tôi để cứu một người phụ nữ khác. Khoảnh khắc chìm trong làn nước lạnh, tôi hiểu mạng sống mình vốn chẳng hề đáng giá. Sau khi thoát chết, tôi quyết định rũ bỏ quá khứ và cắt đứt mọi liên lạc. Đến ngày họ hối hận tìm về, tôi chỉ bình thản đáp lại bằng sự lạnh lùng, yêu cầu họ đừng can thiệp vào cuộc sống hạnh phúc của vợ chồng tôi nữa.