
Tiệc đính hôn ác mộng
Chương 2
Lục Vân Khánh POV:
Ba năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.
Tôi cầm trên tay tờ giấy xét nghiệm, những ngón tay run rẩy vì vui mừng. Hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng, như một lời khẳng định cho tất cả những nỗ lực và đau đớn mà tôi đã phải chịu đựng.
Sau bao nhiêu lần sảy thai không rõ nguyên nhân, sau những ngày tháng tiêm thuốc kích trứng đau đớn để thụ tinh trong ống nghiệm, cuối cùng tôi cũng đã có con.
Con của tôi và Thẩm Hữu Chiến.
Tôi không thể chờ đợi được để báo tin vui này cho anh. Anh chắc chắn sẽ rất vui. Suốt ba năm qua, anh luôn là một người chồng hoàn hảo. Anh yêu chiều tôi, bảo vệ tôi, cho tôi tất cả những gì tôi muốn. Anh đã biến tôi từ một cô gái bị cả thế giới ruồng bỏ trở thành Thẩm phu nhân được vạn người ngưỡng mộ.
Nghĩ đến nụ cười của anh, tôi cũng bất giác mỉm cười. Tôi cẩn thận cất tờ giấy xét nghiệm vào túi xách, lái xe đến công ty của anh.
Tôi muốn cho anh một bất ngờ.
Khi tôi đẩy cửa phòng làm việc của anh ra, bên trong không có ai. Tôi đoán có lẽ anh đang họp. Tôi quyết định sẽ ngồi đợi anh trong phòng nghỉ bên cạnh.
Vừa bước đến gần cửa phòng nghỉ, tôi bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện vang ra từ bên trong.
Là giọng của Thẩm Hữu Chiến và Thẩm Ánh Như.
Tôi định lên tiếng gọi, nhưng những lời nói tiếp theo của họ đã khiến tôi đông cứng tại chỗ.
"Anh trai, mọi chuyện đều thuận lợi chứ? Lục Vân Khánh đã mang thai rồi phải không?" Giọng Thẩm Ánh Như nũng nịu, có chút đắc ý.
Tim tôi chợt thắt lại. Tại sao Ánh Như lại biết chuyện tôi mang thai?
"Ừ, vừa có kết quả sáng nay." Giọng Thẩm Hữu Chiến vẫn trầm thấp lạnh lùng như mọi khi. "Lần thụ tinh ống nghiệm này cuối cùng cũng thành công."
"Tuyệt vời!" Ánh Như reo lên. "Vậy là em sắp có thể gả cho Nguyên Văn rồi! Anh trai, anh đúng là giỏi nhất!"
Cái gì? Gả cho Nguyên Văn? Tại sao chuyện tôi mang thai lại liên quan đến việc cô ta gả cho Vương Nguyên Văn?
Một cảm giác bất an khủng khiếp bao trùm lấy tôi.
Tôi nín thở, lắng nghe.
"Em đừng vội mừng. Chuyện video ở lễ đính hôn năm đó tuy đã được anh dẹp yên, nhưng gia đình họ Vương rất coi trọng danh tiếng. Họ sẽ không chấp nhận một cô con dâu từng có scandal như vậy." Thẩm Hữu Chiến nói.
Video? Scandal?
Đầu óc tôi "ong" lên một tiếng. Chẳng lẽ... chẳng lẽ vụ bê bối đó...
"Em biết mà," Ánh Như bĩu môi. "Cho nên mới cần đến Lục Vân Khánh. Chỉ cần cô ta sinh đứa bé ra, em sẽ nói với nhà họ Vương đó là con của em và Nguyên Văn. Dù sao thì phôi thai cũng là của em và anh ấy. Có đứa con này, em sẽ thuận lợi bước vào cửa nhà họ Vương."
Phôi thai... của cô ta và Nguyên Văn?
Tờ giấy xét nghiệm trong túi xách tôi bỗng trở nên nặng trĩu như một tảng đá.
Không... không thể nào...
Lẽ nào đứa bé trong bụng tôi... không phải là con của tôi và Thẩm Hữu Chiến?
"Anh, em thực sự không hiểu," giọng Ánh Như lại vang lên, lần này có chút thắc mắc. "Tại sao anh lại phải kết hôn với cô ta? Chỉ cần tìm một người mang thai hộ là được rồi."
"Em nghĩ mọi chuyện đơn giản vậy sao?" Thẩm Hữu Chiến cười khẩy. "Lục Vân Khánh là một con ngốc. Nó yêu anh, tin tưởng anh. Chỉ có nó mới ngoan ngoãn chịu đựng hết lần này đến lần khác, mới không gây ra rắc rối gì. Hơn nữa, nó là bạn thân của em, sẽ không ai nghi ngờ."
"Một con ngốc..."
"Yêu anh, tin tưởng anh..."
Từng lời nói của anh ta như những nhát dao đâm vào tim tôi. Tàn nhẫn và lạnh lùng.
Hóa ra, cuộc hôn nhân ba năm của chúng tôi, sự yêu chiều, sự bảo vệ... tất cả chỉ là một màn kịch.
Một màn kịch được dàn dựng công phu chỉ để biến tôi thành một công cụ mang thai hộ.
"Nhưng em vẫn thấy ghê tởm khi nghĩ đến việc cô ta đang mang con của em. Em không muốn sinh con, đau lắm. Nhưng để một người như Lục Vân Khánh mang thai hộ con của mình, em vẫn thấy không cam tâm." Ánh Như phàn nàn.
"Chịu đựng một chút đi. Chờ sau khi nó sinh xong, anh sẽ xử lý nó sạch sẽ. Đứa bé sẽ là của em, danh chính ngôn thuận bước vào nhà họ Vương. Công lao của Lục Vân Khánh, chỉ là một cái tử cung mà thôi."
Một cái tử cung...
Chỉ là một cái tử cung...
Cả người tôi run lên không kiểm soát. Cảm giác lạnh lẽo tột cùng lan tỏa khắp cơ thể, xuyên qua từng thớ thịt, đông cứng cả máu trong huyết quản.
Tôi vô thức lùi lại, va vào một chậu cây cảnh đặt ở hành lang.
"Choang!"
Tiếng chậu cây vỡ tan tành vang lên, cắt đứt cuộc đối thoại ghê rợn bên trong.
"Ai đó?" Giọng Thẩm Hữu Chiến trở nên cảnh giác.
Cánh cửa phòng nghỉ bật mở.
Thẩm Hữu Chiến và Thẩm Ánh Như đứng ở cửa, nhìn thấy tôi đang đứng đó, mặt cắt không còn một giọt máu.
Ánh mắt họ thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình tĩnh.
Họ không hề có ý định che giấu.
Bởi vì trong mắt họ, tôi chỉ là một con cờ đã mất hết giá trị.
"Vân Khánh, em đã nghe thấy hết rồi à?" Thẩm Hữu Chiến nhướng mày, giọng điệu thản nhiên như thể đang hỏi hôm nay thời tiết thế nào.
Sự thật trần trụi và tàn khốc bày ra trước mắt tôi. Tôi cảm thấy cổ họng mình khô khốc, đắng ngắt.
Nước mắt tôi trào ra, không thể kìm nén.
"Tại sao... tại sao lại đối xử với tôi như vậy?" Tôi nghẹn ngào hỏi. "Tôi đã làm gì sai?"
"Sai?" Thẩm Ánh Như cười khẩy, bước tới trước mặt tôi, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ. "Cái sai lớn nhất của cậu là dám mơ tưởng đến Vương Nguyên Văn. Anh ấy là của tôi! Chỉ có tôi mới xứng đáng với anh ấy."
"Còn cậu," cô ta chỉ vào mặt tôi, "chỉ là một con ngốc bị tôi và anh trai tôi xoay vòng vòng."
Toàn bộ sức lực của tôi như bị rút cạn. Tôi khuỵu xuống sàn, giữa những mảnh sành vỡ và đất ẩm.
Bi kịch ba năm trước. Tình yêu ba năm qua. Tất cả đều là một âm mưu.
Người chồng mà tôi ngỡ là cứu tinh, người bạn thân mà tôi hết lòng tin tưởng, họ chính là những kẻ đã đẩy tôi xuống địa ngục.
Tôi đã mất tất cả. Vị hôn phu, danh dự, tình bạn, và giờ đây, ngay cả đứa con trong bụng cũng không phải là của tôi.
"Đưa cô ta đi," Thẩm Hữu Chiến lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ đứng sau lưng. "Nhốt cô ta lại. Đừng để cô ta làm hỏng chuyện."
Hai người vệ sĩ to lớn tiến tới, xốc nách tôi lên.
Tôi không còn sức để phản kháng.
Trong khoảnh khắc bị lôi đi, tôi nghe thấy giọng nói của Thẩm Ánh Như vang lên sau lưng, đầy vẻ đắc thắng.
"Anh trai, chờ em gả vào nhà họ Vương xong, anh hãy ly hôn với con ngốc đó đi. Em sẽ tìm cho anh một người vợ tốt hơn gấp trăm lần."
Thẩm Hữu Chiến không trả lời.
Tôi không nhìn thấy vẻ mặt của anh ta, nhưng tôi có thể tưởng tượng ra sự lạnh lùng và tàn nhẫn trong đôi mắt đó.
Nỗi đau đớn và tuyệt vọng nhấn chìm tôi.
Nhưng giữa màn đêm tăm tối nhất, một ngọn lửa hận thù bắt đầu nhen nhóm trong trái tim đã nguội lạnh của tôi.
Thẩm Hữu Chiến, Thẩm Ánh Như...
Tôi sẽ không để các người được toại nguyện.
Tôi sẽ khiến các người phải trả giá cho tất cả những gì đã làm với tôi.
Dù có phải kéo cả hai xuống địa ngục cùng tôi.
Có thể bạn cũng thích





