
Tiệc đính hôn ác mộng
Chương 3
Lục Vân Khánh POV:
Nước mắt tôi đã khô cạn. Tôi ngồi trong căn phòng tối tăm, lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Nỗi đau đã biến thành sự căm hận lạnh như băng.
Tôi lau đi vệt nước mắt cuối cùng trên má. Sự yếu đuối đã kết thúc. Từ giờ phút này, Lục Vân Khánh đã chết rồi. Người sống sót chỉ còn lại một linh hồn khao khát báo thù.
Tôi nhớ lại trong túi xách của mình có một chiếc điện thoại dự phòng, một chiếc điện thoại không ai biết đến. Đó là thứ tôi chuẩn bị cho những trường hợp khẩn cấp, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải dùng đến nó trong hoàn cảnh này.
Tôi lấy chiếc điện thoại ra, ngón tay run rẩy bấm một dãy số quen thuộc.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy. Một giọng nói trầm ấm, có chút ngạc nhiên vang lên.
"Vân Khánh?"
Đó là Đốc Quân Huy, CEO của công ty đối thủ cạnh tranh với Thẩm Hữu Chiến. Một người đàn ông thông minh và có nguyên tắc. Chúng tôi từng hợp tác trong một vài dự án từ thiện trước đây.
"Anh Huy, là tôi." Giọng tôi khàn đặc.
"Em sao vậy? Giọng em nghe lạ quá. Có chuyện gì xảy ra à?" Đốc Quân Huy lo lắng hỏi.
"Tôi cần sự giúp đỡ của anh." Tôi đi thẳng vào vấn đề. "Tôi muốn thực hiện một giao dịch với anh."
"Giao dịch?"
"Tôi sẽ cung cấp cho anh toàn bộ thông tin mật về các dự án và lỗ hổng an ninh trong hệ thống của công ty Thẩm Hữu Chiến. Đủ để anh đánh bại anh ta hoàn toàn trên thương trường."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Tôi có thể cảm nhận được sự kinh ngạc của anh ấy.
"Cái giá là gì?" Đốc Quân Huy hỏi, giọng nói đã trở nên nghiêm túc.
"Cái giá là một tỷ." Tôi nói, không một chút do dự. "Và anh phải giúp tôi dàn dựng một vụ bắt cóc và một cái chết giả. Tôi muốn thoát khỏi đây."
"Chết giả?" Đốc Quân Huy càng thêm kinh ngạc. "Vân Khánh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thẩm Hữu Chiến..."
"Anh không cần biết." Tôi ngắt lời anh. "Anh chỉ cần cho tôi biết, anh có đồng ý với giao dịch này không?"
Lại một khoảng im lặng kéo dài. Tôi có thể nghe thấy tiếng hít thở của chính mình trong không gian tĩnh mịch.
"Được. Tôi đồng ý." Cuối cùng, Đốc Quân Huy cũng đưa ra quyết định. "Nhưng một tỷ có phải là quá nhiều không? Em cần nhiều tiền như vậy để làm gì?"
"Đó không phải là tiền cho tôi." Tôi đáp, giọng lạnh như băng. "Đó là số tiền Thẩm Hữu Chiến sẽ phải trả để chuộc lại thứ quý giá nhất của anh ta."
Tôi vô thức đặt tay lên bụng mình.
Đứa bé này.
Dù nó không phải con tôi, nhưng nó là con của Thẩm Ánh Như và Vương Nguyên Văn, là chìa khóa để cô ta bước vào hào môn. Và quan trọng hơn, nó là thứ mà Thẩm Hữu Chiến dùng để trả ơn cho "ân nhân cứu mạng" giả mạo của mình.
Nếu đứa bé này biến mất, Thẩm Hữu Chiến sẽ phát điên.
Anh ta sẽ tìm kiếm tôi bằng mọi giá. Và cái giá đó, chính là một tỷ.
Trong phòng nghỉ bên ngoài, tiếng cười đùa của Thẩm Hữu Chiến và thuộc hạ của anh ta, Ngưu Bá Hùng, vẫn vang lên, chói tai đến tột cùng.
"Chiến ca, anh đúng là cao tay. Con nhỏ Lục Vân Khánh đó đúng là ngu hết phần thiên hạ." Giọng Ngưu Bá Hùng đầy vẻ nịnh bợ.
"Đúng là ngu thật." Thẩm Hữu Chiến đáp, giọng có chút chế giễu. "Uổng công tôi đã phải diễn vở kịch tình yêu sâu đậm này suốt ba năm."
"Nhưng mà, Chiến ca, tại sao phải phiền phức như vậy? Mấy lần trước, chẳng phải chúng ta đã cho thuốc vào vitamin của cô ta, khiến cô ta sảy thai rồi sao? Sao không làm cho cô ta không thể mang thai luôn, rồi trực tiếp nói cô ta bị vô sinh, sau đó hợp pháp tìm người mang thai hộ?" Ngưu Bá Hùng thắc mắc.
Trái tim tôi như bị ai đó dùng kìm bóp nát.
Vitamin...
Tôi nhớ lại những lần sảy thai không rõ nguyên nhân. Bác sĩ nói cơ thể tôi quá yếu. Thẩm Hữu Chiến luôn tỏ ra đau khổ, an ủi tôi, rồi lại mang về những loại vitamin bổ dưỡng nhất, nói rằng sẽ giúp tôi bồi bổ cơ thể.
Hóa ra, đó không phải là vitamin. Đó là thuốc phá thai.
Họ đã cố tình hủy hoại cơ thể tôi, tước đi khả năng làm mẹ của tôi.
"Như vậy thì còn gì thú vị nữa?" Thẩm Hữu Chiến cười lạnh. "Phải để cô ta nếm trải hy vọng rồi lại tuyệt vọng, phải để cô ta tự nguyện bước vào cái bẫy thụ tinh ống nghiệm này. Như vậy, mọi chuyện mới danh chính ngôn thuận."
"Cao tay, thực sự cao tay!" Ngưu Bá Hùng xuýt xoa. "Vậy là phôi thai đã được tráo đổi thành công rồi chứ ạ?"
"Tất nhiên." Thẩm Hữu Chiến đáp. "Đứa bé trong bụng nó bây giờ, là con của Ánh Như và Vương Nguyên Văn. Chờ nó sinh ra, Ánh Như sẽ có được địa vị vững chắc ở nhà họ Vương. Công lao của tôi cũng được đền đáp."
"Vậy còn Lục Vân Khánh thì sao? Sau khi cô ta sinh xong..."
"Một con ngốc không còn giá trị lợi dụng, giữ lại làm gì?" Giọng Thẩm Hữu Chiến lạnh đến đáng sợ. "Cứ để cô ta biến mất cùng với bí mật này."
"Chiến ca yên tâm, chuyện này cứ để em lo. Em đảm bảo sẽ không để lại bất cứ dấu vết nào." Ngưu Bá Hùng cam đoan.
"Tốt. Nhưng nhớ kỹ, trong thời gian này phải trông chừng cô ta cẩn thận. Đừng để cảm xúc của cô ta ảnh hưởng đến đứa bé. Dù sao thì đó cũng là 'phúc khí' của cô ta khi được mang thai hộ cho Ánh Như."
Phúc khí...
Sự mỉa mai trong lời nói của anh ta khiến tôi chỉ muốn nôn ra.
Tất cả mọi thứ, từ đầu đến cuối, đều là một âm mưu được tính toán tỉ mỉ. Tôi chỉ là một con tốt thí, một cái tử cung di động, và sau khi hoàn thành nhiệm vụ, sẽ bị vứt bỏ không thương tiếc.
Tôi kết thúc cuộc gọi với Đốc Quân Huy, xóa sạch mọi dấu vết.
Ngọn lửa hận thù trong tôi bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
Tôi sẽ không để các người được toại nguyện.
Cái chết giả ư? Không.
Tôi sẽ khiến các người phải tin rằng tôi đã chết thật. Chết một cách thảm khốc.
Và tôi sẽ trở về từ địa ngục, để lấy lại tất cả những gì thuộc về mình, và bắt các người phải trả một cái giá đắt nhất.
Có thể bạn cũng thích





