
Cuộc đời giàu sang của tôi
Chương 2
Bên trong phòng thay đồ.
Chỉ thấy cô bạn gái có thân hình nóng bỏng của Trần Phàm – Trương Dĩnh đang đỏ mặt, vành tai nóng bừng tựa sát vào người Tạ Văn Thịnh, bàn tay xấu xa của hắn ta không chút kiêng dè mà nhào nặn bộ ngực cô.
"Các người!"
Hơi thở của Trần Phàm lập tức trở nên dồn dập, một cảm giác đau nhói và nhục nhã mãnh liệt dâng trào trong lòng.
Còn hai người đang chìm đắm trong cơn khát tình kia nghe thấy giọng nói khác vang lên, lập tức giật mình tỉnh táo lại, cùng lúc quay đầu nhìn về phía cửa.
Thấy người vừa đến là Trần Phàm, sắc mặt Trương Dĩnh thoáng chút hoảng hốt, lên tiếng: "Trần Phàm, sao anh lại ở đây!"
"Người nên hỏi câu đó là tôi mới đúng! Không phải em nói chiều nay đi dạo phố với bạn thân sao? Sao lại xuất hiện ở đây hả!?"
Đôi mắt Trần Phàm đỏ ngầu, giận dữ quát lớn.
Vì muốn tiết kiệm tiền mua điện thoại tặng Trương Dĩnh làm quà sinh nhật, anh ta nhịn ăn nhịn uống, mỗi ngày đều làm thêm đến tận 12 giờ đêm. Nhưng kết quả lại là bị cắm sừng thế này, chuyện này ai mà chấp nhận nổi!
Trương Dĩnh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, không những không cảm thấy xấu hổ mà còn cười mỉa mai: "Đã bị vạch trần rồi thì em cũng chẳng thiết giấu nữa. Anh tưởng em thật lòng muốn ở bên một thằng nghèo kiết xác như anh à? Chỉ là đánh cược với bạn bè thôi, không ngờ anh lại tưởng thật!"
"Nhưng anh thật lòng với em mà." Trần Phàm lộ vẻ không thể tin nổi.
"Thật lòng thì có ích gì, ăn được không? Chỉ nhờ anh mua cho cái điện thoại mà anh còn bắt em đợi một tháng trời. Em nói cho anh biết, Tạ thiếu gia đã tặng em túi LV mới nhất và iPhone 13 từ lâu rồi."
Trương Dĩnh càng nói càng lớn tiếng, ánh mắt càng lúc càng khinh thường.
Tạ Văn Thịnh hờ hững vung tay ném ra tờ năm mươi tệ, cười nhạo: "Trần Phàm, một thằng nghèo hèn như mày mà cũng mơ được leo lên giường Tiểu Dĩnh á? Đây, 50 tệ này cho mày đi kiếm mấy con điếm già ngoài kia mà giải quyết."
"Tạ Văn Thịnh! Tao liều mạng với mày!"
Đôi mắt Trần Phàm đỏ rực, không thể nhẫn nhịn thêm nữa, như một con trâu điên lao thẳng về phía Tạ Văn Thịnh.
"Còn dám đánh tao à? Mày nghĩ mày là ai?" Tạ Văn Thịnh hừ lạnh, giơ tay đấm một cú thẳng mặt khiến Trần Phàm ngã ngửa ra đất.
Anh ta là đội trưởng đội bóng rổ, cao tới một mét chín, thân hình đầy cơ bắp. Dù Trần Phàm cũng cao một mét tám, nhưng đứng trước anh ta chẳng khác gì một con gà yếu ớt.
Trần Phàm ngã lăn ra sàn, một cơn đau dữ dội từ má lan ra toàn thân, anh ta vừa định gượng dậy thì...
Không ngờ Tạ Văn Thịnh lại giơ chân đạp mạnh vào mặt anh, hung hăng nói: "Thằng nghèo kiết xác, mày dám ra tay với tao? Tao giẫm chết mày!"
Tạ Văn Thịnh liên tục đạp lên mặt Trần Phàm mấy phát.
Khuôn mặt Trần Phàm đã chi chít dấu giày, anh ta gào lên, cố vùng dậy.
Tạ Văn Thịnh bèn ngồi đè lên lưng anh, túm lấy chiếc balo đặt trên ghế, lôi ra một cây bút lông màu đen.
Hắn viết hai chữ "nghèo hèn" thật to trên áo Trần Phàm.
Làm xong hết thảy, Tạ Văn Thịnh nhổ một bãi nước bọt lên người Trần Phàm, khinh bỉ nói: "Nhớ kỹ cho tao, đồ nghèo hèn như mày mà còn dám chọc tới tao, gặp lần nào tao đánh lần đó!"
Nói xong hắn nắm tay Trương Dĩnh, thỏa mãn rời đi.
Trần Phàm cắn răng chịu đựng cơn đau quay về ký túc xá, bạn học xung quanh thấy mặt anh ta lôi thôi lếch thếch bèn chỉ trỏ bàn tán.
Nhưng trái tim anh đã sớm bị Trương Dĩnh đập cho tan nát rồi, người anh ta yêu mến nhất lại đối xử như thế với mình, những lời chế nhạo của người khác giờ đây chẳng còn ý nghĩa gì nữa, bởi con tim anh ta đã chết rồi.
Trần Phàm cởi chiếc áo bẩn ra, cố gắng rửa trôi hai chữ "nghèo hèn" trên đó.
Hình ảnh khi nãy không ngừng tua lại trong đầu anh ta: Sự châm chọc cay độc của Quách Đào, sự sỉ nhục của Tạ Văn Thịnh, sự vô tình của Trương Dĩnh.
"Thảo nào trước kia không cho mình nắm tay, đến một cái ôm cơ bản nhất của các cặp đôi cũng không cho phép, thì ra là chê mình nghèo, cô ta ngay từ đầu đã chẳng hề thích mình."
Trần Phàm đầy oán giận, nghĩ đến những lời Trương Dĩnh từng nói để qua loa với mình, anh ta không kìm được siết chặt nắm đấm.
Có thể bạn cũng thích





