
Cuộc đời giàu sang của tôi
Chương 3
Càng nghĩ càng thấy khó chịu.
Vừa liếc mắt đã thấy mấy chai bia dưới gầm giường của bạn cùng phòng, Trần Phàm túm lấy một chai, mở nắp, không cần ly mà uống ừng ực từng ngụm.
Hết chai này đến chai khác, đến khi đầu óc choáng váng, lý trí vẫn luôn đè nén cảm xúc cũng dần tan rã. Đến khoảnh khắc ấy, anh ta cuối cùng không nhịn được nữa, nước mắt tuôn rơi, ngồi bệt xuống đất gào khóc.
"Tôi không cam tâm! Người nghèo thì đáng bị ức hiếp à!?"
"Tiền tiền tiền... Rồi sẽ có một ngày, Trương Dĩnh, tôi sẽ khiến cô phải hối hận!"
Hai mắt Trần Phàm đỏ ngầu, không ngừng gào thét, trút hết nỗi uất ức và căm phẫn trong lòng.
Sau khi trút giận thì chỉ còn lại sự mệt mỏi, đầu óc cậu càng thêm quay cuồng.
Bỗng nhiên, điện thoại đổ chuông.
Trần Phàm vô thức cầm máy lên nghe.
"Tiểu Phàm, mấy ngày nữa là sinh nhật mười chín tuổi của con rồi, bố không thể tiếp tục giấu con nữa, thật ra nhà mình rất giàu. Chỉ là gia tộc có quy định: trước mười chín tuổi phải sống kham khổ, nên bố mới không nói thật với con. Sản nghiệp nhà mình phân bố khắp toàn cầu, không chỉ có mỏ vàng ở Châu Phi mà còn có cả dầu mỏ ở Trung Đông."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc.
Trần Phàm cười tự giễu: "Bố, bố chưa tỉnh ngủ à? Lại mơ làm tỷ phú nữa rồi hả? Hồi nhỏ bố đã chém gió là có trực thăng ở Mỹ, có du thuyền ở Venice, mà giờ học phí của con còn phải tự lo, bố không thấy nực cười sao!?"
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi thở dài: "Tiểu Phàm, bố biết con nhất thời rất khó tin, hồi đó ông nội nói với bố, bố cũng mắng ông ấy lẩm cẩm. Nhưng nhà mình thực sự rất giàu, bố sẽ chuyển trước cho con 100, 000, 000 tệ làm tiền tiêu vặt."
Lúc đầu Trần Phàm còn thấy giọng kia giống bố mình nên có chút thân thiết, nhưng càng nghe càng thấy không ổn.
Cậu nhìn kỹ lại điện thoại — là số lạ từ nước ngoài!
Vãi chưởng, là cuộc gọi lừa đảo đây mà!
"Thằng lừa đảo chó chết, cút ngay cho tao!"
Trần Phàm mượn hơi men gào lên một tiếng, rồi giận dữ cúp máy.
Tiếng gào vừa rồi như phát tiết hết mọi bất cam và nỗi đau trong lòng, đồng thời cũng dốc cạn hết sức lực còn sót lại trong người.
Trần Phàm nhắm mắt, dựa vào mép giường ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, Trần Phàm ôm chiếc đầu đau như búa bổ của mình tỉnh dậy.
Tối qua anh ta nằm mơ, mơ thấy bố gọi đến, nói mình là con nhà giàu.
"Chắc mình nghèo đến phát điên rồi, rõ ràng là đời ba cũng nghèo, đời mình cũng chẳng khá hơn, mà còn mơ được làm cậu ấm nhà giàu."
Trần Phàm cười tự giễu, trong mắt toàn là cay đắng. Anh ta cầm điện thoại lên, phát hiện có một tin nhắn chưa đọc.
"Tài khoản có số đuôi 666 của quý khách hiện có số dư: 100, 000, 003.56 đồng tệ..."
100, 000, 000 tệ !?
Trần Phàm trợn tròn mắt, không dám tin. Anh ta đếm lại cẩn thận từng con số, xác nhận không nhìn nhầm, trong tài khoản ngân hàng của anh thật sự có 100, 000, 000 tệ!
Trong ký túc xá, Trần Phàm đăng nhập vào ứng dụng ngân hàng trên điện thoại, thấy rõ số dư trên màn hình.
"Vãi… vãi chưởngggg… mình không phải đang nằm mơ chứ!? Tôi thật sự là con nhà giàu!"
Nghĩ đến đây, Trần Phàm lập tức gọi lại số lạ kia.
"Alo… bố?" Trần Phàm cẩn thận hỏi một câu.
"Con trai ngoan, tỉnh rượu rồi hả? Hôm qua bố nghe giọng con đã thấy không đúng, không sao, giờ bố phải lên máy bay đi Trung Đông kiểm tra mỏ dầu mới, đợi bố xuống máy bay rồi nói tiếp."
Đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc của bố anh.
Hai mươi mấy năm sống cùng nhau, giờ Trần Phàm đã tỉnh rượu, anh có thể chắc chắn đến trăm phần trăm đó thật sự là bố mình.
"Bố… bố không đùa con chứ? Nói thật đi, 100, 000, 000 tệ đó bố làm sao mà có được!?" Đầu óc Trần Phàm vẫn mờ mịt, không thể tin nổi vào hiện thực trước mắt.
Có thể bạn cũng thích





