Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cuộc hôn nhân hoàn hảo của tôi, bí mật chết người của anh ấy

Cuộc hôn nhân hoàn hảo của tôi, bí mật chết người của anh ấy

Từng tin rằng cuộc hôn nhân với Đoàn Gia Khiêm là bến đỗ hạnh phúc nhất, nhưng thực tế tàn khốc đã giáng xuống đầu tôi khi thanh mai trúc mã của anh ta xuất hiện. Hóa ra tôi chỉ là một cái bóng thế thân vì sở hữu gương mặt giống cô ta. Trước những hành động nhục mạ và bạo hành từ người phụ nữ ấy, chồng tôi không những không bảo vệ mà còn nhẫn tâm để mặc tôi bị hành hạ trong chuồng chó dữ. Giữa lúc tính mạng bị đe dọa và trái tim tan vỡ, tôi nhận ra tình yêu bấy lâu chỉ là ảo ảnh. Trong cơn tuyệt vọng, tôi gọi điện cho cha để yêu cầu ly hôn. Kể từ khoảnh khắc này, tôi thề sẽ khiến những kẻ đã chà đạp mình phải trả một cái giá đắt hơn gấp bội.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

An Hoàng Lan POV:

Tôi đã thức trắng cả đêm.

Từng lời nói cay độc của Vòng Chúc Dung, từng ánh mắt lạnh lùng của Đoàn Gia Khiêm, cứ thay nhau quay cuồng trong đầu tôi như một cuốn phim cũ. Tình yêu mà tôi từng nâng niu như báu vật, hóa ra chỉ là một trò đùa rẻ tiền.

Cơn đau bụng dưới ngày càng dữ dội, cơ thể tôi lạnh toát, mồ hôi túa ra thấm ướt cả lưng áo. Tôi biết đó là do tâm trạng tồi tệ đã ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng tôi không còn sức để quan tâm.

Tôi gắng gượng dậy, thay quần áo, đi đến Tập đoàn Đoàn Thị.

Tôi phải làm thủ tục nghỉ việc. Nơi này, tôi một giây cũng không muốn ở lại.

Vừa bước vào đại sảnh, một cảnh tượng chói mắt đập vào mắt tôi.

Đoàn Gia Khiêm và Vòng Chúc Dung đang sóng vai đi tới. Anh mặc một bộ vest đặt may đắt tiền, phong thái hơn người. Cô ta khoác tay anh, cười nói vui vẻ, khuôn mặt rạng rỡ không hề có dấu hiệu của một người vừa say rượu tối qua.

Họ trông thật xứng đôi, như một cặp kim đồng ngọc nữ bước ra từ trong tranh.

Còn tôi, mặc bộ đồ công sở rẻ tiền, mặt mũi tái nhợt, tóc tai rối bù, trông thật thảm hại.

Khiêm lướt qua tôi, ánh mắt anh lạnh như băng, như thể đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.

Tim tôi lại nhói lên một cái.

"Ủa, đây không phải là cô thực tập sinh mới đến hôm qua sao?" Vòng Chúc Dung đột nhiên dừng lại, cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới với ánh mắt đánh giá. "Trông cũng xinh xắn đấy chứ. Khiêm, anh nhìn xem, có phải cô ta có vài phần giống em không?"

Đoàn Gia Khiêm không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày.

"Giống nhất là nốt ruồi lệ dưới mắt này," Vòng Chúc Dung đưa tay lên, định chạm vào mặt tôi.

"Đừng chạm vào tôi!" Tôi theo bản năng lùi lại, gạt tay cô ta ra.

Tôi nhớ ra rồi. Tôi vốn không có nốt ruồi lệ. Là sau khi quen Khiêm, một lần đi dạo, anh đột nhiên nói rằng nếu tôi có một nốt ruồi lệ ở dưới mắt thì sẽ càng xinh đẹp hơn.

Tôi nghe lời anh, đã đi xăm một nốt ruồi nhỏ ở đó.

Hóa ra, ngay từ lúc đó, anh đã bắt đầu biến tôi thành bản sao của cô ta.

Sự sỉ nhục tột cùng khiến tôi run rẩy. Bụng dưới lại quặn lên một cơn đau dữ dội, trước mắt tôi tối sầm lại.

"Ôi, xem kìa, còn giả vờ yếu đuối nữa chứ," Vòng Chúc Dung cười nhạo, "Cô tưởng làm vậy thì Khiêm sẽ thương hại cô sao? Đừng mơ!"

"Đoàn Gia Khiêm," tôi gằn giọng, cố gắng đứng thẳng người, "Cái nốt ruồi này, có phải là ý của anh không?"

Anh nhìn tôi, trong mắt ánh lên một tia phức tạp, nhưng rồi lại nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự khinh miệt.

"Cô so sánh mình với Dung Dung sao? Cô không xứng."

Một câu nói nhẹ bẫng, nhưng lại đập tan tành chút hy vọng cuối cùng của tôi.

"Anh giải thích cho rõ ràng đi!" Tôi níu lấy cánh tay anh, gào lên.

"Buông ra!" Vòng Chúc Dung đẩy mạnh tôi ra, "Đồ tiện nhân, cô dám động vào người đàn ông của tôi à?"

"Bốp!"

Một cái tát trời giáng xuống trên má tôi.

Tôi loạng choạng, nhưng không ngã. Cơn đau rát trên mặt khiến tôi tỉnh táo lại.

Tôi ngẩng đầu lên, không chút do dự mà tát lại cô ta một cái.

"Bốp!"

Cái tát này, tôi đã dùng hết sức lực của mình.

Vòng Chúc Dung sững sờ, cô ta không ngờ tôi dám đánh trả. Rồi cô ta hét lên một cách điên cuồng: "Bọn mày đâu, bắt con tiện nhân này lại cho tao!"

Mấy tên vệ sĩ áo đen lập tức xông lên, giữ chặt lấy tay chân tôi.

"Tao sẽ rạch nát cái mặt giả tạo của mày!" Vòng Chúc Dung nghiến răng, ánh mắt độc địa như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

Tôi vùng vẫy, tuyệt vọng nhìn về phía Đoàn Gia Khiêm.

"Khiêm, cứu em..."

Anh đứng đó, ánh mắt dao động trong giây lát, nhưng rồi lại lạnh lùng quay đi.

"Dung Dung, đừng làm loạn nữa," anh nói, nhưng giọng điệu lại không có chút ý trách móc nào.

"Em làm loạn? Anh xem nó dám đánh em kìa!" Vòng Chúc Dung nũng nịu, "Nếu hôm nay anh không để em dạy cho nó một bài học, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!"

Đoàn Gia Khiêm im lặng.

Sự im lặng của anh chính là sự đồng tình.

Anh lại một lần nữa lựa chọn cô ta, bỏ mặc tôi.

"Chuyện của phụ nữ, các người tự giải quyết." Anh lạnh lùng nói, rồi quay người bước đi.

Câu nói đó, như một nhát dao cuối cùng, đâm xuyên qua trái tim tôi.

"Kéo nó đi! Bịt miệng nó lại!" Vòng Chúc Dung ra lệnh.

Ánh mắt cuối cùng của Khiêm lướt qua tôi, không có một chút lưu luyến nào. Anh chỉ lo lắng nhìn Vòng Chúc Dung, sợ cô ta tức giận mà làm tổn thương bản thân.

Tôi bị kéo lê đi như một con chó. Tóc tôi bị túm chặt, da đầu đau rát. Đầu tôi bị đập mạnh vào tường, máu tươi chảy xuống.

Tôi cảm thấy khó thở, cảm thấy mình sắp chết.

Trong cơn mê man, tôi dường như nghe thấy tiếng Khiêm nói: "Nhẹ tay một chút, đừng để xảy ra án mạng."

Thật nực cười. Đến lúc này, anh ta vẫn còn giả nhân giả nghĩa.

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, một giọt nước mắt lăn dài trên má tôi.

Đoàn Gia Khiêm, tôi hận anh.

---

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Đại ca vạn người mê lại là đóa hoa sen màu đen
8.2
Tô Uẩn bị người đời mỉa mai là kẻ vô học, hung bạo và quê mùa, nhưng cô chỉ đáp lại bằng sự thản nhiên. Trong khi đó, Hạ Tư Ngôn - người đàn ông tinh tường lại bị coi là mù quáng khi luôn bảo vệ và bám lấy cô không rời. Khi dư luận nhắm vào người đàn ông của mình, Tô Uẩn mới quyết định bộc lộ thực lực. Từ thủ khoa kỳ thi đến nhà thiết kế danh tiếng, trùm kinh doanh hay họa sĩ tài ba, hàng loạt danh tính thực sự của cô dần lộ diện khiến tất cả ngỡ ngàng. Hóa ra, cô không chỉ là phu nhân của ông trùm mà bản thân còn là một đại lão thực thụ với trái tim đen và đầy mưu kế, khiến bất cứ ai cũng không dám đắc tội.
Bìa tiểu thuyết Đếm ngược đến sự hối tiếc của Bố già
8.3
Cuộc đời của Luna rẽ sang hướng khác sau khi cô tình cờ cứu mạng Liam, người thừa kế quyền lực của băng đảng khét tiếng nhất New York. Trái với lời đồn đại về một kẻ tàn bạo, máu lạnh và đáng sợ trong chuyện chăn gối, Liam lại dành cho Luna sự dịu dàng khác lạ, thậm chí sẵn sàng quỳ dưới chân để chăm sóc cô. Anh vốn chỉ giữ bên mình một nô lệ tình dục để thỏa mãn nhu cầu cá nhân. Tuy nhiên, sóng gió thực sự ập đến khi Liam quyết định để người phụ nữ đó mang thai hộ, khiến mối quan hệ giữa họ đảo lộn hoàn toàn.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, Hoắc tổng ngày đêm quỳ xin
9.6
Suốt ba năm hôn nhân, Thẩm Niệm An luôn hy vọng tình cảm của mình sẽ lay động được Hoắc Quân Châu. Thế nhưng, sự thiên vị anh dành cho người phụ nữ khác đã dập tắt mọi kỳ vọng, khiến cô cay đắng nhận ra mình không bao giờ có được trái tim anh. Thỏa thuận sinh con để đổi lấy tự do trở thành bi kịch khi cô phải đối mặt với cửa tử trên bàn đẻ, còn anh lại mải mê hộ tống người yêu ra nước ngoài. Trải qua ranh giới sinh tử, Niệm An quyết định dứt bỏ mọi ân tình để ra đi mãi mãi. Lúc cô buông tay cũng là lúc Hoắc Quân Châu rơi vào điên loạn. Khi gặp lại, anh hối hận quỳ xin cô quay về, nhưng tất cả đã quá muộn màng trước sự tuyệt tình của cô.
Bìa tiểu thuyết Chồng tồi đừng ngao nữa, tôi gả vào hào môn anh điên gì
9.8
Vì muốn cho tình cũ một danh phận khi cô ta mang thai, Lục Thần Chu tàn nhẫn ép Tống Nhiễm ký đơn ly hôn, quên sạch lời hứa bảo vệ cô trọn đời. Sau ba năm ẩn mình làm vợ hiền, Tống Nhiễm quyết định tháo bỏ lớp ngụy trang, để lộ nhan sắc tuyệt mỹ cùng hàng loạt thân phận chấn động: từ thiên tài y học, thiết kế đến tay đua vô địch. Khi cô trở lại đỉnh cao danh vọng, gã chồng cũ hối hận quỳ gối cầu xin tái hôn nhưng chỉ nhận lại sự khinh miệt. Lúc này, người quyền lực nhất Kinh Đô là Cố Đình Xuyên đã công khai ôm chặt cô vào lòng, khẳng định chủ quyền và thẳng tay trừng trị kẻ bội bạc dám làm phiền vợ mình.
Bìa tiểu thuyết Anh ngã xuống khi thâm tình
8.2
Trong đêm tân hôn, Tô Khanh bị mẹ kế hãm hại, buộc phải gả cho đại thiếu gia họ Lục vốn mang tiếng tàn tật và xấu xí. Sau khi bỏ trốn, cô tình cờ hẹn hò với một chàng trai nghèo mà không hề hay biết đó chính là vị hôn phu Lục Dung Uyên của mình. Anh che giấu thân phận thật để hết lòng cưng chiều bạn gái. Sự thật chỉ vỡ lở khi Tô Khanh phát hiện người yêu mình thực chất sở hữu khối tài sản nghìn tỷ, đôi chân vẫn khỏe mạnh và diện mạo chẳng hề bị hủy hoại như lời đồn. Trước cơn thịnh nộ của vợ, đại thiếu gia quyền quý chỉ biết đem con ra làm bia đỡ đạn và chấp nhận quỳ ván vò đồ để tạ lỗi.
Bìa tiểu thuyết Muộn rồi, Ông Vanderbilt
8.9
Cuộc hôn nhân ba năm giữa tôi và Trần Gia Khang chỉ là một chiếc lồng son lạnh lẽo. Dù tôi dành bảy năm thanh xuân để yêu anh, nhưng đối với anh, tôi chỉ là công cụ để bảo vệ Chi Mai – người phụ nữ anh thực sự yêu. Khang tàn nhẫn lợi dụng tình cảm của tôi, thậm chí yêu cầu tôi hiến thận cứu người tình rồi thản nhiên bỏ mặc tôi giữa hiểm nguy. Sau bao lần bị chà đạp và coi thường, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch đầy toan tính của họ. Chẳng còn gì để luyến tiếc, tôi quyết định ký đơn ly hôn, vứt bỏ chiếc nhẫn cưới cùng quá khứ đau thương để tìm lại tự do tại Đà Lạt, chấm dứt chuỗi ngày mù quáng vì một tình yêu giả tạo.