
Cuộc hôn nhân hoàn hảo của tôi, bí mật chết người của anh ấy
Chương 2
An Hoàng Lan POV:
Tôi đã thức trắng cả đêm.
Từng lời nói cay độc của Vòng Chúc Dung, từng ánh mắt lạnh lùng của Đoàn Gia Khiêm, cứ thay nhau quay cuồng trong đầu tôi như một cuốn phim cũ. Tình yêu mà tôi từng nâng niu như báu vật, hóa ra chỉ là một trò đùa rẻ tiền.
Cơn đau bụng dưới ngày càng dữ dội, cơ thể tôi lạnh toát, mồ hôi túa ra thấm ướt cả lưng áo. Tôi biết đó là do tâm trạng tồi tệ đã ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng tôi không còn sức để quan tâm.
Tôi gắng gượng dậy, thay quần áo, đi đến Tập đoàn Đoàn Thị.
Tôi phải làm thủ tục nghỉ việc. Nơi này, tôi một giây cũng không muốn ở lại.
Vừa bước vào đại sảnh, một cảnh tượng chói mắt đập vào mắt tôi.
Đoàn Gia Khiêm và Vòng Chúc Dung đang sóng vai đi tới. Anh mặc một bộ vest đặt may đắt tiền, phong thái hơn người. Cô ta khoác tay anh, cười nói vui vẻ, khuôn mặt rạng rỡ không hề có dấu hiệu của một người vừa say rượu tối qua.
Họ trông thật xứng đôi, như một cặp kim đồng ngọc nữ bước ra từ trong tranh.
Còn tôi, mặc bộ đồ công sở rẻ tiền, mặt mũi tái nhợt, tóc tai rối bù, trông thật thảm hại.
Khiêm lướt qua tôi, ánh mắt anh lạnh như băng, như thể đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.
Tim tôi lại nhói lên một cái.
"Ủa, đây không phải là cô thực tập sinh mới đến hôm qua sao?" Vòng Chúc Dung đột nhiên dừng lại, cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới với ánh mắt đánh giá. "Trông cũng xinh xắn đấy chứ. Khiêm, anh nhìn xem, có phải cô ta có vài phần giống em không?"
Đoàn Gia Khiêm không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày.
"Giống nhất là nốt ruồi lệ dưới mắt này," Vòng Chúc Dung đưa tay lên, định chạm vào mặt tôi.
"Đừng chạm vào tôi!" Tôi theo bản năng lùi lại, gạt tay cô ta ra.
Tôi nhớ ra rồi. Tôi vốn không có nốt ruồi lệ. Là sau khi quen Khiêm, một lần đi dạo, anh đột nhiên nói rằng nếu tôi có một nốt ruồi lệ ở dưới mắt thì sẽ càng xinh đẹp hơn.
Tôi nghe lời anh, đã đi xăm một nốt ruồi nhỏ ở đó.
Hóa ra, ngay từ lúc đó, anh đã bắt đầu biến tôi thành bản sao của cô ta.
Sự sỉ nhục tột cùng khiến tôi run rẩy. Bụng dưới lại quặn lên một cơn đau dữ dội, trước mắt tôi tối sầm lại.
"Ôi, xem kìa, còn giả vờ yếu đuối nữa chứ," Vòng Chúc Dung cười nhạo, "Cô tưởng làm vậy thì Khiêm sẽ thương hại cô sao? Đừng mơ!"
"Đoàn Gia Khiêm," tôi gằn giọng, cố gắng đứng thẳng người, "Cái nốt ruồi này, có phải là ý của anh không?"
Anh nhìn tôi, trong mắt ánh lên một tia phức tạp, nhưng rồi lại nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự khinh miệt.
"Cô so sánh mình với Dung Dung sao? Cô không xứng."
Một câu nói nhẹ bẫng, nhưng lại đập tan tành chút hy vọng cuối cùng của tôi.
"Anh giải thích cho rõ ràng đi!" Tôi níu lấy cánh tay anh, gào lên.
"Buông ra!" Vòng Chúc Dung đẩy mạnh tôi ra, "Đồ tiện nhân, cô dám động vào người đàn ông của tôi à?"
"Bốp!"
Một cái tát trời giáng xuống trên má tôi.
Tôi loạng choạng, nhưng không ngã. Cơn đau rát trên mặt khiến tôi tỉnh táo lại.
Tôi ngẩng đầu lên, không chút do dự mà tát lại cô ta một cái.
"Bốp!"
Cái tát này, tôi đã dùng hết sức lực của mình.
Vòng Chúc Dung sững sờ, cô ta không ngờ tôi dám đánh trả. Rồi cô ta hét lên một cách điên cuồng: "Bọn mày đâu, bắt con tiện nhân này lại cho tao!"
Mấy tên vệ sĩ áo đen lập tức xông lên, giữ chặt lấy tay chân tôi.
"Tao sẽ rạch nát cái mặt giả tạo của mày!" Vòng Chúc Dung nghiến răng, ánh mắt độc địa như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Tôi vùng vẫy, tuyệt vọng nhìn về phía Đoàn Gia Khiêm.
"Khiêm, cứu em..."
Anh đứng đó, ánh mắt dao động trong giây lát, nhưng rồi lại lạnh lùng quay đi.
"Dung Dung, đừng làm loạn nữa," anh nói, nhưng giọng điệu lại không có chút ý trách móc nào.
"Em làm loạn? Anh xem nó dám đánh em kìa!" Vòng Chúc Dung nũng nịu, "Nếu hôm nay anh không để em dạy cho nó một bài học, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!"
Đoàn Gia Khiêm im lặng.
Sự im lặng của anh chính là sự đồng tình.
Anh lại một lần nữa lựa chọn cô ta, bỏ mặc tôi.
"Chuyện của phụ nữ, các người tự giải quyết." Anh lạnh lùng nói, rồi quay người bước đi.
Câu nói đó, như một nhát dao cuối cùng, đâm xuyên qua trái tim tôi.
"Kéo nó đi! Bịt miệng nó lại!" Vòng Chúc Dung ra lệnh.
Ánh mắt cuối cùng của Khiêm lướt qua tôi, không có một chút lưu luyến nào. Anh chỉ lo lắng nhìn Vòng Chúc Dung, sợ cô ta tức giận mà làm tổn thương bản thân.
Tôi bị kéo lê đi như một con chó. Tóc tôi bị túm chặt, da đầu đau rát. Đầu tôi bị đập mạnh vào tường, máu tươi chảy xuống.
Tôi cảm thấy khó thở, cảm thấy mình sắp chết.
Trong cơn mê man, tôi dường như nghe thấy tiếng Khiêm nói: "Nhẹ tay một chút, đừng để xảy ra án mạng."
Thật nực cười. Đến lúc này, anh ta vẫn còn giả nhân giả nghĩa.
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, một giọt nước mắt lăn dài trên má tôi.
Đoàn Gia Khiêm, tôi hận anh.
---
Có thể bạn cũng thích





