
Đối thủ của tôi, niềm hy vọng duy nhất của tôi
Chương 2
Phương Minh Ngọc POV:
Nước lạnh thấm vào quần áo, dính chặt vào da thịt, khiến tôi run lên từng hồi. Nhưng cái lạnh đó không thể nào so sánh được với sự băng giá trong tim tôi lúc này. Tôi tựa vào lồng ngực rắn chắc của Bùi Thế Lực, đôi mắt không rời khỏi đám người bên kia hồ bơi.
Nguyễn Tuấn Tú đang cởi áo khoác của mình, cẩn thận khoác lên người Hạ Linh Đan đang run rẩy. Anh ta dịu dàng lau đi những giọt nước trên mặt cô ta, giọng nói đầy lo lắng: "Linh Đan, em không sao chứ? Có bị lạnh không?"
Hạ Linh Đan nép vào lòng anh ta, giọng nói yếu ớt như sắp khóc: "Em... em sợ quá... Em không biết bơi... May mà có các anh..."
La Xuân Trường đưa cho cô ta một chiếc khăn lông mềm mại. Hồ Huy Quang thì càu nhàu: "Cái hồ bơi này đúng là nguy hiểm. Phải nói với bác Phương rào lại mới được."
Thái Gia An thì kiểm tra mạch cho cô ta, vẻ mặt đầy chuyên nghiệp: "Không sao, chỉ là hơi hoảng sợ thôi. Để anh đưa em vào nhà thay đồ, kẻo bị cảm lạnh."
Bốn người đàn ông, bốn "vệ sĩ" trung thành, vây quanh "công chúa" nhỏ bé của họ. Không một ai, dù chỉ một người, liếc nhìn về phía tôi, người cũng vừa suýt chết đuối.
Như thể tôi là không khí.
À không, có lẽ trong mắt họ, tôi còn không bằng không khí.
Kiếp trước, tôi cũng đã từng trải qua cảnh này. Cũng là một lần "vô tình" ngã xuống hồ bơi cùng Hạ Linh Đan. Và cũng như bây giờ, Nguyễn Tuấn Tú và những người bạn của tôi chỉ quan tâm đến cô ta.
Lúc đó, tôi đã ghen tuông, đã tức giận, đã khóc lóc và chất vấn Tuấn Tú.
Anh ta đã trả lời tôi thế nào nhỉ?
"Ngọc, em đừng trẻ con như vậy. Linh Đan không biết bơi, em thì biết. Anh cứu cô ấy trước là đúng rồi. Sao em lại có thể ích kỷ như vậy?"
Ích kỷ?
Tôi bật cười, một nụ cười chua chát và mỉa mai. Tiếng cười của tôi khiến Bùi Thế Lực đang ôm tôi phải nhíu mày.
"Cô cười cái gì?"
Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh ta. Dưới ánh đèn vàng vọt của khu vườn, khuôn mặt góc cạnh của anh ta trông càng thêm sắc nét. Đôi mắt đen láy nhìn tôi đầy dò xét.
"Tôi cười vì thấy mình thật ngu ngốc," tôi nói, giọng khàn đi.
Kiếp trước, tôi đã tin vào lời giải thích đó. Tôi đã tự trách mình ích kỷ, đã xin lỗi anh ta và cố gắng đối xử tốt hơn với Hạ Linh Đan.
Ngu ngốc.
Một tình yêu mà phải dùng đến sự so sánh thiệt hơn, phải dùng đến lý trí để phân định ai đáng được cứu trước, thì đó không còn là tình yêu nữa. Đó là sự lựa chọn.
Và rõ ràng, tôi chưa bao giờ là sự lựa chọn của Nguyễn Tuấn Tú.
"Phương Minh Ngọc, rốt cuộc là có chuyện gì?" Bùi Thế Lực mất kiên nhẫn. Anh ta siết chặt vòng tay, kéo tôi sát vào người hơn. "Sao cô lại ra nông nỗi này?"
Tôi không trả lời. Tôi chỉ cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh ta đang truyền qua lớp áo mỏng, xua đi một chút giá lạnh. Hơi ấm duy nhất dành cho tôi trong cả hai kiếp.
"Minh Ngọc! Em có sao không?"
Cuối cùng, sau khi đã chăm sóc chu đáo cho "công chúa" của họ, đám người kia cũng nhớ ra sự tồn tại của tôi. La Xuân Trường lên tiếng trước, giọng điệu có vẻ quan tâm nhưng ánh mắt lại không hề như vậy.
"Bọn anh xin lỗi, lúc nãy tình hình hơi hỗn loạn," Hồ Huy Quang giải thích, nhưng lời giải thích nghe thật gượng gạo. "Tại Linh Đan không biết bơi nên bọn anh phải..."
"Phải ưu tiên cứu người không biết bơi trước, đúng không?" Tôi cắt lời anh ta, giọng lạnh như băng. "Tôi hiểu mà. Tôi biết bơi, tôi có thể tự lo được."
Cả bốn người đàn ông đều sững sờ trước thái độ của tôi. Có lẽ họ đã quen với một Phương Minh Ngọc luôn ghen tuông ầm ĩ, chứ không phải là một người bình tĩnh và sắc bén như thế này.
"Ngọc, em đừng nói vậy..." Nguyễn Tuấn Tú chau mày, tiến lại gần. "Bọn anh chỉ là..."
"Chỉ là gì?" Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Chỉ là trong mắt các anh, sự an nguy của tôi không quan trọng bằng một sợi tóc của cô ta, đúng không?"
"Em!" Nguyễn Tuấn Tú nghẹn lời, vẻ mặt có chút khó xử.
"Tôi mệt rồi. Tôi muốn vào nhà." Tôi nói, rồi quay sang Bùi Thế Lực. "Đưa tôi vào đi."
Tôi không muốn ở gần những con người này thêm một giây nào nữa. Hít thở chung một bầu không khí với họ cũng làm tôi cảm thấy buồn nôn.
Bùi Thế Lực không nói gì, chỉ lẳng lặng bế thốc tôi lên theo kiểu công chúa, sải bước về phía biệt thự. Vòng tay anh ta mạnh mẽ và ổn định, mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ.
"Phương Minh Ngọc, em đứng lại đó!" Nguyễn Tuấn Tú hét lên sau lưng tôi. "Em có thái độ gì vậy? Bọn anh chỉ lo cho em thôi!"
"Thế Lực, em mau thả Ngọc xuống!" La Xuân Trường cũng hét theo.
Nhưng Bùi Thế Lực hoàn toàn phớt lờ họ. Anh ta cứ thế bế tôi đi, để lại sau lưng những tiếng gọi giận dữ và những ánh mắt không cam lòng.
Vào đến phòng khách, anh ta nhẹ nhàng đặt tôi xuống ghế sofa. Người giúp việc vội vàng mang khăn tắm và quần áo khô đến.
"Cảm ơn," tôi nói với Bùi Thế Lực, giọng nói đã mềm đi một chút.
Anh ta chỉ hừ lạnh một tiếng, khoanh tay đứng nhìn tôi, ánh mắt vẫn đầy nghi hoặc. "Cô lại bày trò gì đây? Cố tình ngã xuống hồ bơi để gây sự chú ý của tôi à?"
Tôi suýt nữa thì bật cười. Người đàn ông này, lúc nào cũng tự tin thái quá như vậy.
"Anh nghĩ nhiều rồi. Tôi không rảnh đến thế."
"Vậy tại sao cô lại chọn tôi?" Anh ta hỏi thẳng. "Cô ghét tôi như vậy cơ mà."
"Vì trong số năm người, anh là người duy nhất không vây quanh Hạ Linh Đan như một lũ ngốc." Tôi trả lời thản nhiên, cầm lấy khăn lau mái tóc ướt sũng của mình.
Bùi Thế Lực sững người. Có lẽ anh ta không ngờ tôi lại trả lời như vậy. Anh ta im lặng một lúc, rồi khóe môi cong lên thành một nụ cười quen thuộc.
"Ồ? Vậy ra tiểu thư Phương Thị cuối cùng cũng sáng mắt ra rồi à?"
"Coi như là vậy đi."
Đúng lúc đó, đám người kia cũng đi vào. Trông thấy tôi và Bùi Thế Lực đang "tình tứ" trên sofa, mặt Nguyễn Tuấn Tú sa sầm lại.
"Minh Ngọc, em mau qua đây." Anh ta ra lệnh. "Em và thằng đó đang làm gì vậy?"
"Làm gì thì liên quan gì tới anh?" Tôi đáp trả, không thèm nhìn anh ta.
"Em! Em là vị hôn thê của anh!" Anh ta gầm lên.
"Ồ, tôi nhớ là tôi chưa chọn ai cả," tôi nhún vai. "Tiệc sinh nhật còn chưa diễn ra cơ mà. Anh lấy tư cách gì để nói tôi là vị hôn thê của anh?"
"Minh Ngọc!" Nguyễn Tuấn Tú tức giận đến mức mặt đỏ bừng. Anh ta lao tới, định kéo tôi ra khỏi Bùi Thế Lực.
Nhưng Bùi Thế Lực đã nhanh hơn một bước. Anh ta chắn trước mặt tôi, ánh mắt lạnh lùng đối mặt với Tuấn Tú.
"Nguyễn Tuấn Tú, cô ấy đã nói không muốn đi cùng cậu. Cậu điếc à?"
"Bùi Thế Lực, mày tránh ra! Đây là chuyện giữa tao và Minh Ngọc!"
"Bây giờ cô ấy là vị hôn thê tương lai của tôi. Chuyện của cô ấy cũng là chuyện của tôi." Bùi Thế Lực tuyên bố một cách bá đạo, không cho phép ai phản bác.
Không khí trong phòng khách trở nên căng thẳng như dây đàn.
"Các anh... đừng cãi nhau vì em mà..."
Giọng nói yếu ớt của Hạ Linh Đan lại vang lên. Cô ta đã thay một bộ váy khô ráo, đứng nép sau lưng La Xuân Trường, đôi mắt to tròn ngấn lệ nhìn chúng tôi, trông vô cùng đáng thương.
"Em xin lỗi chị Minh Ngọc... đều tại em cả... Nếu không phải vì em, mọi người đã không..."
Lại là màn kịch cũ rích.
Tôi cảm thấy mệt mỏi. "Đủ rồi đấy."
Tôi đứng dậy, khoác chiếc khăn tắm quanh người. "Tôi lên phòng đây. Bùi Thế Lực, anh ở lại nói chuyện với họ đi."
Tôi không muốn phí thêm một chút sức lực nào cho những con người này nữa.
Tôi xoay người bước lên cầu thang, cảm nhận được những ánh mắt phức tạp đang dán chặt vào lưng mình.
Đêm nay, sẽ là một đêm không ngủ.
Và tôi biết, trò chơi chỉ mới thực sự bắt đầu.
Tôi sẽ khiến họ phải trả giá cho tất cả những gì họ đã làm với tôi. Từng chút, từng chút một.
Có thể bạn cũng thích





