Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Đối thủ của tôi, niềm hy vọng duy nhất của tôi

Đối thủ của tôi, niềm hy vọng duy nhất của tôi

Dành cả mười năm thanh xuân gánh nợ thay vị hôn phu Nguyễn Tuấn Tú, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ là con tốt thí trong màn kịch đào tẩu của hắn cùng người tình Hạ Linh Đan. Đau đớn hơn, ba người bạn thân nhất lại đồng lõa phản bội tôi. Khi hơi thở dần lịm đi sau tai nạn thảm khốc, kẻ duy nhất lao đến ôm lấy tôi trong tuyệt vọng lại là đối thủ không đội trời chung Bùi Thế Lực. Được trao cơ hội trọng sinh về năm 25 tuổi, ngay thời điểm định mệnh phải chọn chồng, tôi quyết định thay đổi hoàn toàn ván bài cuộc đời mình. Trước mặt cha, tôi dõng dạc tuyên bố sẽ kết hôn với Bùi Thế Lực thay vì chọn kẻ bạc tình năm xưa. Cuộc hành trình trả thù và tìm kiếm chân tướng bắt đầu.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Phương Minh Ngọc POV:

Nước lạnh thấm vào quần áo, dính chặt vào da thịt, khiến tôi run lên từng hồi. Nhưng cái lạnh đó không thể nào so sánh được với sự băng giá trong tim tôi lúc này. Tôi tựa vào lồng ngực rắn chắc của Bùi Thế Lực, đôi mắt không rời khỏi đám người bên kia hồ bơi.

Nguyễn Tuấn Tú đang cởi áo khoác của mình, cẩn thận khoác lên người Hạ Linh Đan đang run rẩy. Anh ta dịu dàng lau đi những giọt nước trên mặt cô ta, giọng nói đầy lo lắng: "Linh Đan, em không sao chứ? Có bị lạnh không?"

Hạ Linh Đan nép vào lòng anh ta, giọng nói yếu ớt như sắp khóc: "Em... em sợ quá... Em không biết bơi... May mà có các anh..."

La Xuân Trường đưa cho cô ta một chiếc khăn lông mềm mại. Hồ Huy Quang thì càu nhàu: "Cái hồ bơi này đúng là nguy hiểm. Phải nói với bác Phương rào lại mới được."

Thái Gia An thì kiểm tra mạch cho cô ta, vẻ mặt đầy chuyên nghiệp: "Không sao, chỉ là hơi hoảng sợ thôi. Để anh đưa em vào nhà thay đồ, kẻo bị cảm lạnh."

Bốn người đàn ông, bốn "vệ sĩ" trung thành, vây quanh "công chúa" nhỏ bé của họ. Không một ai, dù chỉ một người, liếc nhìn về phía tôi, người cũng vừa suýt chết đuối.

Như thể tôi là không khí.

À không, có lẽ trong mắt họ, tôi còn không bằng không khí.

Kiếp trước, tôi cũng đã từng trải qua cảnh này. Cũng là một lần "vô tình" ngã xuống hồ bơi cùng Hạ Linh Đan. Và cũng như bây giờ, Nguyễn Tuấn Tú và những người bạn của tôi chỉ quan tâm đến cô ta.

Lúc đó, tôi đã ghen tuông, đã tức giận, đã khóc lóc và chất vấn Tuấn Tú.

Anh ta đã trả lời tôi thế nào nhỉ?

"Ngọc, em đừng trẻ con như vậy. Linh Đan không biết bơi, em thì biết. Anh cứu cô ấy trước là đúng rồi. Sao em lại có thể ích kỷ như vậy?"

Ích kỷ?

Tôi bật cười, một nụ cười chua chát và mỉa mai. Tiếng cười của tôi khiến Bùi Thế Lực đang ôm tôi phải nhíu mày.

"Cô cười cái gì?"

Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh ta. Dưới ánh đèn vàng vọt của khu vườn, khuôn mặt góc cạnh của anh ta trông càng thêm sắc nét. Đôi mắt đen láy nhìn tôi đầy dò xét.

"Tôi cười vì thấy mình thật ngu ngốc," tôi nói, giọng khàn đi.

Kiếp trước, tôi đã tin vào lời giải thích đó. Tôi đã tự trách mình ích kỷ, đã xin lỗi anh ta và cố gắng đối xử tốt hơn với Hạ Linh Đan.

Ngu ngốc.

Một tình yêu mà phải dùng đến sự so sánh thiệt hơn, phải dùng đến lý trí để phân định ai đáng được cứu trước, thì đó không còn là tình yêu nữa. Đó là sự lựa chọn.

Và rõ ràng, tôi chưa bao giờ là sự lựa chọn của Nguyễn Tuấn Tú.

"Phương Minh Ngọc, rốt cuộc là có chuyện gì?" Bùi Thế Lực mất kiên nhẫn. Anh ta siết chặt vòng tay, kéo tôi sát vào người hơn. "Sao cô lại ra nông nỗi này?"

Tôi không trả lời. Tôi chỉ cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh ta đang truyền qua lớp áo mỏng, xua đi một chút giá lạnh. Hơi ấm duy nhất dành cho tôi trong cả hai kiếp.

"Minh Ngọc! Em có sao không?"

Cuối cùng, sau khi đã chăm sóc chu đáo cho "công chúa" của họ, đám người kia cũng nhớ ra sự tồn tại của tôi. La Xuân Trường lên tiếng trước, giọng điệu có vẻ quan tâm nhưng ánh mắt lại không hề như vậy.

"Bọn anh xin lỗi, lúc nãy tình hình hơi hỗn loạn," Hồ Huy Quang giải thích, nhưng lời giải thích nghe thật gượng gạo. "Tại Linh Đan không biết bơi nên bọn anh phải..."

"Phải ưu tiên cứu người không biết bơi trước, đúng không?" Tôi cắt lời anh ta, giọng lạnh như băng. "Tôi hiểu mà. Tôi biết bơi, tôi có thể tự lo được."

Cả bốn người đàn ông đều sững sờ trước thái độ của tôi. Có lẽ họ đã quen với một Phương Minh Ngọc luôn ghen tuông ầm ĩ, chứ không phải là một người bình tĩnh và sắc bén như thế này.

"Ngọc, em đừng nói vậy..." Nguyễn Tuấn Tú chau mày, tiến lại gần. "Bọn anh chỉ là..."

"Chỉ là gì?" Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Chỉ là trong mắt các anh, sự an nguy của tôi không quan trọng bằng một sợi tóc của cô ta, đúng không?"

"Em!" Nguyễn Tuấn Tú nghẹn lời, vẻ mặt có chút khó xử.

"Tôi mệt rồi. Tôi muốn vào nhà." Tôi nói, rồi quay sang Bùi Thế Lực. "Đưa tôi vào đi."

Tôi không muốn ở gần những con người này thêm một giây nào nữa. Hít thở chung một bầu không khí với họ cũng làm tôi cảm thấy buồn nôn.

Bùi Thế Lực không nói gì, chỉ lẳng lặng bế thốc tôi lên theo kiểu công chúa, sải bước về phía biệt thự. Vòng tay anh ta mạnh mẽ và ổn định, mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ.

"Phương Minh Ngọc, em đứng lại đó!" Nguyễn Tuấn Tú hét lên sau lưng tôi. "Em có thái độ gì vậy? Bọn anh chỉ lo cho em thôi!"

"Thế Lực, em mau thả Ngọc xuống!" La Xuân Trường cũng hét theo.

Nhưng Bùi Thế Lực hoàn toàn phớt lờ họ. Anh ta cứ thế bế tôi đi, để lại sau lưng những tiếng gọi giận dữ và những ánh mắt không cam lòng.

Vào đến phòng khách, anh ta nhẹ nhàng đặt tôi xuống ghế sofa. Người giúp việc vội vàng mang khăn tắm và quần áo khô đến.

"Cảm ơn," tôi nói với Bùi Thế Lực, giọng nói đã mềm đi một chút.

Anh ta chỉ hừ lạnh một tiếng, khoanh tay đứng nhìn tôi, ánh mắt vẫn đầy nghi hoặc. "Cô lại bày trò gì đây? Cố tình ngã xuống hồ bơi để gây sự chú ý của tôi à?"

Tôi suýt nữa thì bật cười. Người đàn ông này, lúc nào cũng tự tin thái quá như vậy.

"Anh nghĩ nhiều rồi. Tôi không rảnh đến thế."

"Vậy tại sao cô lại chọn tôi?" Anh ta hỏi thẳng. "Cô ghét tôi như vậy cơ mà."

"Vì trong số năm người, anh là người duy nhất không vây quanh Hạ Linh Đan như một lũ ngốc." Tôi trả lời thản nhiên, cầm lấy khăn lau mái tóc ướt sũng của mình.

Bùi Thế Lực sững người. Có lẽ anh ta không ngờ tôi lại trả lời như vậy. Anh ta im lặng một lúc, rồi khóe môi cong lên thành một nụ cười quen thuộc.

"Ồ? Vậy ra tiểu thư Phương Thị cuối cùng cũng sáng mắt ra rồi à?"

"Coi như là vậy đi."

Đúng lúc đó, đám người kia cũng đi vào. Trông thấy tôi và Bùi Thế Lực đang "tình tứ" trên sofa, mặt Nguyễn Tuấn Tú sa sầm lại.

"Minh Ngọc, em mau qua đây." Anh ta ra lệnh. "Em và thằng đó đang làm gì vậy?"

"Làm gì thì liên quan gì tới anh?" Tôi đáp trả, không thèm nhìn anh ta.

"Em! Em là vị hôn thê của anh!" Anh ta gầm lên.

"Ồ, tôi nhớ là tôi chưa chọn ai cả," tôi nhún vai. "Tiệc sinh nhật còn chưa diễn ra cơ mà. Anh lấy tư cách gì để nói tôi là vị hôn thê của anh?"

"Minh Ngọc!" Nguyễn Tuấn Tú tức giận đến mức mặt đỏ bừng. Anh ta lao tới, định kéo tôi ra khỏi Bùi Thế Lực.

Nhưng Bùi Thế Lực đã nhanh hơn một bước. Anh ta chắn trước mặt tôi, ánh mắt lạnh lùng đối mặt với Tuấn Tú.

"Nguyễn Tuấn Tú, cô ấy đã nói không muốn đi cùng cậu. Cậu điếc à?"

"Bùi Thế Lực, mày tránh ra! Đây là chuyện giữa tao và Minh Ngọc!"

"Bây giờ cô ấy là vị hôn thê tương lai của tôi. Chuyện của cô ấy cũng là chuyện của tôi." Bùi Thế Lực tuyên bố một cách bá đạo, không cho phép ai phản bác.

Không khí trong phòng khách trở nên căng thẳng như dây đàn.

"Các anh... đừng cãi nhau vì em mà..."

Giọng nói yếu ớt của Hạ Linh Đan lại vang lên. Cô ta đã thay một bộ váy khô ráo, đứng nép sau lưng La Xuân Trường, đôi mắt to tròn ngấn lệ nhìn chúng tôi, trông vô cùng đáng thương.

"Em xin lỗi chị Minh Ngọc... đều tại em cả... Nếu không phải vì em, mọi người đã không..."

Lại là màn kịch cũ rích.

Tôi cảm thấy mệt mỏi. "Đủ rồi đấy."

Tôi đứng dậy, khoác chiếc khăn tắm quanh người. "Tôi lên phòng đây. Bùi Thế Lực, anh ở lại nói chuyện với họ đi."

Tôi không muốn phí thêm một chút sức lực nào cho những con người này nữa.

Tôi xoay người bước lên cầu thang, cảm nhận được những ánh mắt phức tạp đang dán chặt vào lưng mình.

Đêm nay, sẽ là một đêm không ngủ.

Và tôi biết, trò chơi chỉ mới thực sự bắt đầu.

Tôi sẽ khiến họ phải trả giá cho tất cả những gì họ đã làm với tôi. Từng chút, từng chút một.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Kết hôn vội với tổng tài ngàn tỷ, các anh trai quỳ xin tôi tha thứ!
9.7
Dù là thiên kim thật nhà họ Diệp, Diệp Sênh Ca lại bị gia đình ghẻ lạnh, các anh trai mắng nhiếc để nuông chiều thiên kim giả. Không cam chịu, cô dứt khoát cắt đứt quan hệ và tình cờ kết hôn chớp nhoáng với một đại lão bí ẩn. Từ đây, cô rũ bỏ sự nhẫn nhịn, lần lượt công khai các thân phận gây sốc như thần đua, thiên tài âm nhạc, ngôi sao múa. Khi bộ mặt giả tạo của kẻ mạo danh bị vạch trần, cả nhà họ Diệp hối hận muộn màng. Bố mẹ khóc lóc nhận sai, các anh trai quỳ trong mưa cầu xin sự tha thứ, nhưng Sênh Ca quyết tâm không quay đầu. Trong vòng tay sủng ái của người chồng quyền lực, cô kiêu hãnh bắt đầu cuộc đời mới rực rỡ, bỏ mặc những kẻ từng tổn thương mình phía sau.
Bìa tiểu thuyết Tiểu thư giả là ông trùm ngầm,  thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi
8.6
Thẩm Thanh vốn là tiểu thư nhà giàu bỗng chốc mất trắng, bị đuổi về vùng quê nghèo khó. Cô chịu cảnh tiểu thư thật hãm hại, hôn phu sỉ nhục, cha mẹ nuôi ruồng rẫy. Thế nhưng, thân phận thật sự của cô lại là thiên kim hào môn tại Kinh Thành. Không chỉ vậy, cô còn là thiên tài hacker, thiết kế trang sức và đại tài y học. Khi những kẻ từng phản bội hối hận và muốn trục lợi, Thẩm Thanh đã thẳng tay vạch trần bộ mặt thật của họ trước công chúng. Cô trừng trị kẻ xấu, khiến những người coi thường mình phải trả giá đắt. Giữa lúc bị mỉa mai là kẻ quê mùa không ai cưới, thái tử gia quyền lực nhất Kinh Thành lại dịu dàng ôm eo cô, nguyện ý làm rể tận cửa để cưng chiều cô hết mực.
Bìa tiểu thuyết Từ sự phản bội bên vách đá đến tình yêu không thể phá vỡ
7.8
Vào đúng kỷ niệm năm năm kết hôn, Ngô Hải Bằng đã tàn nhẫn đẩy tôi xuống vực sâu tại Đà Nẵng. Vụ tai nạn khiến tôi mất đi đứa con và mang thương tật đầy mình. Đau đớn hơn, tôi phát hiện anh ta cùng nhân tình Hạ Mỹ Duyên đã dàn dựng kịch bản tôi tự vẫn do trầm cảm để che đậy tội ác và danh chính ngôn thuận bên nhau. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Lư Nguyên Khang – đối thủ truyền kiếp của chồng tôi – đã xuất hiện giải cứu. Dù anh ta xem tôi như quân cờ để trả thù, tôi vẫn chấp nhận dấn thân. Tôi sẽ mượn thế lực của Khang, biến mình thành lưỡi dao sắc bén nhất để quay về đòi lại công lý và khiến kẻ phản bội phải trả giá đắt cho những gì họ đã gây ra.
Bìa tiểu thuyết Nụ hôn nhẹ nhàng
9.3
Ba năm đính hôn với Hạ Trần chỉ đổi lại sự phản bội cay đắng khi anh ta lén lút qua lại với chính bạn thân của tôi. Thậm chí, anh còn công khai tình mới và mặc kệ cô ta sỉ nhục tôi trước mặt mọi người, biến tôi thành một trò cười trong giới thượng lưu. Hạ Trần đinh ninh tôi sẽ mãi nhẫn nhịn cho đến khi tôi xuất hiện cùng người đàn ông quyền lực khác và tấm thiệp cưới trên tay. Tại hôn lễ, nhìn anh ta quỳ gối hối hận, tôi chỉ lạnh lùng khoác tay chồng mình và khinh miệt rời đi.
Bìa tiểu thuyết Tình yêu đã mất, Tự do tìm thấy và Trốn thoát
9.8
Từng là người phụ nữ hạnh phúc nhất khi được chồng từ bỏ cả gia sản để che chở, cuộc đời tôi bỗng chốc sụp đổ vì sự xuất hiện của một nữ ca sĩ. Giữa đêm đông buốt giá, anh nhẫn tâm bắt tôi quỳ dưới mưa dù tôi đang mang thai, khiến giọt máu của cả hai tan biến. Sự lạnh lùng lên đến đỉnh điểm khi anh ép tôi ly hôn và để mặc gia đình nhân tình hành hạ em trai tôi đến chết vì hiến tủy. Mười năm tình nghĩa đổi lấy hai mạng người và trái tim tàn héo. Sau khi tiễn đưa em trai, tôi đốt sạch kỷ niệm, cắt đứt liên lạc để biến mất vĩnh viễn. Trịnh Nguyên Đạt, nợ nần giữa chúng ta từ nay chấm dứt.
Bìa tiểu thuyết Nũng nịu với chồng cũ sau ly hôn
9.4
Thầm yêu anh suốt bảy năm, cô chấp nhận mọi lời đàm tiếu để trở thành Hứa phu nhân. Cô từng tin rằng sự chân thành sẽ lay động được trái tim anh, nhưng thực tế chỉ nhận lại sự lạnh lùng vô cảm. Nhận ra bản thân có đủ nhan sắc và tiền bạc, cô quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân bế tắc để tìm lại tự do. Hậu ly hôn, cô tận hưởng cuộc sống rực rỡ bên những chàng trai trẻ tuổi và thành đạt. Nhìn thấy vợ cũ liên tục vướng tin đồn tình ái, người chồng vốn dửng dưng bỗng nổi cơn ghen tuông dữ dội. Anh tìm mọi cách khẳng định chủ quyền nhưng cô chỉ hờ hững coi anh như người lạ.