
Đối thủ của tôi, niềm hy vọng duy nhất của tôi
Chương 3
Phương Minh Ngọc POV:
Những ngày tiếp theo trôi qua trong một sự yên bình giả tạo đến ngột ngạt. Bốn người Nguyễn Tuấn Tú, La Xuân Trường, Hồ Huy Quang và Thái Gia An vẫn tỏ ra quan tâm đến tôi, nhưng sự quan tâm đó giờ đây đã pha trộn thêm cả sự dò xét và khó chịu.
Họ không hiểu tại sao tôi lại đột nhiên trở nên lạnh lùng, và càng không hiểu tại sao tôi lại gần gũi với Bùi Thế Lực.
Sáng nào Nguyễn Tuấn Tú cũng gửi một bó hồng trắng đến phòng tôi, loài hoa mà kiếp trước tôi yêu thích nhất. Nhưng kiếp này, tôi chỉ sai người giúp việc mang chúng đi vứt.
La Xuân Trường mời tôi đến buổi triển lãm tranh mới nhất của anh ta. Tôi từ chối.
Hồ Huy Quang gửi cho tôi vé xem một vở nhạc kịch nổi tiếng. Tôi cho cô giúp việc.
Thái Gia An ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm sức khỏe của tôi. Tôi không bao giờ bắt máy.
Sự lạnh nhạt của tôi khiến họ bối rối. Họ cố gắng tiếp cận tôi, nhưng tôi luôn tìm cách né tránh. Bầu không khí giữa chúng tôi trở nên kỳ quặc. Họ không còn thoải mái đùa giỡn trước mặt tôi nữa, và Hạ Linh Đan cũng ít khi xuất hiện.
Có lẽ, họ đang chờ đợi. Chờ đợi đến tiệc sinh nhật của tôi, chờ đợi sự lựa chọn cuối cùng của tôi. Họ vẫn tự tin rằng, dù tôi có giận dỗi thế nào, cuối cùng tôi vẫn sẽ chọn Nguyễn Tuấn Tú.
Thật đáng thương.
Hôm nay là ngày diễn ra buổi đấu giá từ thiện thường niên do các gia tộc lớn ở Hà Nội cùng tổ chức. Đây là một sự kiện quan trọng, một nơi để giới thượng lưu thể hiện đẳng cấp và lòng nhân ái của mình.
Kiếp trước, tôi đã cùng Nguyễn Tuấn Tú tham dự buổi đấu giá này. Anh ta đã đấu giá thành công một chiếc vòng cổ kim cương và đeo nó lên cổ tôi trước mặt tất cả mọi người, tuyên bố đó là món quà đính ước.
Lúc đó, tôi đã hạnh phúc đến ngất đi.
Nhưng bây giờ, nghĩ lại, tôi chỉ thấy nực cười.
"Ngọc, em chuẩn bị xong chưa?"
Giọng Bùi Thế Lực vang lên ngoài cửa. Hôm nay, anh ta là bạn đồng hành của tôi.
"Xong rồi."
Tôi mở cửa. Bùi Thế Lực đứng đó, trong bộ vest đen lịch lãm, mái tóc được vuốt keo gọn gàng. Anh ta trông khác hẳn với vẻ ngông cuồng thường ngày. Khi nhìn thấy tôi trong chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu vang, ánh mắt anh ta thoáng một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng che giấu đi.
"Cũng không tệ," anh ta buông một câu nhận xét cộc lốc, nhưng vành tai lại hơi ửng đỏ.
Tôi mỉm cười. "Cảm ơn. Đi thôi."
Chúng tôi cùng nhau bước vào sảnh chính của khách sạn, nơi buổi đấu giá diễn ra. Ngay lập tức, chúng tôi trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.
Sự kết hợp giữa Phương Minh Ngọc và Bùi Thế Lực, hai kẻ thù không đội trời chung, là một điều quá đỗi kinh ngạc. Mọi người xì xào bàn tán, ánh mắt tò mò và ngạc nhiên đổ dồn về phía chúng tôi.
Và tất nhiên, tôi cũng nhìn thấy bốn người bọn họ.
Nguyễn Tuấn Tú, La Xuân Trường, Hồ Huy Quang, Thái Gia An. Họ đang đứng cùng nhau, và bên cạnh họ, không ai khác, là Hạ Linh Đan.
Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, trông vô cùng trong sáng và đáng yêu. Khi thấy tôi và Bùi Thế Lực sánh bước bên nhau, mặt Nguyễn Tuấn Tú tối sầm lại. Ba người còn lại cũng có vẻ không vui.
Hạ Linh Đan thì nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, vừa có chút ghen tỵ, vừa có chút đắc thắng.
Tôi phớt lờ họ, khoác tay Bùi Thế Lực đi đến bàn của gia đình tôi.
Buổi đấu giá bắt đầu. Các món đồ xa xỉ lần lượt được đưa ra, từ trang sức, đồng hồ, cho đến các tác phẩm nghệ thuật.
Tôi không có hứng thú lắm, chỉ ngồi yên lặng uống rượu. Bùi Thế Lực cũng không nói gì, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn tôi.
Cho đến khi món đồ cuối cùng được đưa ra.
Đó là một bức tranh sơn dầu có tên "Hy Vọng". Bức tranh vẽ một cô gái đang đứng trước biển, bóng lưng cô đơn nhưng lại toát lên một sự kiên cường lạ thường.
Đây là tác phẩm của mẹ tôi.
Mẹ tôi là một họa sĩ tài năng, nhưng bà đã qua đời vì bạo bệnh khi tôi còn rất nhỏ. Bức tranh này là một trong những tác phẩm cuối cùng của bà, và nó mang một ý nghĩa đặc biệt đối với tôi.
Kiếp trước, bức tranh này cũng được mang ra đấu giá. Tôi đã rất muốn có nó, nhưng Nguyễn Tuấn Tú đã nói rằng nó không hợp với phong cách trang trí trong nhà của chúng tôi. Anh ta đã đấu giá một chiếc vòng cổ kim cương thay thế.
Lúc đó, tôi đã nghe lời anh ta. Tôi đã từ bỏ bức tranh của mẹ mình.
Nhưng kiếp này, tôi sẽ không để điều đó xảy ra.
"Giá khởi điểm, năm tỷ đồng."
Người điều hành đấu giá vừa dứt lời, tôi đã giơ bảng.
"Sáu tỷ."
Mọi người đều ngạc nhiên nhìn tôi.
"Bảy tỷ."
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Là Nguyễn Tuấn Tú.
Tôi liếc nhìn anh ta. Anh ta đang ngồi cạnh Hạ Linh Đan, và cô ta đang nhìn bức tranh với ánh mắt khao khát.
"Chị Minh Ngọc, bức tranh đó đẹp quá," Hạ Linh Đan nói, giọng nũng nịu. "Em rất thích nó."
Nguyễn Tuấn Tú mỉm cười cưng chiều. "Em thích thì anh sẽ mua cho em."
Tim tôi lại nhói lên một cái. Vẫn là màn kịch đó. Vẫn là sự thiên vị trắng trợn đó.
"Tám tỷ," tôi lạnh lùng giơ bảng.
"Mười tỷ," Nguyễn Tuấn Tú không chút do dự.
Cuộc đấu giá nhanh chóng trở thành cuộc chiến giữa tôi và anh ta. Giá tiền liên tục được đẩy lên cao.
"Mười lăm tỷ."
"Hai mươi tỷ."
La Xuân Trường, Hồ Huy Quang và Thái Gia An chỉ ngồi nhìn, không có ý định tham gia. Có lẽ trong mắt họ, việc chi một số tiền lớn như vậy cho một bức tranh là không đáng. Hoặc có lẽ, họ muốn để Nguyễn Tuấn Tú thể hiện.
"Ba mươi tỷ." Tôi nghiến răng. Đây là gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm của tôi.
Nguyễn Tuấn Tú nhếch mép cười, nhìn tôi đầy khiêu khích. "Ba mươi lăm tỷ."
Anh ta biết tôi rất muốn có bức tranh này. Và anh ta cố tình làm vậy để trêu tức tôi, để cho Hạ Linh Đan thấy anh ta có thể làm mọi thứ vì cô ta.
Tôi siết chặt tay. Tôi không thể thua.
"Cô thực sự muốn nó à?" Bùi Thế Lực đột nhiên ghé sát vào tai tôi, giọng trầm thấp.
Tôi gật đầu, không nói gì.
Anh ta im lặng một lúc, rồi đột nhiên giơ bảng của mình lên.
"Năm mươi tỷ."
Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc.
Nguyễn Tuấn Tú sững sờ. Anh ta không ngờ Bùi Thế Lực lại xen vào. Con số năm mươi tỷ là một con số quá lớn cho một bức tranh.
Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn Bùi Thế Lực đang ngồi cạnh tôi với vẻ mặt thản nhiên. Cuối cùng, anh ta hậm hực hạ bảng xuống.
"Năm mươi tỷ lần thứ nhất... lần thứ hai... lần thứ ba! Xin chúc mừng ngài Bùi Thế Lực đã đấu giá thành công bức tranh 'Hy Vọng'!"
Tôi thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn Bùi Thế Lực. "Cảm ơn anh."
"Không có gì," anh ta nhún vai. "Chỉ là tôi không thích nhìn thấy vẻ mặt đắc thắng của thằng đó thôi."
Dù anh ta nói vậy, nhưng tôi biết, anh ta làm vậy là vì tôi.
Buổi đấu giá kết thúc. Tôi và Bùi Thế Lực lên sân khấu để nhận bức tranh.
Khi chúng tôi bước xuống, Nguyễn Tuấn Tú và Hạ Linh Đan đã chặn đường.
"Minh Ngọc, chúng ta cần nói chuyện," Tuấn Tú nói, giọng có chút bực bội.
"Tôi không nghĩ chúng ta có gì để nói cả," tôi đáp.
"Chị Minh Ngọc," Hạ Linh Đan lên tiếng, đôi mắt ngấn nước. "Bức tranh đó... em thực sự rất thích nó. Chị có thể nhường lại cho em được không? Em có thể trả giá cao hơn..."
Nhường lại?
Tôi bật cười thành tiếng. "Hạ Linh Đan, cô nghĩ cô là ai mà có quyền yêu cầu tôi nhường lại đồ của mình? Bức tranh này là mẹ tôi vẽ. Cô có tư cách gì để sở hữu nó?"
Sắc mặt Hạ Linh Đan tái đi. Cô ta không ngờ tôi lại nói thẳng như vậy.
"Em... em không có ý đó..."
"Vậy thì ý cô là gì?" Tôi bước tới gần cô ta, ánh mắt sắc lẹm. "Hay là cô nghĩ, chỉ cần cô khóc lóc một chút, tỏ ra đáng thương một chút, thì tất cả đàn ông trên đời này đều sẽ chạy đến dâng mọi thứ cho cô, kể cả những thứ không thuộc về họ?"
"Tôi không cho phép cô nói Linh Đan như vậy!" Nguyễn Tuấn Tú gầm lên, kéo Hạ Linh Đan ra sau lưng mình.
"Ồ, người hùng cứu mỹ nhân à?" Bùi Thế Lực đứng chắn trước mặt tôi, nhếch mép cười. "Nguyễn Tuấn Tú, cậu nên quản lý người phụ nữ của mình cho tốt. Đừng để cô ta đi khắp nơi gây sự rồi lại tỏ ra mình là người bị hại."
"Bùi Thế Lực, mày!"
Cuộc đối đầu căng thẳng bị cắt ngang bởi một sự việc còn kinh khủng hơn.
"A!"
Hạ Linh Đan đột nhiên hét lên một tiếng, rồi ngã quỵ xuống đất, tay ôm lấy ngực, mặt mày tái mét, khó thở.
"Linh Đan! Em sao vậy?" Nguyễn Tuấn Tú hoảng hốt quỳ xuống bên cô ta.
"Tim... tim em... khó thở quá..." Cô ta thều thào.
Thái Gia An, với tư cách là bác sĩ, vội vàng chạy tới kiểm tra. "Chết tiệt! Bệnh tim của cô ấy tái phát rồi! Phải đưa đến bệnh viện ngay!"
Cả ba người đàn ông cuống cuồng dìu Hạ Linh Đan đi. Nguyễn Tuấn Tú còn không quên quay lại lườm tôi một cái cháy mặt, như thể tôi là người gây ra tất cả.
Tôi đứng đó, tay ôm bức tranh của mẹ, lòng lạnh như băng.
Lại là căn bệnh tim "đột xuất" này. Kiếp trước, nó đã không biết bao nhiêu lần trở thành cái cớ hoàn hảo để Hạ Linh Đan chiếm lấy sự quan tâm và thương hại của mọi người.
Nhưng lần này, tôi biết có điều gì đó không ổn. Vẻ mặt của Thái Gia An lúc nãy, không chỉ có sự lo lắng, mà còn có cả sự hoảng sợ thực sự.
"Đi thôi," Bùi Thế Lực nói, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.
Chúng tôi rời khỏi khách sạn. Nhưng hình ảnh khuôn mặt tái nhợt của Hạ Linh Đan và vẻ hoảng loạn của Thái Gia An cứ lởn vởn trong đầu tôi.
Về đến nhà, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ một số lạ.
"Xin hỏi có phải cô Phương Minh Ngọc không ạ?"
"Đúng vậy, ai đấy?"
"Tôi là bác sĩ ở bệnh viện Việt Đức. Bệnh nhân Hạ Linh Đan đang trong tình trạng nguy kịch, cần truyền máu gấp. Cô ấy thuộc nhóm máu hiếm Rh-, và kho máu của bệnh viện đã hết. Chúng tôi được biết cô cũng có cùng nhóm máu này. Mong cô có thể đến bệnh viện để giúp đỡ."
Cái gì?
Tôi sững sờ. Nhóm máu hiếm Rh-?
Đúng là tôi có nhóm máu này. Nhưng Hạ Linh Đan...
Kiếp trước, cô ta cũng nhiều lần "nhập viện", nhưng chưa bao giờ cần đến mức phải truyền máu khẩn cấp từ tôi.
Đây chắc chắn là một cái bẫy.
"Xin lỗi, tôi không thể. Tôi đang không được khỏe." Tôi lạnh lùng từ chối.
"Cô Minh Ngọc, xin cô hãy suy nghĩ lại! Đây là vấn đề tính mạng con người!"
Tôi cúp máy, không muốn nghe thêm.
Nhưng chỉ vài phút sau, chuông cửa nhà tôi reo lên inh ỏi. Người giúp việc chạy vào báo: "Thưa cô, cậu Tú và các cậu kia đang ở ngoài cửa, nói muốn gặp cô gấp."
Tôi biết họ đến vì chuyện gì.
Tôi đi ra cửa. Cả bốn người đàn ông đứng đó, vẻ mặt ai cũng đầy giận dữ và lo lắng.
"Minh Ngọc, em quá đáng lắm!" Nguyễn Tuấn Tú gầm lên ngay khi thấy tôi. "Tại sao em lại từ chối hiến máu cho Linh Đan? Em có biết cô ấy đang nguy kịch lắm không?"
"Đó không phải là việc của tôi," tôi đáp.
"Em!"
"Minh Ngọc, chúng tôi xin em đấy." La Xuân Trường hạ giọng. "Coi như là vì tình bạn bao nhiêu năm của chúng ta."
"Tình bạn?" Tôi cười khẩy. "Các anh còn coi tôi là bạn sao?"
"Minh Ngọc, đừng bướng bỉnh nữa!" Hồ Huy Quang mất kiên nhẫn. "Chỉ là một chút máu thôi mà, em có mất gì đâu?"
Chỉ là một chút máu?
Trong lồng ngực tôi, một ngọn lửa giận dữ bùng lên.
"Các người cút hết cho tôi!" Tôi hét lên. "Tôi đã nói là không! Dù cô ta có chết, tôi cũng không hiến một giọt máu nào!"
"Phương Minh Ngọc, cô thật độc ác!" Nguyễn Tuấn Tú chỉ vào mặt tôi, đôi mắt đỏ ngầu. "Nếu Linh Đan có mệnh hệ gì, tôi sẽ không bao giờ tha cho cô!"
Nói rồi, anh ta ra hiệu cho hai người vệ sĩ cao to đi cùng. "Bắt cô ta lại! Đưa đến bệnh viện!"
Họ định dùng vũ lực.
Tôi lùi lại, tim đập thình thịch. Tôi không ngờ họ lại có thể trơ tráo đến mức này.
"Các người dám!"
Một tiếng hét đầy uy lực vang lên. Bùi Thế Lực từ trong nhà bước ra, đứng chắn trước mặt tôi.
"Nguyễn Tuấn Tú, cậu điên rồi à? Dám động đến người của tôi?"
"Bùi Thế Lực, mày tránh ra! Đây không phải việc của mày!"
"Hôm nay tôi phải xem xem, ai dám động vào một sợi tóc của cô ấy!" Bùi Thế Lực gằn giọng, ánh mắt sắc như dao.
Cuộc đối đầu nổ ra ngay trước cửa nhà tôi. Vệ sĩ của hai bên lao vào nhau.
Trong lúc hỗn loạn, Thái Gia An đột nhiên tiến lại gần tôi.
"Minh Ngọc, anh xin lỗi," anh ta thì thầm, vẻ mặt đầy phức tạp. "Nhưng Linh Đan thực sự không thể chết được."
Nói rồi, anh ta bất ngờ rút ra một ống tiêm từ trong túi áo, định đâm vào tay tôi.
Tôi hoảng hốt né được, nhưng cánh tay vẫn bị đầu kim sắc nhọn sượt qua, rách một đường, máu bắt đầu rỉ ra.
"Anh..." Tôi kinh hoàng nhìn Thái Gia An, người bạn bác sĩ mà tôi từng tin tưởng.
Anh ta lại định lao tới, nhưng Bùi Thế Lực đã kịp thời đá văng ống tiêm trên tay anh ta.
"Các người đúng là một lũ súc sinh!" Bùi Thế Lực gầm lên, lao vào che chắn cho tôi.
Nhưng đã quá muộn. Nguyễn Tuấn Tú đã nhìn thấy máu trên tay tôi.
Anh ta ra lệnh cho vệ sĩ giữ chặt Bùi Thế Lực lại. Rồi anh ta tiến về phía tôi, ánh mắt lạnh lẽo và tàn nhẫn.
Anh ta không nói không rằng, dùng một chiếc kim lấy máu, đâm thẳng vào tĩnh mạch trên tay tôi, mặc cho tôi gào thét và giãy giụa.
Máu của tôi, từng giọt, từng giọt, được rút ra, chảy vào một túi máu.
Cảm giác choáng váng ập đến. Cơ thể tôi mềm nhũn.
Qua màn sương mờ ảo, tôi thấy nụ cười đắc thắng của Nguyễn Tuấn Tú.
"Phương Minh Ngọc, đây là cái giá cô phải trả vì đã dám chống lại tôi."
Ý thức của tôi chìm dần vào bóng tối.
Trước khi ngất đi, tôi chỉ nghe thấy tiếng gầm giận dữ đến tuyệt vọng của Bùi Thế Lực, và lời nguyền rủa của chính mình.
"Nguyễn Tuấn Tú... các người... tôi sẽ không bao giờ tha thứ... Tôi nguyền rủa các người... sẽ phải trả giá gấp trăm, gấp nghìn lần..."
Có thể bạn cũng thích





