
Kiệt tác của mẹ tôi
Chương 2
Góc nhìn của Mạnh Quỳnh Giao:
Tôi biết mẹ tôi không chỉ nói suông. Bà ta đã từng làm vậy.
Bà Bung Huyền Sương là một người phụ nữ bị quá khứ ám ảnh. Thời trẻ, bà ta đã dùng thủ đoạn để mang thai, cướp đi Mạnh Đồng Dao - bạn trai của chính người bạn thân nhất của mình, bà Lưu Kiều Khanh. Chính vì xuất thân không trong sạch đó, bà ta luôn sống trong chứng hoang tưởng, cho rằng mọi phụ nữ trên đời này, kể cả con gái ruột của mình, đều có xu hướng lẳng lơ, đều là mối đe dọa tiềm tàng.
Bà ta nhân danh "đạo đức" và "truyền thống" để áp đặt sự kiểm soát tuyệt đối lên tôi. Thứ bà ta muốn không phải là một đứa con gái ngoan ngoãn, mà là một sản phẩm lỗi, một phiên bản xấu xí, kém cỏi của chính mình, để không ai có thể cướp đi những gì bà ta đang có, giống như cách bà ta đã từng làm với người khác.
Phá hủy sự tự tin của tôi chính là cách bà ta củng cố quyền lực của mình.
Tôi vẫn nhớ như in năm tôi lên sáu. Tôi có một con búp bê barbie tóc vàng, mắt xanh tuyệt đẹp, là món quà sinh nhật duy nhất mà bà ngoại lén tặng tôi. Tôi yêu nó hơn bất cứ thứ gì trên đời. Một ngày nọ, tôi từ chối mặc bộ áo bà ba màu nâu xỉn mà mẹ tôi đưa. Tôi muốn mặc chiếc váy công chúa màu hồng của búp bê.
Để trừng phạt, mẹ tôi đã lôi con búp bê của tôi ra, dùng bật lửa đốt cháy mái tóc vàng óng của nó. Mái tóc nhựa cháy xèo xèo, biến thành một cục đen ngòm, bốc mùi khét lẹt.
"Thấy chưa?" Bà ta nói, giọng lạnh như băng. "Đây là cái giá cho sự không vâng lời. Mày cũng sẽ giống như nó nếu không nghe lời tao."
Sau đó, bà ta bắt tôi cầm con búp bê bị cháy sém, đứng trước cổng nhà suốt một buổi chiều. Bà ta nói với hàng xóm rằng tôi đã nghịch lửa và suýt đốt nhà. Mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt vừa thương hại vừa trách móc. Nỗi xấu hổ và tủi nhục đó đã theo tôi suốt cả tuổi thơ.
Lần khác, vào năm cấp hai, khi tôi bắt đầu có những rung động đầu đời với một cậu bạn cùng lớp. Tôi đã lén viết nhật ký, ghi lại những cảm xúc trong sáng ấy. Mẹ tôi tìm thấy cuốn sổ. Bà không chỉ đọc nó, mà còn mang đến trường, đọc to những đoạn riêng tư nhất trước mặt cả lớp, trước mặt cậu bạn đó.
Bà ta gọi tôi là đồ con gái hư hỏng, mới tí tuổi đầu đã tòm tem con trai. Bà ta xé nát từng trang nhật ký, ném vào mặt tôi. Tôi chỉ biết đứng chết trân, nước mắt tuôn rơi, trong tiếng cười nhạo của bạn bè. Ngày hôm đó, tôi đã muốn chết đi cho xong.
Năm cuối cấp ba, kỳ thi đại học cận kề. Tôi cần tiền để mua sách tham khảo và đóng tiền học thêm. Mẹ tôi đã thẳng thừng từ chối. Bà nói rằng con gái học nhiều làm gì, rồi cũng đi lấy chồng, biết đọc biết viết là được rồi. Bà cắt hết tiền tiêu vặt của tôi, khiến tôi phải sống những ngày tháng khốn khổ nhất.
Nếu không có cô giáo chủ nhiệm thương tình, cho tôi mượn sách cũ và cho tôi học thêm miễn phí, có lẽ tôi đã không thể có được ngày hôm nay.
Tất cả những ký ức đau khổ đó ùa về, rõ mồn một như mới xảy ra ngày hôm qua.
Tờ giấy báo nhập học kia không chỉ là tương lai của tôi. Nó là mạng sống của tôi.
Đó là con đường duy nhất để tôi thoát khỏi địa ngục này.
Tôi không thể để bà ta hủy hoại nó.
Tuyệt đối không thể.
Đầu gối tôi mềm nhũn. Tôi từ từ quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Hành động của tôi khiến mẹ tôi khựng lại. Bà ta nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.
Tôi cúi đầu, để tóc mái che đi đôi mắt đầy căm hận của mình. Tôi hít một hơi thật sâu, nén lại tất cả sự phẫn uất, tủi nhục đang cuộn trào trong lồng ngực.
"Mẹ..." Giọng tôi run rẩy, vỡ vụn. "Con sai rồi."
Tôi ngẩng đầu lên, cố gắng nặn ra một vẻ mặt hối lỗi và đáng thương nhất có thể. Nước mắt tôi lại bắt đầu rơi, nhưng lần này, đó là những giọt nước mắt của sự diễn xuất.
"Con xin lỗi mẹ... Con không nên nói hỗn với mẹ như vậy. Tất cả là lỗi của con."
Tôi dập đầu xuống sàn, một tiếng "cốp" khô khốc vang lên. Trán tôi đau điếng, nhưng tôi không quan tâm.
"Con xin mẹ... xin mẹ đừng xé nó." Tôi nức nở, chỉ tay về phía tờ giấy báo nhập học. "Đó là... đó là tất cả những gì con có. Xin mẹ, hãy cho con một con đường sống. Con hứa, con sẽ ngoan ngoãn. Con sẽ nghe lời mẹ. Mẹ bảo con mặc gì, con sẽ mặc nấy. Mẹ bảo con làm gì, con sẽ làm nấy. Xin mẹ... làm ơn..."
Tôi lặp đi lặp lại lời cầu xin, dập đầu lia lịa xuống nền gạch hoa lạnh ngắt, cho đến khi trán tôi sưng lên một cục, và máu bắt đầu rỉ ra.
Có thể bạn cũng thích





