
Kiệt tác của mẹ tôi
Chương 3
Góc nhìn của Mạnh Quỳnh Giao:
Cái trán sưng vù và rướm máu của tôi cuối cùng cũng có tác dụng.
Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt bà ta ánh lên một tia hài lòng. Bà ta thích nhìn thấy tôi thảm hại, đau khổ và phục tùng dưới chân bà ta như thế này. Nó làm bà ta cảm thấy quyền lực.
"Thôi được rồi," bà ta nói, giọng điệu ban ơn. "Lần này tao tha cho mày. Nhưng hãy nhớ lấy lời mày nói hôm nay."
Bà ta ném tờ giấy báo nhập học xuống trước mặt tôi, như ném một mẩu xương cho con chó.
"Đứng dậy đi. Nhìn mày thật bẩn thỉu."
Tôi cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng đầu gối tôi đã quỳ quá lâu, tê dại và mất cảm giác. Cả người tôi lảo đảo, suýt ngã.
Tôi vô thức nhìn về phía phòng làm việc của cha, hy vọng ông sẽ ra đỡ tôi. Nhưng cánh cửa vẫn đóng im ỉm. Có lẽ ông ta đã đeo tai nghe để không bị làm phiền, hoặc có lẽ, ông ta đơn giản là không quan tâm.
Lúc này, cha tôi mới từ tốn bước ra, trên tay là tách trà nóng. Ông ta nhìn tôi, rồi nhìn mẹ tôi, vẻ mặt vẫn bình thản. "Xong rồi à? Anh còn một cuộc họp online quan trọng."
Ông ta chẳng hỏi han gì đến cái trán sưng phồng của tôi, cũng chẳng để ý đến bộ dạng thảm hại của tôi. Ông ta chỉ bước qua, như thể tôi là không khí.
Mẹ tôi, sau khi giành được chiến thắng, bắt đầu ra điều kiện. Bà ta ném cho tôi một chiếc túi vải cũ, bên trong là vài bộ áo bà ba và quần đen đã sờn rách.
"Tiền sinh hoạt phí, tao sẽ cắt một nửa. Mày tự lo liệu đi. Học bổng của mày cũng không ít đâu."
Bà ta nhìn xuống bàn tay bỏng rộp của tôi, rồi cầm lấy tuýp thuốc mỡ duy nhất trong nhà, vứt ra ngoài cửa sổ.
"Đừng có che đậy gì hết," bà ta nói, giọng tàn nhẫn. "Cứ để nguyên như vậy cho người ta thấy. Để họ biết mày là đứa con gái bất hiếu, dám cãi lời mẹ."
Bà ta muốn tôi phải mang bộ dạng xấu xí, nhếch nhác nhất đến trường. Bà ta muốn biến tôi thành một con quái vật trong mắt mọi người, để không ai dám đến gần tôi.
Sáng hôm sau, tôi cùng cha mẹ ra sân bay. Bộ áo bà ba màu cháo lòng, chiếc quần đen rộng thùng thình, mái tóc rối bù, cái trán sưng tím và đôi bàn tay phồng rộp vì bỏng đã biến tôi thành tâm điểm của sự chú ý.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, tò mò, soi mói, và cả thương hại. Họ xì xầm bàn tán.
"Con bé đó bị sao vậy?"
"Trông tội nghiệp quá, chắc là bị bạo hành gia đình."
"Hay là giúp việc nhà họ? Nhìn quần áo kìa."
Tôi chỉ biết cúi gằm mặt, cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể. Mỗi một ánh nhìn, mỗi một lời bàn tán đều như những mũi kim châm vào da thịt tôi.
Mẹ tôi thì ngược lại. Bà ta khoác tay cha tôi, ngẩng cao đầu, nở một nụ cười từ ái. Bà ta thỉnh thoảng lại quay sang vuốt tóc tôi, chỉnh lại cổ áo cho tôi, miệng thì nói những lời quan tâm ngọt ngào.
"Con gái, đi đường cẩn thận nhé."
"Lên thành phố phải chăm chỉ học hành, đừng phụ lòng cha mẹ."
Cha tôi đứng bên cạnh, im lặng, đóng tròn vai một người chồng, người cha mẫu mực.
Họ đang diễn một vở kịch hoàn hảo về một gia đình hạnh phúc, và tôi chính là đạo cụ xấu xí làm nền cho sự hoàn hảo đó. Bà ta muốn mọi người tin rằng bà ta là một người mẹ tuyệt vời, hết lòng vì con cái, trong khi đứa con gái lại là một kẻ nổi loạn, khó dạy.
Cuối cùng, chúng tôi cũng đến ký túc xá. Căn phòng bốn người khá rộng rãi và sạch sẽ. Ba bạn cùng phòng của tôi đã đến trước. Họ đều là những cô gái xinh đẹp, năng động, ăn mặc rất thời trang.
Nhìn thấy tôi, họ đều sững sờ.
"Chào các bạn, đây là con gái tôi, Mạnh Quỳnh Giao," mẹ tôi lên tiếng trước, giọng ngọt như mía lùi. "Con bé nhà tôi nó hơi nhút nhát, lại có chút lập dị. Các bạn thông cảm nhé."
Bà ta công khai hạ thấp tôi trước mặt những người bạn mới. Tôi chỉ biết đứng im, nắm chặt vạt áo, cảm thấy mặt mình nóng bừng.
Các cô bạn cùng phòng nhìn nhau, vẻ mặt khó xử. Họ cố gắng nở một nụ cười chào hỏi, nhưng sự ngượng ngùng và xa cách không thể che giấu.
Mẹ tôi không dừng lại ở đó. Bà ta bắt đầu kể lể về "thành tích" của tôi.
"Con bé này từ nhỏ đã không nghe lời. Suốt ngày chỉ đòi ăn diện, đua đòi theo bạn bè. Tôi phải nghiêm khắc lắm nó mới được như ngày hôm nay. Các bạn thấy đấy, nó còn dám tự làm bỏng tay mình để phản đối tôi cơ."
Bà ta kéo tay tôi lên, khoe những vết bỏng rộp cho mọi người xem.
Tôi chết lặng. Tôi không thể tin được bà ta có thể trơ tráo đến mức này. Tôi muốn hét lên, muốn vạch trần bộ mặt giả tạo của bà ta, nhưng cổ họng tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
Tôi chỉ biết hy vọng, cầu nguyện cho bà ta và cha tôi mau chóng rời đi, để tôi có thể bắt đầu lại từ đầu. Chỉ cần họ đi, tôi có thể giải thích mọi chuyện với các bạn.
Tôi có thể sống một cuộc sống mới.
"Mẹ ơi, cha ơi, hai người về đi ạ, con tự lo được mà," tôi lí nhí nói.
Mẹ tôi cười rạng rỡ, một nụ cười khiến tôi rùng mình.
"Về đâu mà về," bà ta tuyên bố, giọng đầy tự hào. "Mẹ đã xin phép ban quản lý ký túc xá rồi. Mẹ sẽ ở lại đây một tuần để chăm sóc và giúp con hòa nhập với môi trường mới."
Cái gì?
Thế giới trước mắt tôi tối sầm lại. Tai tôi ù đi.
Ở lại đây? Trong căn phòng này? Với tôi và ba bạn cùng phòng khác?
Tôi run rẩy hỏi lại, hy vọng mình đã nghe nhầm. "Mẹ... mẹ nói sao ạ? Ký túc xá có nội quy mà, người nhà không được ở lại qua đêm..."
Tôi sợ hãi. Tôi sợ nếu mình phản đối quá gay gắt, bà ta sẽ lại nổi điên, sẽ lại tìm cách trừng phạt tôi.
"Nội quy?" Mẹ tôi nhếch môi. "Tao có cách của tao."
Bà ta nói với một sự tự tin tuyệt đối, như thể không có quy tắc nào trên đời có thể ngăn cản được bà ta.
Có thể bạn cũng thích





