Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cuộc sống bí mật đầy rắc rối của chồng tôi

Cuộc sống bí mật đầy rắc rối của chồng tôi

Suốt năm năm hôn nhân, tôi luôn tin rằng chồng mình đang đau khổ vì cái chết của người em họ. Thế nhưng, vào ngày giỗ thứ năm, sự thật tàn khốc hiện ra khi tôi thấy cô ta vẫn còn sống và đang bế một đứa trẻ bên cạnh anh. Đáng sợ hơn, chính cha mẹ ruột của tôi cũng có mặt, trìu mến gọi đứa bé là cháu ngoại. Để che giấu bí mật động trời này, họ cùng nhau vu khống tôi bị điên và lập kế hoạch tống tôi vào bệnh viện tâm thần. Hóa ra, cuộc tình bấy lâu chỉ là màn kịch để họ trục lợi. Trong cơn đường cùng, tôi quyết định liên minh với kẻ thù không đội trời chung của chồng để tìm đường sống. Tôi là Đinh Hải My, và tôi sẽ khiến họ phải trả giá.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

ĐINH HẢI MY POV:

Cơn mưa bắt đầu rơi.

Không phải là một cơn mưa phùn nhẹ nhàng, mà là một trận mưa rào xối xả đặc trưng của Đà Lạt, lạnh buốt và không khoan nhượng. Những giọt nước nặng trĩu đập vào người tôi, thấm qua lớp quần áo mỏng manh và biến bùn trong con mương thành một vũng lầy lạnh cóng. Tôi run rẩy, không chỉ vì lạnh, mà còn vì nỗi sợ hãi thuần túy.

Đã bao lâu kể từ cuộc gọi đó? Mười phút? Hai mươi? Thời gian mất đi ý nghĩa khi bạn đang ẩn nấp như một con thú bị săn đuổi.

Sự im lặng ở đầu dây bên kia sau lời cầu xin của tôi kéo dài như vô tận. Tôi đã nghĩ anh ta sẽ cúp máy. Nhưng rồi, giọng nói lạnh lùng đó lại vang lên, chỉ có một câu hỏi duy nhất.

"Cô đang ở đâu?"

Tôi đã nói cho anh ta. Và rồi anh ta cúp máy. Không có lời hứa hẹn. Không có sự trấn an. Chỉ có sự im lặng.

Đột nhiên, hai luồng sáng chói lòa quét qua con đường, xuyên qua màn mưa dày đặc và chiếu thẳng vào nơi tôi ẩn nấp.

Tim tôi như ngừng đập. Họ đã tìm thấy tôi. Gia Đức đã cử người đến. Trò chơi đã kết thúc.

Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.

Một chiếc xe hơi màu đen tuyền, bóng loáng dừng lại bên vệ đường. Động cơ của nó gầm gừ một cách trầm thấp, đầy uy lực, một âm thanh không thuộc về nơi hoang vắng này. Nó không giống bất kỳ chiếc xe nào của Gia Đức.

Cửa xe mở ra. Một bóng người cao lớn bước ra. Dù trời tối và mưa to, tôi vẫn có thể thấy dáng người anh ta hoàn hảo trong bộ vest may đo đắt tiền. Anh ta cầm một chiếc ô màu đen, nhưng dường như không mấy bận tâm đến cơn mưa đang táp vào người mình.

Anh ta bước về phía con mương, mỗi bước đi đều tự tin và có chủ đích. Anh ta không giống một tên côn đồ được cử đến để bắt tôi. Anh ta giống một vị vua đang thị sát lãnh địa của mình.

Khi anh ta đến gần, ánh sáng từ đèn pha hắt lên khuôn mặt anh ta. Xương hàm sắc cạnh, sống mũi thẳng tắp, và đôi môi mỏng mím lại thành một đường thẳng khắc nghiệt. Nhưng chính đôi mắt của anh ta đã khiến tôi nín thở. Chúng sâu thẳm và tối tăm như màn đêm xung quanh, nhưng lại sắc bén và xuyên thấu, như thể chúng có thể nhìn thấu mọi lời nói dối, mọi nỗi sợ hãi của tôi.

Vòng Hải Việt.

Anh ta đứng trên mép mương, nhìn xuống tôi, người đang co ro trong bùn đất, bẩn thỉu và thảm hại. Ánh mắt anh ta lướt qua tôi, một sự đánh giá lạnh lùng, không chút cảm xúc, như một nhà khoa học đang xem xét một mẫu vật.

"Đinh Hải My," anh ta nói. Đó không phải là một câu hỏi. Đó là một lời khẳng định. Giọng nói của anh ta giống hệt như trên điện thoại, lạnh lẽo và không có chút ấm áp nào.

Tôi chỉ có thể gật đầu, răng tôi va vào nhau lập cập. Tôi cố gắng nói, nhưng không có từ nào thoát ra.

Anh ta không có vẻ gì là thiếu kiên nhẫn. Anh ta chỉ đơn giản là chờ đợi.

"Lên xe," anh ta ra lệnh, giọng điệu không cho phép từ chối.

Tôi do dự. Tôi đã chạy trốn khỏi một cái bẫy. Làm sao tôi biết đây không phải là một cái bẫy khác? Vòng Hải Việt là đối thủ của Gia Đức, nhưng điều đó không có nghĩa anh ta là bạn của tôi. Trong thế giới của họ, kẻ thù của kẻ thù vẫn có thể là kẻ thù.

Dường như đọc được suy nghĩ của tôi, anh ta nói, giọng điệu có một chút mỉa mai. "Cô có thể ở lại đây và chờ chồng cô tìm thấy cô. Tôi nghe nói bệnh viện tâm thần Đà Lạt có những bức tường rất chắc chắn. Hoặc, cô có thể lên xe."

Sự lựa chọn đã quá rõ ràng.

Tôi cố gắng đứng dậy, nhưng chân tôi đã tê cóng và không còn sức lực. Tôi trượt ngã trở lại vào lớp bùn đặc quánh.

Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ Vòng Hải Việt. Trước khi tôi kịp phản ứng, anh ta đã bước xuống mương, đôi giày da bóng loáng của anh ta ngập trong bùn. Anh ta cúi xuống, một tay luồn dưới đầu gối tôi, tay kia sau lưng tôi, và nhấc bổng tôi lên một cách dễ dàng như thể tôi không nặng hơn một đứa trẻ.

Tôi sững sờ. Tôi đang ở trong vòng tay của anh ta. Mùi nước hoa đắt tiền của anh ta trộn lẫn với mùi mưa và đất ẩm. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh ta xuyên qua lớp áo sơ mi ướt sũng của tôi.

Anh ta bế tôi ra khỏi con mương và đi về phía chiếc xe, không một lời phàn nàn về việc tôi đang làm bẩn bộ vest của anh ta. Anh ta đặt tôi vào ghế sau, nơi khô ráo và ấm áp.

Bên trong, chiếc xe sang trọng đến mức phi thực tế. Ghế da mềm mại, ánh sáng xung quanh dịu nhẹ. Nó là một thế giới khác hoàn toàn so với con mương bẩn thỉu mà tôi vừa ở.

Anh ta đóng cửa lại, đi vòng qua và ngồi vào ghế lái. Anh ta cởi áo khoác vest ướt sũng của mình ra, để lộ áo sơ mi trắng bên trong, và ném một tấm chăn cashmere mềm mại ra ghế sau cho tôi.

"Đắp vào đi," anh ta nói, không nhìn tôi.

Tôi run rẩy quấn tấm chăn quanh người, lòng biết ơn bất ngờ át đi nỗi sợ hãi trong giây lát.

Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh, rời khỏi con đường tối tăm và hòa vào dòng xe cộ hướng về thành phố. Ánh đèn đường lướt qua cửa sổ, nhòe đi vì mưa.

Sự im lặng trong xe thật nặng nề. Tôi không biết phải nói gì. Cảm ơn? Hay hỏi anh ta muốn gì?

Cuối cùng, tôi lấy hết can đảm. "Họ... họ định đưa tôi vào bệnh viện tâm thần," tôi nói lí nhí, những từ ngữ đó nghe thật ghê tởm khi nói ra.

"Tôi biết," Vòng Hải Việt đáp, mắt vẫn dán chặt vào con đường phía trước. "Bùi Gia Đức là một kẻ thiếu sáng tạo, nhưng lại rất có phương pháp. Đó là một nước đi có thể đoán trước được."

Tôi choáng váng vì sự thản nhiên của anh ta. "Làm sao anh biết?"

Anh ta liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu, một cái nhìn sắc lẹm. "Tôi biến việc biết mọi thứ về đối thủ của mình thành công việc của tôi, thưa cô Đinh. Bao gồm cả những kế hoạch bẩn thỉu của anh ta."

Anh ta biết. Anh ta đã biết tất cả.

"Tôi có thể bảo vệ cô," anh ta tiếp tục, giọng điệu vẫn đều đều. "Tôi có thể cung cấp cho cô nguồn lực, luật sư, một nơi an toàn. Tôi có thể đảm bảo Bùi Gia Đức sẽ không bao giờ chạm vào cô được nữa."

Một tia hy vọng lóe lên trong tôi. "Anh sẽ làm vậy sao?"

"Tất nhiên," anh ta nói. "Nhưng không có gì là miễn phí cả."

Đây rồi. Điều kiện. Tôi biết nó sẽ đến. "Anh muốn gì?"

Anh ta không trả lời ngay. Chiếc xe tiếp tục lướt đi trong im lặng thêm vài phút nữa. Rồi, anh ta nói một câu khiến tôi nghĩ rằng mình đã nghe nhầm.

"Tôi muốn cô kết hôn với tôi."

Tôi chớp mắt, chắc chắn rằng cơn sốt và sự run rẩy đang khiến tôi ảo giác. "Sao cơ?"

"Kết hôn với tôi," anh ta lặp lại, lần này giọng nói rõ ràng và dứt khoát. "Một cuộc hôn nhân hợp đồng. Ngay lập tức."

"Nhưng... tại sao?" Tôi lắp bắp. "Điều đó thật vô lý."

"Ngược lại là đằng khác," anh ta nói. "Bùi Gia Đức đang cố gắng thâu tóm hostile một trong những công ty con quan trọng nhất của tôi thông qua một lỗ hổng hợp đồng phức tạp liên quan đến một đối tác chung. Tuy nhiên, đối tác đó lại có một điều khoản đạo đức nghiêm ngặt trong thỏa thuận của họ. Nếu tôi, Vòng Hải Việt, được xem là một 'người đàn ông của gia đình', ổn định và đã kết hôn, đặc biệt là với người vợ bị ruồng bỏ của đối thủ, điều đó sẽ tạo ra một cơn ác mộng về mặt PR cho Đức và củng cố vị thế của tôi. Nó sẽ cho tôi đòn bẩy tôi cần để đóng lại lỗ hổng đó và đánh bại anh ta trong cuộc chơi của chính anh ta."

Đầu óc tôi quay cuồng. Kinh doanh. Tất cả chỉ là kinh doanh. Tôi chỉ là một quân cờ khác trong một ván cờ lớn hơn.

"Tôi không..."

Đột nhiên, mắt tôi bắt gặp một chiếc xe màu bạc đang bám theo chúng tôi ở một khoảng cách nhất định. Nó không bật đèn pha, nhưng trong ánh đèn đường, tôi có thể thấy hình dáng quen thuộc của nó. Đó là một trong những chiếc xe của cha tôi.

Họ không từ bỏ. Họ vẫn đang tìm kiếm tôi.

"Cô không có nhiều sự lựa chọn, Hải My," Vòng Hải Việt nói, dường như cũng nhận thấy chiếc xe đó. "Chồng cô sẽ sớm có được lệnh của tòa án để bắt giữ cô vì lý do sức khỏe tâm thần. Một khi điều đó xảy ra, cô sẽ biến mất khỏi hệ thống. Nhưng nếu cô trở thành vợ tôi, một Vòng phu nhân, không một thẩm phán nào ở đất nước này dám ký vào tờ giấy đó mà không có bằng chứng không thể chối cãi. Về mặt pháp lý, cô sẽ trở nên bất khả xâm phạm."

Hơi thở của tôi nghẹn lại. Anh ta nói đúng. Tôi không có lựa chọn. Hoặc là một cuộc hôn nhân hợp đồng với một người đàn ông xa lạ lạnh lùng, hoặc là bị nhốt trong một phòng bệnh trắng xóa cho đến hết đời.

"Tôi đồng ý," tôi thì thầm, những từ đó thoát ra khỏi môi tôi như một lời đầu hàng.

Anh ta gật đầu, như thể đã biết trước câu trả lời của tôi. Anh ta với tay vào ngăn đựng găng tay và lấy ra một tập tài liệu được kẹp gọn gàng cùng một cây bút. Anh ta đưa nó cho tôi.

"Đây là một thỏa thuận tiền hôn nhân," anh ta nói. "Đọc và ký vào."

Tôi run rẩy mở nó ra. Nó được viết bằng ngôn ngữ pháp lý dày đặc, nhưng một điều khoản đã nổi bật lên như một ngọn lửa cảnh báo.

Điều 4: Bên B (Đinh Hải My) đồng ý từ bỏ mọi quyền đối với tất cả tài sản hiện có và trong tương lai, bao gồm cổ phần, bất động sản và tài sản thừa kế, chuyển toàn quyền quản lý và sở hữu cho Bên A (Vòng Hải Việt) trong suốt thời gian hôn nhân có hiệu lực.

Anh ta đang lấy đi mọi thứ của tôi. Giống như họ.

"Điều này..." tôi bắt đầu, giọng tôi run lên vì giận dữ. "Anh đang cướp của tôi."

"Tôi đang bảo vệ cô khỏi chính cô," anh ta đáp trả một cách lạnh lùng. "Gia đình cô sẽ sử dụng tài sản của cô để chống lại cô. Họ sẽ đóng băng tài khoản của cô, tuyên bố cô không đủ năng lực quản lý tài chính. Bằng cách chuyển quyền kiểm soát cho tôi, cô sẽ loại bỏ vũ khí đó khỏi tay họ. Cô sẽ không còn gì để họ có thể lấy đi. Cô sẽ hoàn toàn tự do."

Một sự tự do trống rỗng. Nhưng anh ta nói đúng. Để thoát khỏi họ, tôi phải cắt đứt mọi thứ.

Tôi cầm lấy cây bút. "Chúng ta đang đi đâu?"

"Tòa án," anh ta nói. "Tôi có một thẩm phán đang chờ."

Ngay lúc đó, điện thoại của tôi rung lên. Một thông báo tin tức hiện lên trên màn hình.

TIỂU THƯ TẬP ĐOÀN ĐINH THỊ, ĐINH HẢI MY, SUY SỤP TINH THẦN, GIA ĐÌNH LO LẮNG CHO SỰ AN TOÀN CỦA CÔ.

Bài báo đi kèm với một bức ảnh của tôi tại một sự kiện từ thiện, trông mệt mỏi và xanh xao. Bên dưới là một trích dẫn từ cha tôi, giọng ông ta đầy "lo lắng".

"Chúng tôi chỉ muốn con gái của chúng tôi trở về nhà an toàn. Nó đã phải chịu đựng rất nhiều, và nỗi đau buồn dường như đã quá sức đối với nó. Chúng tôi yêu con, Hải My. Xin hãy về nhà."

Sự giả dối trắng trợn khiến mật đắng dâng lên trong cổ họng tôi.

Tôi nhìn lên, ánh mắt tôi gặp ánh mắt của Vòng Hải Việt trong gương chiếu hậu. Chúng không còn lạnh lẽo nữa. Có một thứ gì đó khác ở đó, một sự mãnh liệt, gần như là một lời hứa.

"Ký đi, Hải My," anh ta nói, giọng anh ta trầm và chắc chắn. "Hãy kết thúc màn kịch của họ. Và bắt đầu màn kịch của chúng ta."

Tôi hít một hơi thật sâu, và với một nét bút dứt khoát, tôi đã ký tên mình vào bản giao kèo với ác quỷ.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Một sự lừa dối kéo dài năm năm, một cuộc đời trả thù
8.4
Tưởng chừng là cháu gái gia tộc họ Lưu danh giá với cuộc hôn nhân năm năm viên mãn, tôi bàng hoàng nhận ra tất cả chỉ là màn kịch tàn nhẫn. Chồng tôi và em gái nuôi đã bí mật có con riêng từ lâu, đau đớn hơn là ông bà nội cũng tiếp tay cho sự phản bội này. Họ âm mưu biến tôi thành công cụ sinh con để chiếm đoạt tài sản rồi thủ tiêu. Bị coi là quân cờ ngây thơ, tôi quyết định không cam chịu. Đã đến lúc tôi tự tay hạ màn vở kịch, phơi bày sự thật kinh tởm và bắt họ phải trả giá.
Bìa tiểu thuyết Vợ của tỷ phú: Cái chết không tưởng
9.4
Vì nghi ngờ tôi bắt cóc người tình Trịnh Tường Lam, Đoan Đồng Khánh đã nhẫn tâm dàn dựng cảnh sát hại cha mẹ tôi ngay trước mắt. Anh ta ra lệnh ném họ xuống biển sâu rồi giam cầm tôi trong tầng hầm đầy mùi cá tanh, khơi dậy nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất thời thơ ấu. Tình yêu sâu đậm trong tôi vụn vỡ, biến thành lòng hận thù tột độ. Để trả thù người chồng tàn bạo, tôi tìm đến một nhà hóa học nhờ chế tạo loại độc dược không dấu vết. Tôi quyết tâm sẽ cùng anh ta đi đến kết cục đồng quy vu tận.
Bìa tiểu thuyết Tổng Giám đốc Phó, bà xã lại đang ra đề xuất hôn nhân cho anh rồi.
8.6
Suốt năm năm làm thư ký riêng, tôi đã hy sinh mọi hào quang cá nhân để tận tụy hỗ trợ anh, nhưng đổi lại chỉ là thông báo anh sắp kết hôn với người khác. Tuyệt vọng, tôi quyết định rời bỏ vị trí ấy để sống cuộc đời của riêng mình. Khi nữ hoàng doanh nghiệp thực thụ trở lại với sự nghiệp rực rỡ và hàng tá người theo đuổi, anh mới hối hận tìm đến cầu xin cơ hội hàn gắn. Đối mặt với sự níu kéo muộn màng, tôi mỉm cười công khai đăng tin tuyển vợ cho sếp cũ trên mạng xã hội và các trang hẹn hò, kèm theo thông tin cá nhân của anh để trả đũa một cách đầy kiêu hãnh.
Bìa tiểu thuyết Không thể chọc giận! Trái tim của tổng giám đốc dễ bị kích động
8.0
Dù chồng luôn lạnh nhạt và công khai bên người khác, tôi vẫn nhẫn nhịn làm tròn vai người vợ hiền suốt nhiều năm. Khi tình cũ của anh ta trở về, cả thành phố đều đinh ninh tôi sẽ chịu cảnh nhục nhã. Thế nhưng, tôi đã dứt khoát ký đơn ly hôn rồi rời đi không chút luyến tiếc. Gặp lại nhau, anh ta điên cuồng chặn đường tra hỏi, tôi chỉ mỉm cười khoe chiếc nhẫn cưới mới: Tôi sắp kết hôn, không rảnh để lấy lòng anh nữa. Ai cũng tưởng tôi yêu anh sâu đậm, nhưng sự thật là tôi chỉ mượn hình bóng anh để tìm lại một người cũ.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm
8.5
Lâm vào đường cùng, Tần Yên buộc phải chấp nhận giao dịch đầy nhục nhã với chồng cũ – Cố Hàn Đình. Vì trả thù cho người trong mộng, anh khiến gia đình cô phá sản và ép cô trở thành người tình bí mật. Ban ngày cô bị tình địch hành hạ, ban đêm lại chịu đựng sự chiếm hữu của anh để cứu em trai. Đỉnh điểm đau đớn là khi anh trơ mắt nhìn cô bị đẩy ngã từ tầng cao. Nhiều năm sau, Tần Yên rạng rỡ trở về với tư cách nữ đại gia, khiến anh trắng tay. Đối diện với lời cầu xin tái hôn muộn màng của người đàn ông đang hối hận đến phát khóc, cô lạnh lùng sánh bước bên đối thủ của anh, quyết tâm gạt bỏ quá khứ để bảo vệ tổ ấm cùng đứa con nhỏ của mình.
Bìa tiểu thuyết Tôi đã buông tay, anh ta lại không nỡ
8.2
Dành trọn năm năm thanh xuân yêu Hoắc Hàn Sơn, Minh Yên chỉ nhận lại sự phản bội cay đắng ngay trong ngày cưới khi anh bỏ mặc cô để đi dỗ dành người cũ. Quá thất vọng, cô quyết định chấm dứt mối tình này và rời đến Giang Nam để làm lại cuộc đời. Tuy nhiên, một sự cố sau cơn say đã khiến cô vướng vào mối quan hệ với Phó Tú Trầm, một nhân vật quyền lực đáng sợ và cũng là kẻ thù của anh trai cô. Trái ngược với vẻ ngoài lạnh lùng, xa cách thường thấy, người đàn ông này lại tỏ ra vô cùng cố chấp và nuông chiều cô hết mực. Anh không tiếc tay chi hàng nghìn tỷ đồng mua cả thị trấn cổ để đổi lấy nụ cười của người đẹp. Minh Yên không thể ngờ rằng, đằng sau sự điềm tĩnh ấy là một trái tim si mê đã thầm lặng hướng về cô từ rất lâu, sẵn sàng phá bỏ mọi giới hạn chỉ để giữ chặt cô bên mình.