
Cuộc sống bí mật đầy rắc rối của chồng tôi
Chương 3
ĐINH HẢI MY POV:
Ngôi nhà của Vòng Hải Việt không giống một ngôi nhà. Nó giống một viện bảo tàng nghệ thuật hiện đại.
Những bức tường bê tông đánh bóng cao vút lên đến trần nhà hai tầng. Đồ nội thất tối giản, góc cạnh, được sắp đặt với độ chính xác của một nhà phẫu thuật. Mọi thứ đều có màu đen, trắng hoặc xám. Không có một bức ảnh gia đình nào, không có một món đồ trang trí lộn xộn nào, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy một con người thực sự sống ở đây. Nó đẹp một cách lạnh lẽo và vô trùng.
Tôi đứng giữa phòng khách khổng lồ, vẫn còn quấn trong tấm chăn cashmere của anh ta, cảm thấy hoàn toàn lạc lõng. Vài giờ trước, tôi đã đứng trước một thẩm phán trong một văn phòng vắng hoe, lặp lại những lời thề mà không có chút cảm xúc nào. Chiếc nhẫn trên ngón tay tôi không phải là một biểu tượng của tình yêu, mà là một chiếc còng tay bằng bạch kim. Tôi đã đổi một nhà tù lấy một nhà tù khác, chỉ có điều nhà tù này có tầm nhìn ra toàn thành phố.
"Có một vài quy tắc," giọng nói của Hải Việt vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Anh ta đã thay một bộ quần áo khô, một chiếc quần tây màu xám và áo len cổ lọ màu đen. Anh ta trông còn đáng sợ hơn khi không mặc vest.
"Chúng ta sẽ duy trì vẻ ngoài của một cặp vợ chồng trước công chúng," anh ta nói, đi đi lại lại trước mặt tôi như một con báo trong lồng. "Ở đây, trong ngôi nhà này, chúng ta là đối tác kinh doanh. Cô có cánh của cô, tôi có cánh của tôi. Phòng ngủ của cô ở trên lầu, cuối hành lang phía đông. Mọi thứ cô cần đều đã được chuẩn bị."
Anh ta dừng lại và nhìn thẳng vào tôi. "Đừng nhầm lẫn, thưa cô Đinh. Đây là một giao dịch. Không có sự lãng mạn nào ở đây cả."
"Tôi hiểu rồi," tôi đáp, giọng tôi yếu ớt. Tôi tự ý thức được bộ dạng của mình-quần áo rách nát, dính bùn, tóc tai rối bời. Tôi là một vết nhơ trong thế giới nguyên sơ của anh ta.
"Bà quản gia sẽ giúp cô chuẩn bị quần áo mới vào ngày mai," anh ta nói thêm. "Vứt hết những thứ cũ của cô đi. Bắt đầu lại từ đầu. Cô không còn là Đinh Hải My, con gái của Đinh Hoàng nữa. Cô là Vòng phu nhân. Hãy hành động cho phù hợp."
Anh ta bước đến một chiếc bàn và cầm lấy một chiếc máy tính bảng. Anh ta đưa nó cho tôi. "Đây là bài tập về nhà của cô."
Tôi cau mày nhìn anh ta. "Bài tập về nhà?"
"Mọi thứ tôi biết về 'Dự án Phượng Hoàng'," anh ta nói, giọng điệu trở nên nghiêm trọng. "Đọc nó. Học thuộc nó. Tìm ra bất cứ điều gì mà cha cô có thể đã bỏ sót, bất kỳ chi tiết nào mà chỉ một thành viên trong gia đình mới biết."
Tôi bật máy tính bảng lên. Màn hình sáng lên, hiển thị một kho lưu trữ các tập tin được mã hóa. Hàng trăm tài liệu, bảng tính, email. Tiêu đề của thư mục gốc chỉ có hai từ: DỰ ÁN PHƯỢNG HOÀNG.
Tôi bắt đầu lướt qua các tập tin. Đó là một mạng lưới tham nhũng phức tạp đến chóng mặt-các công ty vỏ bọc, các giao dịch chuyển tiền ra nước ngoài, các báo cáo tài chính bị làm giả. Nhưng một thư mục con đã thu hút sự chú ý của tôi. Nó được đánh dấu bằng một tên mã đơn giản: "Chìa khóa".
Tôi mở nó ra. Bên trong chỉ có một tập tin duy nhất: một bức ảnh có độ phân giải cao.
Trái tim tôi như ngừng lại.
Đó là mặt dây chuyền ngọc bích hình hoa sen.
Bên dưới bức ảnh là một dòng ghi chú được mã hóa: Tài sản gia truyền nhà họ Đinh. Không chỉ là đồ trang sức. Có thể là chìa khóa truy cập vật lý hoặc mật mã cho một tài sản ẩn. Hằng Anh đang giữ nó.
Họ đã trao cho cô ta chiếc chìa khóa. Chiếc chìa khóa cho bất cứ âm mưu khổng lồ nào mà họ đang che giấu. Cuộc hôn nhân của tôi, sự tồn tại của tôi, tất cả chỉ để che đậy một thứ còn lớn hơn, đen tối hơn nhiều so với việc chiếm đoạt tài sản đơn thuần.
Ngay lúc đó, một chiếc điện thoại mới đặt trên bàn cà phê reo lên. Màn hình hiển thị một cái tên khiến dạ dày tôi quặn lại.
"Mẹ."
Tôi đông cứng người. Tôi không muốn nói chuyện với bà ta. Tôi không thể.
"Nghe đi," Hải Việt ra lệnh, giọng anh ta không khoan nhượng. "Bật loa ngoài lên."
Tôi ngập ngừng, nhưng ánh mắt của anh ta nói rằng đây không phải là một lời đề nghị. Tôi run rẩy nhấn nút trả lời.
"My? Con yêu! Ôi, tạ ơn trời!" Giọng mẹ tôi vang lên, đầy những giọt nước mắt giả tạo. "Mẹ đã lo lắng đến phát điên! Con đang ở đâu? Con có ổn không?"
"Con ổn," tôi nói một cách cứng nhắc.
"Con không ổn, con yêu," bà ta thì thầm một cách bi kịch. "Cha và Đức đã kể cho mẹ mọi chuyện. Về việc con đã nhìn thấy những... ảo ảnh. Con yêu, Hằng Anh đã mất rồi. Đã năm năm rồi. Nỗi đau đang đánh lừa con thôi."
Gaslighting. Cổ điển và tàn nhẫn. Họ đang cố gắng thuyết phục tôi rằng tôi bị điên.
Tôi liếc nhìn Hải Việt. Anh ta đang đứng im lặng, khoanh tay, lắng nghe một cách chăm chú. Ánh mắt anh ta gặp ánh mắt tôi, và trong một khoảnh khắc, tôi thấy một điều gì đó-một sự kiên định, một lời nhắc nhở im lặng rằng tôi không còn một mình trong cuộc chiến này nữa. Nó cho tôi sức mạnh.
"Con không về nhà đâu, mẹ," tôi nói, giọng tôi chắc chắn hơn.
Có một khoảng lặng. Tiếng khóc lóc dừng lại. Khi mẹ tôi nói lại, giọng bà ta lạnh như băng.
"Đinh Hải My. Con đang phạm một sai lầm lớn. Con thuộc về nơi này, với gia đình của con."
"Không," tôi nói, và tôi cảm thấy một cảm giác trống rỗng nhưng giải thoát khi nói ra những lời đó. "Con không thuộc về nơi đó nữa."
Tôi cúp máy trước khi bà ta có thể trả lời.
Căn phòng chìm vào im lặng. Tôi cảm thấy kiệt sức, như thể cuộc điện thoại đó đã rút cạn chút năng lượng cuối cùng của tôi.
"Được lắm," Hải Việt nói, phá vỡ sự im lặng. "Bây giờ, đi nghỉ đi. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu công việc thực sự."
Tôi gật đầu, quay người định đi lên lầu.
"Khoan đã."
Tôi dừng lại, quay lại nhìn anh ta.
Anh ta đang nhìn tôi với một ánh mắt khác, một sự tính toán mới. "Thay đổi kế hoạch. Chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ ra ngoài trong một giờ nữa."
Tôi bối rối. "Ra ngoài? Bây giờ là gần nửa đêm rồi. Đi đâu chứ?"
Một nụ cười mỏng, gần như không thể nhận thấy, thoáng qua trên môi Vòng Hải Việt.
"Đến một buổi tiac từ thiện," anh ta nói. "Nơi mà cha cô, nhà hảo tâm vĩ đại Đinh Hoàng, là nhà tài trợ chính và là khách mời danh dự. Đã đến lúc Vòng phu nhân mới ra mắt công chúng."
Cú sốc ban đầu nhanh chóng được thay thế bằng một làn sóng adrenaline lạnh lẽo. Đây không phải là một lời mời. Đây là một lời tuyên chiến.
Một giờ sau, tôi nhìn mình trong gương và không nhận ra người phụ nữ đang nhìn lại. Bà quản gia, một người phụ nữ lớn tuổi, im lặng và hiệu quả, đã tạo ra một phép màu. Mái tóc của tôi được búi cao thành một kiểu tóc thanh lịch. Lớp trang điểm chuyên nghiệp đã che đi quầng thâm và vẻ mệt mỏi, làm nổi bật gò má và đôi mắt của tôi.
Và chiếc váy.
Đó là một chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc lục bảo, ôm sát cơ thể tôi như một làn da thứ hai trước khi xòe ra ở đầu gối. Nó táo bạo, mạnh mẽ và hoàn toàn không giống bất cứ thứ gì tôi từng mặc. Người phụ nữ trong gương không phải là Hải My yếu đuối, dễ bảo. Người phụ nữ này trông giống như cô ấy có thể thiêu rụi cả thế giới.
Hải Việt đang đợi tôi ở chân cầu thang. Anh ta nhìn lên khi tôi bước xuống, và trong một khoảnh khắc, hơi thở của anh ta dường như nghẹn lại. Ánh mắt anh ta lướt qua tôi, và lần này, nó không phải là sự đánh giá lạnh lùng. Có một sự ngưỡng mộ không thể che giấu.
"Không tệ," anh ta nói, giọng điệu khô khan, nhưng mắt anh ta lại nói một câu chuyện khác. "Sẵn sàng chưa?"
Tôi gật đầu, trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.
Anh ta đưa tay ra. Tôi ngập ngừng một giây trước khi đặt tay mình vào tay anh ta. Những ngón tay anh ta siết chặt lấy tay tôi, mạnh mẽ và chắc chắn.
Khi chúng tôi bước vào phòng khiêu vũ của khách sạn, một sự im lặng bao trùm cả căn phòng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi. Tiếng thì thầm nổi lên như một cơn sóng. Sự xuất hiện của Vòng Hải Việt, một người nổi tiếng kín đáo, đã đủ gây sốc. Nhưng việc anh ta đi cùng tôi-người phụ nữ đang là trung tâm của một vụ bê bối-đã khiến mọi người choáng váng.
Tôi cảm thấy hàng trăm ánh mắt đang săm soi mình, và tôi nao núng. Bản năng của tôi là muốn chạy trốn. Nhưng bàn tay của Hải Việt siết chặt hơn một chút quanh tay tôi, một sự hiện diện vững chắc, một lời nhắc nhở. Anh ta nghiêng người về phía tôi, môi anh ta gần như chạm vào tai tôi.
"Ngẩng cao đầu lên," anh ta thì thầm. "Cô là vợ của tôi. Không ai ở đây có thể chạm vào cô."
Và tôi đã làm vậy. Tôi ngẩng cao đầu, đối mặt với biển người đang nhìn chằm chằm.
Ở phía bên kia phòng, trên sân khấu, tôi thấy cha tôi. Ông ta đang đứng trên bục, mỉm cười với đám đông, đắm mình trong ánh đèn sân khấu. Ông ta trông thật tự mãn, thật quyền lực.
Rồi ông ta nhìn thấy chúng tôi.
Nụ cười trên khuôn mặt ông ta đông cứng lại. Sự bối rối nhanh chóng chuyển thành cơn thịnh nộ không thể che giấu khi ông ta thấy tôi đang nắm tay kẻ thù lớn nhất của mình.
Hải Việt không hề nao núng. Anh ta dẫn tôi đi thẳng qua đám đông đang dạt ra như Biển Đỏ, hướng thẳng về phía sân khấu.
Cha tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng ông ta run lên khi ông ta cố gắng tiếp tục bài phát biểu của mình. "...và với tư cách là một người cha, tôi chỉ có thể hy vọng rằng..."
"Xin lỗi đã làm gián đoạn," giọng nói của Hải Việt vang lên, to và rõ ràng, át đi lời nói của cha tôi. Anh ta bước lên sân khấu, kéo tôi theo. "Nhưng tôi tin rằng có một thông báo quan trọng hơn cần được đưa ra."
Anh ta quay sang đám đông, vòng tay qua eo tôi và kéo tôi lại gần. "Gửi đến những ai chưa biết," anh ta tuyên bố, "tôi xin được giới thiệu vợ tôi, Đinh Hải My. Hay đúng hơn là, Vòng phu nhân."
Một tiếng xì xào kinh ngạc lan khắp phòng.
Cha tôi trông như thể ông ta sắp bị đột quỵ.
Hải Việt mỉm cười, một nụ cười lạnh như băng. "Để kỷ niệm sự kiện vui vẻ này, và để ủng hộ sự nghiệp cao cả mà cha vợ tôi đang hết lòng vì nó, vợ chồng tôi muốn quyên góp thêm một khoản." Anh ta dừng lại một chút để tăng thêm hiệu ứng. "Năm mươi tỷ đồng."
Căn phòng nổ tung trong tiếng vỗ tay và những tiếng reo hò kinh ngạc. Con số đó làm lu mờ hoàn toàn khoản quyên góp của cha tôi.
Hải Việt đã không chỉ đánh cắp sự chú ý của ông ta; anh ta đã mua nó, trả giá cao hơn và biến cha tôi thành một kẻ ngốc trước mặt toàn bộ giới thượng lưu Sài Gòn.
Anh ta nghiêng người về phía tôi một lần nữa, giọng anh ta là một lời thì thầm chỉ dành cho tôi.
"Trận chiến đầu tiên đã thắng, thưa phu nhân."
Tôi nhìn vào khuôn mặt giận dữ, bất lực của cha tôi, và lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi cảm thấy một thứ gì đó khác ngoài nỗi đau và sự sợ hãi.
Đó là sức mạnh. Và nó có vị thật ngọt ngào.
Có thể bạn cũng thích





