
Sự lừa dối của chồng tôi về đứa con trị giá hàng tỷ đô la
Chương 2
"Mọi thứ đã sẵn sàng. Căn hộ ở Hội An, tài khoản ngân hàng mới, giấy tờ tùy thân mới. Cậu chỉ cần nói một lời thôi, Hải Thư."
Tin nhắn của Vòng Đan Anh, người bạn thân và cũng là luật sư giỏi nhất tôi biết, hiện lên trên màn hình điện thoại, giống như một tia sáng le lói trong đêm tối.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi cảm thấy một luồng sức mạnh dâng lên từ sâu thẳm. Tôi không còn là nạn nhân bất lực trong vở kịch của Tưởng Thiện Đức nữa. Tôi là người viết nên kịch bản cho cuộc đời mình.
Hội An. Tôi đã chọn Hội An. Phố cổ rêu phong, những con hẻm nhỏ yên tĩnh và ánh đèn lồng ấm áp. Đó là nơi tôi có thể tìm lại chính mình, tìm lại người nghệ sĩ Yên Hải Thư đã bị chôn vùi dưới cái bóng của "bà Tưởng".
Tôi bắt đầu thu dọn. Không phải là quần áo hay đồ trang sức đắt tiền mà Thiện Đức mua cho tôi. Tôi chỉ muốn mang theo những gì thực sự thuộc về mình. Những cây cọ vẽ, những hộp sơn mài, những cuốn sách cũ.
Trong lúc dọn dẹp ngăn kéo cuối cùng của tủ quần áo, tay tôi chạm phải một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong là một mặt dây chuyền bằng gỗ mun, được chạm khắc vụng về thành hình một bông hoa hải thư. Đó là món quà đầu tiên Thiện Đức tặng tôi, khi chúng tôi còn là những sinh viên nghèo.
Tôi nhớ như in đêm hôm đó, dưới ánh đèn vàng của khu ký túc xá, anh đã loay hoay cả buổi tối với một mẩu gỗ và con dao nhỏ. Những ngón tay của chính trị gia tương lai đầy những vết xước, nhưng đôi mắt anh lấp lánh niềm tự hào.
"Anh tự làm đấy," anh nói, giọng ngượng ngùng. "Nó không hoàn hảo, nhưng nó là dành cho em. Cho bông hoa hải thư của anh."
Tôi đã đeo nó suốt những năm tháng đại học. Nó là biểu tượng cho tình yêu chân thành và giản dị của chúng tôi. Nhưng giờ đây, khi cầm nó trên tay, tôi chỉ cảm thấy một nỗi đau nhói lên. Tình yêu đó đã bị sao chép, bị làm giả.
Đúng lúc đó, chiếc máy tính bảng của Thiện Đức, thứ mà anh ta đã bỏ quên trong vội vã, lại sáng lên. Một thông báo từ mạng xã hội. Châu Tuyết Nga đã đăng một bức ảnh mới.
Cô ta đang cười rạng rỡ, tay đặt lên bụng một cách đầy tự hào. Và trên cổ cô ta, lấp lánh dưới ánh đèn, là một mặt dây chuyền bằng gỗ mun, cũng được chạm khắc hình một bông hoa hải thư. Nhưng phiên bản của cô ta tinh xảo hơn, hoàn hảo hơn, được đánh bóng tỉ mỉ đến từng chi tiết. Dòng chú thích: "Món quà đầu tiên từ tình yêu của em. Anh nói em là bông hoa đẹp nhất của anh."
Tôi chết lặng.
Thì ra, sợi dây chuyền của tôi chỉ là một "bản nháp". Anh ta đã dùng tôi để thực hành, để rồi tạo ra một phiên bản hoàn hảo hơn cho người tình của mình.
Cơn giận dữ và nỗi đau tột cùng bùng lên như một ngọn lửa. Tôi gom tất cả những thứ liên quan đến anh ta – những bức ảnh chung, những món quà, những lá thư tình – và ném tất cả vào lò sưởi. Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng mười lăm năm ký ức giả dối. Tro tàn bay lên, giống như cuộc hôn nhân của tôi, tan thành hư vô.
Vài ngày sau, Thiện Đức trở về từ "chuyến công tác" của mình. Anh ta không hề nhận ra sự trống trải trong căn nhà, hay ngọn lửa đã nguội lạnh trong lò sưởi.
"Sợi dây chuyền hoa hải thư của em đâu rồi, Hải Thư?" Anh ta hỏi, khi thấy cổ tôi trống trơn.
"Chắc em để quên ở đâu đó rồi," tôi trả lời, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.
Anh ta không hỏi thêm. Có lẽ anh ta cũng chẳng quan tâm. Mùi nước hoa ngọt ngấy của Châu Tuyết Nga vẫn còn vương trên áo anh ta, một bằng chứng không thể chối cãi cho sự phản bội.
"À, Hải Thư này," anh ta đột nhiên nói, như thể vừa nhớ ra điều gì đó quan trọng. "Cuối tuần này anh sẽ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật bù cho em."
"Tiệc sinh nhật?" Tôi nhếch mép cười. Thật nực cười.
"Đúng vậy. Anh đã mời một vài người bạn thân thiết và đối tác. Em phải thật lộng lẫy nhé. Mọi người đều muốn gặp người vợ tuyệt vời của anh."
Tôi nhìn sâu vào mắt anh ta, cố tìm kiếm một chút hối lỗi, một chút chân thành. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự tính toán và giả tạo. Bữa tiệc này không phải dành cho tôi. Nó dành cho anh ta, để anh ta thể hiện hình ảnh người chồng hoàn hảo trước mặt mọi người.
Đêm tiệc, tôi mặc một chiếc váy đen đơn giản, đứng nép mình vào một góc, như một khán giả trong chính vở kịch của đời mình. Ngôi nhà tràn ngập tiếng cười nói, những lời chúc tụng giả lả.
Và rồi, cô ta xuất hiện.
Châu Tuyết Nga, trong một chiếc váy lụa màu ngọc bích gần giống hệt chiếc váy tôi đã mặc trong đêm kỷ niệm ngày cưới bị bỏ rơi. Cô ta khoác tay Thiện Đức, bụng hơi nhô ra, khuôn mặt ngây thơ nhưng ánh mắt lại đầy vẻ thách thức khi nhìn tôi.
"Ôi, bà Tưởng, trông bà hôm nay thật... khác lạ," một vị phu nhân nhận xét, nhìn tôi rồi lại nhìn Tuyết Nga với ánh mắt bối rối.
"Chắc bà nhầm rồi," chồng bà ta thì thầm. "Đây mới là bà Tưởng chứ. Nhìn xem, Th nghị sĩ chăm sóc cô ấy chu đáo thế nào."
Thiện Đức mỉm cười, một nụ cười tự mãn. Anh ta giới thiệu Tuyết Nga với mọi người, không phải với tư cách người mang thai hộ, mà là một "người em gái thân thiết" đang cần sự chăm sóc đặc biệt. Ánh mắt anh ta nhìn cô ta đầy chiếm hữu, bàn tay không rời khỏi eo cô ta một giây.
Tôi nghe thấy những lời xì xầm sau lưng mình.
"Nhìn kìa, đúng là ngoại tình công khai mà."
"Tội nghiệp bà Tưởng thật."
"Nghe nói hai người họ còn đến phòng khám sản cùng nhau tuần trước. Trông tình tứ lắm."
Phòng khám sản. Thì ra sự lừa dối của anh ta đã được lên kế hoạch từ lâu và tỉ mỉ đến vậy. Cuộc hôn nhân hoàn hảo của tôi, thứ mà tôi đã hy sinh tất cả để gìn giữ, thực chất chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, một trò hề cho thiên hạ bàn tán.
Cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi cần phải thở. Tôi cần phải thoát khỏi đây.
Có thể bạn cũng thích





