
Sự lừa dối của chồng tôi về đứa con trị giá hàng tỷ đô la
Chương 3
Tôi lao vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại và tựa lưng vào đó, cố gắng hít thở. Cảm giác buồn nôn cuộn lên trong dạ dày. Tôi nhìn vào gương, thấy một người phụ nữ xa lạ với đôi mắt vô hồn, khuôn mặt nhợt nhạt. Đây là tôi sao? Yên Hải Thư, người đã từng rạng rỡ và đầy kiêu hãnh, giờ đây trông thảm hại đến mức nào.
Tiếng cười khúc khích của Châu Tuyết Nga và giọng nói trầm ấm của Thiện Đức vọng vào từ ban công gần đó. Tôi nín thở, lắng nghe.
"Anh Đức, em sợ quá," giọng Tuyết Nga nũng nịu. "Lỡ chị ấy phát hiện ra sợi dây chuyền thì sao? Sợi của chị ấy... trông cũ quá."
"Một con ngốc thì biết gì chứ?" Giọng Thiện Đức đầy vẻ khinh miệt. "Cô ta tin mọi lời anh nói. Tình yêu của cô ta chính là điểm yếu lớn nhất. Em chỉ cần đóng vai một cô gái đáng thương là được. Mọi thứ còn lại cứ để anh lo."
Tình yêu của tôi là điểm yếu. Anh ta đã chế giễu tình yêu của tôi. Anh ta đã biến sự hy sinh của tôi thành một trò cười.
Nước mắt trào ra, nhưng tôi nhanh chóng lau đi. Không, tôi không được khóc. Không phải ở đây. Không phải bây giờ. Tôi hít một hơi thật sâu, khoác lên mình chiếc mặt nạ bình tĩnh và bước trở lại bữa tiệc.
Đúng lúc đó, Châu Tuyết Nga tiến lại gần tôi, trên tay là một đĩa chả giò cua vàng ruộm, bốc khói nghi ngút.
"Chị Hải Thư," cô ta mỉm cười ngọt ngào. "Anh Đức nói chị rất thích món này. Em đã đặc biệt nhờ đầu bếp làm đấy ạ. Chị ăn thử đi."
Tôi cứng người. Chả giò cua.
Thiện Đức biết rõ tôi bị dị ứng hải sản nặng. Một miếng nhỏ cũng đủ để khiến tôi khó thở, thậm chí là tử vong. Mười lăm năm qua, anh ta luôn là người cẩn thận nhất, luôn kiểm tra thực đơn mỗi khi chúng tôi ra ngoài ăn, luôn nhắc nhở mọi người về tình trạng của tôi.
Tôi nhìn sang Thiện Đức, tìm kiếm một lời giải thích. Nhưng anh ta chỉ mỉm cười, một nụ cười khuyến khích.
"Ăn đi em. Tuyết Nga đã có lòng mà," anh ta nói, giọng thản nhiên.
Anh ta đã quên. Hoặc tệ hơn, anh ta không còn quan tâm nữa. Trong thế giới của anh ta bây giờ, chỉ có Châu Tuyết Nga và đứa con trong bụng cô ta. Sự sống chết của tôi không còn là điều quan trọng.
"Nhưng em..." Tôi bắt đầu, nhưng anh ta đã ngắt lời.
"Đừng làm Tuyết Nga buồn chứ. Cô ấy đang mang trong mình người thừa kế của gia tộc Tưởng. Em là chị, hãy đối xử tốt với em ấy một chút." Anh ta thậm chí còn công khai hạ thấp tôi, gọi cô ta là "em gái".
Châu Tuyết Nga lập tức diễn vai nạn nhân, đôi mắt to tròn ngấn nước. "Em xin lỗi... Em không biết chị không thích... Em chỉ muốn làm chị vui thôi..."
"Thấy chưa? Em làm con bé sắp khóc rồi kìa," Thiện Đức cau mày, giọng anh ta mang theo một sự đe dọa không che giấu. "Ăn đi, Hải Thư. Đừng để mọi chuyện trở nên khó xử."
Tôi nhớ lại một lần, cách đây rất lâu, trong một bữa tiệc của công ty, một người phục vụ sơ ý đưa cho tôi một món có chứa tôm. Thiện Đức đã hất văng chiếc đĩa đó xuống đất, mặt anh ta tái mét vì sợ hãi. Anh ta đã ôm chặt lấy tôi, run rẩy hỏi đi hỏi lại: "Em không sao chứ? Em có sao không?"
Người đàn ông đó đã chết rồi. Đứng trước mặt tôi bây giờ là một kẻ xa lạ tàn nhẫn.
Tôi nhìn vào miếng chả giò trên đĩa, rồi nhìn vào khuôn mặt mong chờ của Thiện Đức và vẻ đắc thắng ẩn sau nụ cười của Tuyết Nga. Được thôi. Nếu đây là cách anh ta muốn kết thúc mọi thứ, tôi sẽ cho anh ta toại nguyện.
Tôi cầm lấy miếng chả giò, bình thản đưa lên miệng và ăn nó. Một miếng. Hai miếng. Như một lời tạm biệt cuối cùng cho mười lăm năm ngu ngốc của tôi.
Khuôn mặt Thiện Đức giãn ra, hài lòng. Anh ta đã "thuần hóa" được người vợ bướng bỉnh của mình.
Ngay sau đó, Tuyết Nga đột nhiên ôm bụng, nhăn mặt. "Ôi, anh Đức, bụng em... đau quá."
"Tuyết Nga! Em sao vậy?" Thiện Đức cuống quýt, quên bẵng sự tồn tại của tôi. Anh ta bế thốc cô ta lên, lao ra khỏi phòng trong sự hỗn loạn của mọi người. "Gọi xe cấp cứu! Nhanh lên!"
Không một ai để ý đến tôi. Tôi lặng lẽ rời khỏi bữa tiệc. Cổ họng tôi bắt đầu ngứa ran, hơi thở trở nên khó khăn. Tôi tự mình lái xe đến phòng cấp cứu, những hình ảnh về anh ta và cô ta cứ quay cuồng trong đầu.
Khi tôi đang ngồi trong phòng chờ, thở một cách khó nhọc, tôi nhìn thấy họ. Thiện Đức đang đẩy xe lăn cho Tuyết Nga ở hành lang đối diện. Anh ta cúi xuống, dịu dàng lau mồ hôi trên trán cô ta, đắp lại chiếc chăn cho cô ta, ánh mắt đầy lo lắng và yêu thương.
Một y tá đi ngang qua, mỉm cười nói với đồng nghiệp: "Nhìn kìa, đúng là người chồng của năm. Vợ chỉ hơi khó tiêu một chút mà anh ấy đã cuống lên như vậy."
Vợ. Họ gọi cô ta là vợ anh.
Tôi ngồi đó, trong phòng cấp cứu lạnh lẽo, một mình đối mặt với cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, và nhận ra một sự thật kinh hoàng. Người đàn ông tôi đã yêu thương và hy sinh cả cuộc đời mình... giờ đây đã trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với tính mạng của tôi.
Tôi không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.
Tôi phải biến mất. Hoàn toàn và triệt để.
Có thể bạn cũng thích





