
Chồng tôi phải lòng cô sinh viên được tài trợ đó
Chương 3
Hà Tâm Đan POV:
Sau khi rời khỏi căn biệt thự đó, tôi không đến sân bay ngay. Tôi đến một khách sạn nhỏ, đặt một phòng. Tôi cần phải bình tĩnh lại, sắp xếp lại mọi thứ trong đầu.
Tôi ngồi trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố về đêm thật hoa lệ, nhưng trong mắt tôi, nó chỉ là một mảng màu xám xịt.
Tôi nhớ lại dáng vẻ lo lắng của Trang Trường An khi bế Bạch Ngọc Lam. Anh ta dịu dàng lau nước mắt cho cô ta, thì thầm những lời an ủi bên tai cô ta.
Đã bao lâu rồi tôi không nhận được sự dịu dàng đó từ anh?
Tôi nhớ, trước đây, chỉ cần tôi nhíu mày một chút, anh sẽ lập tức hỏi han, lo lắng. Chỉ cần tôi bị đứt tay một vết nhỏ, anh sẽ cuống cuồng tìm hộp cứu thương, cẩn thận băng bó cho tôi.
Tình yêu đó, sự quan tâm đó, đã đi đâu mất rồi?
Hay là nó chưa từng thực sự tồn tại, chỉ là do tôi tự mình ảo tưởng?
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Là Trang Trường An.
Tôi do dự một lúc, rồi cũng bắt máy.
"Em đang ở đâu?" Giọng anh ta có chút mệt mỏi.
"Có chuyện gì không?" Tôi lạnh lùng hỏi lại.
Anh ta im lặng một chút, rồi nói: "Ngọc Lam không sao, đứa bé cũng không sao. Bác sĩ nói cô ấy chỉ hơi bị động thai, cần nghỉ ngơi nhiều hơn."
"Vậy thì tốt."
"Tâm Đan, chuyện hôm nay..." Anh ta ngập ngừng. "Anh biết em không cố ý. Có lẽ là do em không cẩn thận. Nhưng sau này, em đừng kích động như vậy nữa, được không?"
Tôi cười khẩy trong lòng. Anh ta vẫn nghĩ là tôi đẩy cô ta. Anh ta gọi điện không phải để xin lỗi, mà là để "khuyên bảo" tôi.
Thật nực cười.
"Tôi biết rồi." Tôi không muốn tranh cãi nữa.
"Em đang ở đâu? Anh đến đón em."
"Không cần, tôi tự lo được."
"Đừng bướng bỉnh nữa," giọng anh ta có chút mất kiên nhẫn. "Ngọc Lam nói cô ấy muốn ăn cháo cá do em nấu. Cô ấy nói cháo của em nấu là ngon nhất. Em về nhà nấu cho cô ấy đi."
Cháo cá. Món mà tôi đã từng rất hay nấu cho anh. Mỗi lần anh đi làm về mệt, tôi đều nấu một bát cháo cá nóng hổi cho anh. Anh đã từng nói, đó là món ăn ngon nhất trên đời.
Bây giờ, anh ta lại muốn tôi nấu nó cho người phụ nữ khác. Người phụ nữ đã cướp chồng tôi, phá hoại gia đình tôi.
Sự sỉ nhục này, còn đau đớn hơn cả một ngàn nhát dao đâm vào tim.
"Tôi không phải là người giúp việc của hai người," tôi gần như gằn lên từng chữ.
"Hà Tâm Đan!" Anh ta tức giận. "Chỉ là một bát cháo thôi mà, em có cần phải làm quá lên như vậy không? Cô ấy đang mang thai con của anh, là cháu của gia đình họ Trang! Em chiều cô ấy một chút thì đã sao?"
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bùng lên trong lồng ngực.
"Được. Tôi sẽ nấu."
Tôi cúp máy, không để cho anh ta có cơ hội nói thêm lời nào.
Tôi quay về căn biệt thự đó một lần nữa. Lần này, tôi không vào bằng cửa chính. Tôi đi vào từ cửa sau, giống như một kẻ trộm.
Tôi đi thẳng vào bếp, bắt đầu nấu cháo. Từng động tác của tôi đều rất máy móc. Tôi vo gạo, làm cá, nêm nếm gia vị... tất cả đều là những hành động quen thuộc, nhưng trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng.
Khi bát cháo nóng hổi được múc ra, tôi không mang lên cho Bạch Ngọc Lam. Tôi đặt nó lên bàn ăn, rồi quay người định rời đi.
Nhưng vừa ra đến cửa, tôi đã bị hai người mặc đồ đen chặn lại. Họ là vệ sĩ của gia đình họ Trang.
"Bà chủ, ông chủ cho mời bà đến bệnh viện một chuyến."
"Chuyện gì?" Tôi cau mày.
"Chúng tôi không biết. Mời bà đi theo chúng tôi."
Thái độ của họ rất cứng rắn, không cho phép tôi từ chối. Tôi biết, nếu tôi không đi, họ sẽ dùng vũ lực.
Tôi bị đưa đến bệnh viện, đến thẳng phòng bệnh của Bạch Ngọc Lam.
Vừa bước vào, tôi đã thấy bố mẹ của Trường An đang ở đó. Mẹ anh ta, bà Trang, vừa nhìn thấy tôi đã lao tới, giáng cho tôi một cái tát trời giáng.
"Đồ đàn bà độc ác! Mày dám hại cháu của tao!"
Cái tát mạnh đến nỗi khiến tôi lảo đảo, một bên má nóng rát. Tai tôi ù đi.
"Mẹ, mẹ làm gì vậy?" Trang Trường An vội vàng chạy đến, kéo mẹ mình ra.
"Con còn bênh nó à?" Bà Trang chỉ vào mặt tôi, giọng a a. "Chính nó đã bỏ thuốc độc vào cháo để hại Ngọc Lam và đứa bé! May mà Ngọc Lam cẩn thận, chỉ nếm một ít, không thì... không thì cháu của mẹ đã không còn rồi!"
Tôi sững sờ. Thuốc độc? Tôi đã bỏ thuốc độc vào cháo bao giờ?
Tôi nhìn về phía Bạch Ngọc Lam đang nằm trên giường, vẻ mặt tái nhợt, yếu ớt. Bên cạnh giường là một bát cháo đã ăn dở.
"Tôi không có!" Tôi hét lên. "Tôi không bỏ gì vào cháo cả!"
"Mày còn chối à?" Bố của Trường An, ông Trang, đập mạnh cây gậy xuống sàn nhà, ánh mắt giận dữ như muốn thiêu đốt tôi. "Bác sĩ đã kiểm tra rồi, trong cháo có thành phần gây sảy thai! Mày đúng là đồ rắn độc! Lòng dạ còn độc hơn cả thuốc chuột!"
Trang Trường An quay sang nhìn tôi, trong mắt anh ta là sự thất vọng và tức giận không thể che giấu.
"Hà Tâm Đan, tại sao em lại làm vậy? Anh đã nghĩ em chỉ là nhất thời nóng giận, nhưng anh không ngờ em lại độc ác đến mức này!"
"Không phải tôi!" Tôi cố gắng giải thích, nhưng không ai tin tôi.
"Đủ rồi!" Bà Trang hét lên. "Không cần phải nói nhiều với nó nữa! Người đâu, lôi nó ra ngoài cho tôi!"
Hai tên vệ sĩ lúc nãy lại tiến đến, giữ chặt lấy hai tay tôi.
"Trường An, cứu em!" Tôi tuyệt vọng nhìn về phía anh ta, người duy nhất có thể cứu tôi lúc này.
Nhưng anh ta chỉ đứng đó, im lặng. Ánh mắt anh ta nhìn tôi lạnh lùng, xa lạ. Anh ta đã hoàn toàn tin rằng tôi là kẻ thủ ác.
"Lôi nó đến từ đường! Cho nó quỳ ở đó cho tôi! Khi nào nó nhận lỗi thì thôi!" Bà Trang ra lệnh.
Tôi bị lôi đi một cách thô bạo. Tôi không còn sức để phản kháng nữa. Trái tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh.
Trong khoảnh khắc bị lôi ra khỏi phòng, tôi nhìn thấy Bạch Ngọc Lam đang nằm trên giường, khóe miệng cô ta khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng.
Thì ra, tất cả đều là một cái bẫy.
Một cái bẫy hoàn hảo để biến tôi thành một kẻ tội đồ, để tống tôi ra khỏi gia đình họ Trang một cách "chính đáng".
Và người chồng mà tôi yêu thương nhất, lại chính là người đã đẩy tôi vào cái bẫy đó.
Có thể bạn cũng thích





