
Câu chuyện cổ tích của tôi tan vỡ: Sự phản bội tàn nhẫn của anh ta
Chương 3
Mùa Diễm Hương POV:
"Im đi," Đàm Vĩnh Lộc gầm lên, giọng anh ta đầy uy quyền và sự mất kiên nhẫn. "Bích Hảo không cố ý. Con mèo chỉ bị giật mình thôi."
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một kẻ phiền phức. "Được rồi, đừng làm ầm lên nữa. Thi thể bị hỏng thì tôi sẽ bồi thường cho cô một khoản tiền. Cô muốn bao nhiêu?"
Tiền? Anh ta nghĩ tiền có thể mua lại được danh dự cuối cùng của em gái tôi sao?
Ngọn lửa giận dữ trong tôi bùng lên dữ dội. Mọi lý trí đều bị thiêu rụi.
Tôi lao về phía Bích Hảo như một con thú bị thương. Tôi tát cô ta một cái trời giáng, dùng hết sức lực của mình.
BỐP!
Tiếng tát vang dội khắp nhà tang lễ. Mọi người đều sững sờ.
Bích Hảo loạng choạng, một bên má sưng đỏ lên, khóe miệng rỉ máu. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt không thể tin được.
"MÙA DIỄM HƯƠNG!" Lộc hét lên, đôi mắt anh ta đỏ ngầu vì giận dữ. "Bảo vệ, bắt con điên này lại cho tôi!"
Hai tên vệ sĩ cao lớn lập tức tiến lên, giữ chặt lấy hai tay tôi.
"Quỳ xuống! Xin lỗi Bích Hảo ngay!" Lộc ra lệnh, giọng nói đầy sát khí.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, cười một cách khinh bỉ. "Không bao giờ."
Một vài người bạn của tôi cố gắng tiến lên can ngăn. "Cậu Lộc, có gì từ từ nói..."
"Cút hết ra ngoài!" Lộc gầm lên. Khí thế áp đảo của anh ta khiến không ai dám lên tiếng nữa. Nhà tang lễ nhanh chóng trở nên trống rắng, chỉ còn lại tôi, Lộc, Bích Hảo và đám vệ sĩ của anh ta.
"Tôi nói lại lần nữa," Lộc nghiến răng. "Quỳ xuống. Xin lỗi."
Tôi nhổ một bãi nước bọt xuống sàn nhà, ngay trước mặt anh ta.
Đó là câu trả lời của tôi.
Ánh mắt Lộc tối sầm lại. Anh ta ra lệnh cho vệ sĩ, giọng nói lạnh đến thấu xương. "Đánh gãy chân nó cho tôi."
Các vệ sĩ do dự. Họ biết tôi là ai. Tôi là vợ của Đàm Vĩnh Lộc, là nữ chủ nhân của Đàm gia.
"Sao? Lời của tôi bây giờ không còn tác dụng nữa à?" Lộc gằn giọng, áp lực vô hình tỏa ra.
Không ai dám chống lại anh ta.
Một tên vệ sĩ nhắm mắt lại, vung cây gậy trong tay lên và giáng mạnh xuống đầu gối tôi.
Một cơn đau nhói buốt xuyên thấu cơ thể. Tôi khuỵu xuống, nhưng hai tên vệ sĩ vẫn giữ chặt lấy tôi, không cho tôi ngã.
Cây gậy tiếp tục giáng xuống, hết lần này đến lần khác. Xương cốt tôi như vỡ vụn. Cơn đau khiến tôi gần như mất đi ý thức.
Cuối cùng, tôi không thể chịu đựng được nữa. Cơ thể tôi mềm nhũn, ngã vật xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Lộc thậm chí không thèm nhìn tôi lấy một lần. Anh ta dịu dàng ôm Bích Hảo, người đang nức nở trong lòng anh ta, và rời đi.
Trong cơn mơ màng, trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má tôi.
Tôi nhớ lại, đã có lần, tôi bị một kẻ theo đuổi quấy rối. Lộc đã phát điên. Anh ta đã đánh gãy tay kẻ đó và cảnh cáo tất cả mọi người rằng, "Mùa Diễm Hương là người của tôi. Ai dám động đến một sợi tóc của cô ấy, tôi sẽ khiến kẻ đó sống không bằng chết."
Người đàn ông từng bảo vệ tôi như sinh mệnh, giờ đây lại chính tay đẩy tôi vào địa ngục.
Thì ra, đây là sự khác biệt giữa được yêu và không được yêu.
Khi anh ta yêu bạn, bạn là cả thế giới của anh ta.
Khi anh ta không còn yêu bạn, bạn còn không bằng một hạt bụi.
Cơn đau thể xác không thể so sánh được với nỗi đau trong tim tôi. Trái tim tôi, nó đã hoàn toàn vỡ nát.
Có thể bạn cũng thích





