
Người yêu cũ tôi quên: Người yêu trở thành kẻ thù
Chương 3
Lê Vinh POV:
Lã Thiên Lan bắt đầu kể lể về chuyện tình yêu của cô ta và Đinh Gia Khánh, về việc họ đã yêu nhau sâu đậm như thế nào, về những hiểu lầm đã khiến họ xa cách, và giờ đây khi cô ta trở về, họ sẽ lại hạnh phúc bên nhau.
Tôi chỉ im lặng lắng nghe, trong lòng không một gợn sóng. Câu chuyện của họ đối với tôi bây giờ chỉ như một bộ phim tình cảm sến súa.
"Chúc hai người hạnh phúc," tôi nói một cách chân thành khi cô ta kết thúc câu chuyện.
"Cảm ơn cô." Lã Thiên Lan mỉm cười, nụ cười lần này có vẻ thật hơn một chút.
Đột nhiên, chiếc khăn choàng lụa trên vai cô ta bị gió thổi bay, rơi xuống hồ nước nhân tạo gần đó.
"Ôi, chiếc khăn của tôi!" cô ta kêu lên. Đó là một chiếc khăn Hermes phiên bản giới hạn.
Cô ta vội vàng nhoài người ra để vớt, nhưng không may, gót giày cao gót bị mắc vào kẽ đá. Cô ta mất thăng bằng và ngã ùm xuống hồ.
"Cứu… cứu tôi!" Cô ta vùng vẫy trong nước.
Tôi hoảng hốt, vội vàng nhìn xung quanh tìm người giúp đỡ. Chân tôi bị bó bột, không thể xuống nước được.
"Có ai không! Có người rơi xuống hồ!" tôi hét lớn.
Đúng lúc đó, Đinh Gia Khánh từ đâu chạy tới. Anh ta nhìn thấy Lã Thiên Lan đang chới với dưới nước, sắc mặt lập tức thay đổi.
Không một giây do dự, anh ta lao thẳng xuống hồ.
Nước hồ không sâu, chỉ đến ngực anh ta. Anh ta nhanh chóng ôm lấy Lã Thiên Lan, bế cô ta lên bờ.
"Lan! Em có sao không? Lan!" Giọng anh ta run rẩy vì sợ hãi, ôm chặt cô ta như thể sợ cô ta sẽ tan biến.
Lã Thiên Lan ho sặc sụa, mặt mày tái nhợt, yếu ớt dựa vào lòng anh ta.
Tôi vội nói: "Mau đưa cô ấy đến phòng cấp cứu đi!"
Thế nhưng, Đinh Gia Khánh lại quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh ta đỏ ngầu, tràn đầy sự tức giận và căm ghét.
"Là cô đẩy cô ấy xuống đúng không?" Anh ta gầm lên.
Tôi sững sờ. "Anh nói gì vậy? Tôi không có!"
"Ngoài cô ra thì còn ai vào đây nữa? Cô ghen tị với Lan nên muốn hại cô ấy, đúng không? Trái tim cô sao lại có thể độc ác như vậy?"
Anh ta không cho tôi cơ hội giải thích, bế Lã Thiên Lan lên và sải bước đi. Khi đi ngang qua tôi, anh ta dừng lại, ghé sát vào tai tôi, giọng nói tàn nhẫn như dao cứa.
"Lê Vinh, tôi cảnh cáo cô. Nếu Lan có mệnh hệ gì, tôi sẽ không tha cho cô đâu."
Anh ta đi rồi, bỏ lại tôi một mình bên hồ nước lạnh lẽo. Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
Dù đã quên anh ta, nhưng sự phũ phàng và bất công này vẫn khiến tôi đau đớn.
Hóa ra, đây chính là cảm giác mà "tôi" của quá khứ đã phải chịu đựng suốt bảy năm.
Thật nực cười.
Có thể bạn cũng thích





