
Cuộc trốn thoát của tôi: Một cuộc hôn nhân tiện lợi
Chương 2
Sử Hạ My POV:
"Cậu điên rồi à, Hạ My?" Giọng Bùi An Nhi hét lên từ đầu dây bên kia, suýt nữa làm thủng màng nhĩ của tôi. "Cậu có biết Khâu Gia Minh là người như thế nào không? Người ta đồn sau tai nạn, mặt anh ta bị hủy dung, tính tình thì kỳ quái, hung bạo. Cậu gả cho anh ta chẳng khác nào tự chui đầu vào địa ngục!"
Tôi ngồi co ro trên chiếc ghế sofa lạnh lẽo trong phòng khách, bên ngoài trời đã hửng sáng. Cả đêm tôi không ngủ, đầu óc trống rỗng.
"Tớ không điên. Tớ rất tỉnh táo," tôi đáp, giọng bình tĩnh đến lạ.
"Tỉnh táo? Tỉnh táo mà lại đòi thay tớ đi lấy một con quái vật à?" An Nhi vẫn không thể tin được. "Nói thật đi, có phải anh trai tớ lại bắt nạt cậu không? Thằng khốn đó làm gì cậu rồi? Cậu nói đi, tớ về xé xác nó ra!"
Sự quan tâm của An Nhi như một dòng nước ấm chảy vào trái tim đang đóng băng của tôi. Cô ấy luôn như vậy, thẳng thắn, trượng nghĩa, luôn đứng về phía tôi.
"Không liên quan đến anh ấy," tôi nói dối. "Tớ và anh ấy... kết thúc rồi."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc. An Nhi hiểu tôi. Cô ấy biết tôi đã yêu anh trai cô ấy đến nhường nào. Ba năm qua, dù Bùi An Cường đối xử với tôi tốt đến đâu, An Nhi vẫn luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng.
"Hạ My..." Giọng An Nhi mềm xuống, mang theo sự xót xa. "Vậy cũng đừng chọn cách này. Cậu xứng đáng có được hạnh phúc, không phải hy sinh bản thân vì tớ."
"An Nhi," tôi ngắt lời cô ấy. "Đây là quyết định của tớ. Cậu hãy cứ đi đi, đến nơi cậu muốn đến, sống cuộc đời cậu mong ước. Coi như tớ giúp cậu, cũng là giúp chính mình. Tớ mệt mỏi lắm rồi."
Chúng tôi im lặng hồi lâu. Cuối cùng, An Nhi khẽ thở dài. "Vậy... vé máy bay của tớ..."
"Tớ sẽ dùng nó. Cậu cứ yên tâm đi theo kế hoạch đi. Mọi chuyện ở đây, cứ để tớ lo."
Sáng hôm sau, tôi đưa An Nhi ra sân bay. Trước khi vào cổng an ninh, cô ấy ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở.
"Hạ My, xin lỗi cậu... đều tại tớ... sau này tớ nhất định sẽ bù đắp cho cậu..."
"Ngốc ạ, bạn bè với nhau nói gì đến bù đắp," tôi vỗ nhẹ lưng cô ấy. "Nhớ phải sống thật hạnh phúc nhé."
"Cậu cũng vậy," An Nhi nghẹn ngào. "Nếu Khâu Gia Minh dám đối xử tệ với cậu, cậu phải nói với tớ ngay. Tớ sẽ lập tức bay về xé nát cái nhà họ Khâu đó ra!"
Tôi bật cười. "Được rồi, nữ hiệp của tớ."
Nhìn bóng lưng An Nhi khuất dần sau cánh cửa, nụ cười trên môi tôi tắt lịm. Tôi đứng ở sân bay, nơi tôi đã từng vô số lần tiễn Bùi An Cường đi công tác và háo hức chờ anh trở về.
Mỗi lần, anh đều sẽ mang về cho tôi một món quà nhỏ từ nơi anh đến. Một chiếc vòng tay, một con búp bê, hay chỉ đơn giản là một tấm bưu thiếp. Tôi đã từng ngỡ đó là sự lãng mạn và yêu thương.
Giờ nghĩ lại, chỉ thấy thật nực cười. Có lẽ, những món quà đó chỉ là một thói quen, một hành động để che đậy sự vô tâm và trống rỗng trong mối quan hệ của chúng tôi.
Tôi tự giễu cười một tiếng, xoay người rời đi.
Điểm đến tiếp theo của tôi là một cửa hàng váy cưới cao cấp.
"Chào cô, cô muốn chọn kiểu váy cưới như thế nào ạ?" nhân viên bán hàng niềm nở chào đón.
"Kiểu nào đơn giản nhất," tôi đáp.
Nhân viên có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn chuyên nghiệp đưa tôi đến khu vực váy cưới tối giản. Tôi lướt một vòng, chỉ tay vào chiếc váy đầu tiên mình nhìn thấy. "Lấy chiếc này."
"Dạ? Cô không muốn thử sao ạ?"
"Không cần," tôi nói, rút thẻ tín dụng ra. "Gói lại giúp tôi."
Hôn nhân này vốn dĩ là một cuộc giao dịch. Chiếc váy cưới có đẹp hay không, có vừa vặn hay không, đâu còn quan trọng nữa.
Cuộc hôn nhân giữa nhà họ Bùi và nhà họ Khâu là một cuộc liên hôn thương mại. Nhà họ Bùi cần sự hỗ trợ tài chính từ tập đoàn bất động sản hàng đầu của nhà họ Khâu, còn nhà họ Khâu lại cần một cô con dâu "bình thường" để che mắt thiên hạ, để những lời đồn về người thừa kế Khâu Gia Minh lắng xuống.
Họ không quan tâm cô dâu là Bùi An Nhi hay Sử Hạ My. Chỉ cần là một người phụ nữ, một công cụ để hoàn thành cuộc giao dịch này là đủ.
Trở về căn hộ mà tôi và Bùi An Cường đã chung sống, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Không nhiều lắm, chỉ vài bộ quần áo và vật dụng cá nhân.
Tôi kéo ra một chiếc hộp cũ dưới gầm giường. Bên trong là tất cả những kỷ vật về Bùi An Cường. Những tấm ảnh chụp chung, những món quà anh tặng, những lá thư tay tôi viết cho anh nhưng chưa bao giờ dám gửi.
Tôi nhìn chúng một lượt, rồi không chút do dự, ném tất cả vào thùng rác. Tấm ảnh chụp chung đầu tiên của chúng tôi, tôi xé nát thành từng mảnh vụn.
Chiếc vòng tay anh tặng tôi trong ngày kỷ niệm một năm, tôi tháo ra, vứt đi.
Tôi mở điện thoại, xóa hết tất cả ảnh chụp chung, chặn số điện thoại và mọi tài khoản mạng xã hội của anh. Dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết của Bùi An Cường khỏi cuộc đời mình.
Khi tôi đang chuẩn bị rời đi, điện thoại reo lên. Là số của quản lý một club cao cấp mà Bùi An Cường là khách quen.
"Chào cô Sử, cô có để quên một chiếc ví ở phòng VIP tối hôm kia không ạ?"
Tôi sực nhớ ra chiếc ví của mình. Tối đó, tôi đã đến club để dự tiệc sinh nhật một người bạn, nhưng vì có việc đột xuất nên đã rời đi sớm. Chắc là đã để quên ở đó.
"Vâng, đúng là của tôi. Tôi sẽ qua lấy ngay."
Tôi lái xe đến club. Vừa bước vào sảnh, tôi đã nghe thấy tiếng ồn ào, bàn tán xôn xao từ phía phòng đấu giá.
"Trời ơi, Bùi tổng điên thật rồi! Chi cả trăm tỷ để mua một đêm của bạn gái cũ?"
"Kỳ Khanh My đúng là số hưởng. Bị đại gia đá, nợ nần chồng chất, thế mà vẫn có Bùi tổng si tình đến vậy."
"Nghe nói cô ta cần tiền gấp để trả nợ cho gia đình. Bùi tổng làm vậy là đang công khai giúp đỡ cô ta còn gì."
Tim tôi lại nhói lên. Tôi bước nhanh về phía phòng đấu giá. Qua đám đông, tôi nhìn thấy Bùi An Cường đang ngồi ở hàng ghế đầu, dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng.
Trên sân khấu, Kỳ Khanh My mặc một chiếc váy đỏ rực, khuôn mặt xinh đẹp có chút tái nhợt và tủi nhục. Cô ta chính là "vật phẩm" được đấu giá tối nay.
Buổi tối hẹn hò. Thật là một cách nói mỹ miều cho việc bán thân.
Mọi người xung quanh vẫn không ngừng bàn tán.
"Nhìn ánh mắt Bùi tổng kìa, vẫn còn yêu lắm. Năm đó bị cô ta đá cho thê thảm, giờ vẫn không quên được."
"Đúng là tình đầu khó phai. Nhưng mà làm thế này, không sợ cô bạn gái hiện tại đau lòng sao?"
"Bạn gái hiện tại là ai? À, là cô gái tên Sử Hạ My phải không? Nghe nói chỉ là người thay thế thôi. Bùi tổng chưa bao giờ công khai thừa nhận cô ta là bạn gái cả. Tội nghiệp thật."
Những lời nói đó như những lưỡi dao vô hình, liên tục cứa vào trái tim đã đầy vết sẹo của tôi.
Đúng vậy, anh ta chưa bao giờ công khai giới thiệu tôi là bạn gái của anh ta. Tôi chỉ là một cái bóng, một sự tồn tại mờ nhạt bên cạnh anh.
"Mười tỷ!" Một người đàn ông béo phệ giơ bảng.
"Năm mươi tỷ!" Bùi An Cường không thèm nhìn, lạnh lùng ra giá.
"Một trăm tỷ!" Anh ta nói, giọng không một chút do dự, ánh mắt dán chặt vào Kỳ Khanh My trên sân khấu.
Cả khán phòng im lặng.
Người dẫn chương trình gõ búa. "Một trăm tỷ lần thứ nhất! Một trăm tỷ lần thứ hai! Một trăm tỷ lần thứ ba! Chúc mừng Bùi tổng!"
Bùi An Cường đứng dậy, bước lên sân khấu. Anh ta cởi áo khoác vest của mình, khoác lên người Kỳ Khanh My, rồi bế thốc cô ta lên trong tiếng hò reo và ánh đèn flash nhấp nháy.
Anh ta đi lướt qua tôi, không hề nhận ra sự tồn tại của tôi.
Trong một khoảnh khắc, tôi đã nghĩ rằng, có lẽ đây chỉ là một màn kịch trả thù tàn nhẫn của anh ta.
Nhưng rồi tôi thấy.
Trong ánh mắt của anh ta khi nhìn Kỳ Khanh My.
Là sự chiếm hữu, là sự đau đớn, và cả một tình yêu điên cuồng không thể che giấu.
Trái tim tôi hoàn toàn chết lặng.
---
Có thể bạn cũng thích





