
Cuộc trốn thoát của tôi: Một cuộc hôn nhân tiện lợi
Chương 3
Sử Hạ My POV:
Tai tôi ù đi trước những tiếng bàn tán xung quanh, tâm trí tôi trống rỗng. Cơ thể tôi như một con rối, vô thức bước đi theo bóng lưng của Bùi An Cường.
Anh ta bế Kỳ Khanh My, đi thẳng đến một căn phòng VIP ở cuối hành lang. Cánh cửa nặng nề đóng sầm lại, nhốt tôi ở bên ngoài cùng với sự tuyệt vọng.
Tôi đứng chết trân trước cửa, bàn tay nắm chặt đến trắng bệch. Tôi không biết mình đang chờ đợi điều gì. Có lẽ, tôi vẫn còn một tia hy vọng mong manh rằng mọi chuyện không như tôi nghĩ.
Bên trong phòng, tiếng cãi vã bắt đầu vang lên.
"Bùi An Cường, anh làm vậy là có ý gì?" Giọng Kỳ Khanh My run rẩy, vừa tức giận vừa tủi hờn. "Anh mua tôi về đây để sỉ nhục tôi sao?"
"Sỉ nhục?" Bùi An Cường cười lạnh. "Kỳ Khanh My, cô nghĩ cô còn trong sạch lắm sao? Người phụ nữ có thể vì tiền mà bán đi cả đêm đầu tiên của mình, còn tư cách gì để nói đến hai từ sỉ nhục?"
"Anh..." Kỳ Khanh My nghẹn lời. "Nếu không phải vì gia đình tôi... Anh có biết là tôi..."
"Tôi không muốn biết," Bùi An Cường cắt ngang. "Tôi chỉ biết, năm đó là cô bỏ tôi. Bây giờ, cô là của tôi. Dù chỉ là một đêm, tôi cũng muốn cô phải nhớ kỹ, ai mới là người đàn ông của cô."
Tiếng vải bị xé toạc vang lên, xen lẫn tiếng khóc nức nở của Kỳ Khanh My.
"Anh buông tôi ra! Bùi An Cường, anh là đồ cầm thú!"
"Cầm thú? Năm đó khi cô quyến rũ tôi, sao không nói tôi là cầm thú? Bây giờ giả vờ thanh cao cho ai xem?" Giọng Bùi An Cường đầy sự chế giễu và chiếm hữu.
Tôi không muốn nghe nữa. Tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này. Nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh xuống sàn.
Tôi hé mắt nhìn qua khe cửa.
Một cảnh tượng mà cả đời này tôi cũng không thể nào quên.
Bùi An Cường đè Kỳ Khanh My lên chiếc sofa lớn. Nụ hôn của anh ta cuồng dại, mang theo sự trừng phạt và chiếm đoạt. Bàn tay anh ta thô bạo xé nát chiếc váy của cô ta, để lộ ra làn da trắng ngần.
Không có sự dịu dàng. Không có sự yêu thương. Chỉ có sự chiếm hữu trần trụi và điên cuồng.
Nhưng...
Khi anh ta trút bỏ hết quần áo của mình, khi anh ta tiến vào cơ thể cô ta, tôi thấy một giọt nước mắt lăn dài trên má anh ta.
Kỳ Khanh My sững sờ. "An Cường, anh... anh khóc?"
"Câm miệng!" Bùi An Cường gầm lên, che đi sự yếu đuối của mình bằng hành động càng thêm thô bạo.
Cơ thể tôi run lên. Tôi cắn chặt môi đến bật máu mà không hề hay biết.
Tôi đã đứng đó, ngoài cánh cửa đó, như một kẻ voyeur bệnh hoạn, chứng kiến người đàn ông tôi yêu thương nhất đang ân ái với một người phụ nữ khác. Một giờ, hai giờ... Tôi không biết đã bao lâu. Thời gian như ngừng lại.
Cuối cùng, khi mọi thứ kết thúc, Kỳ Khanh My đã ngất đi vì kiệt sức.
Bùi An Cường nằm bên cạnh cô ta, thở dốc. Anh ta không rời đi ngay. Anh ta cúi xuống, dịu dàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán cô ta, rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đó.
Ánh mắt anh ta nhìn cô ta, chứa đầy sự phức tạp. Có đau đớn, có hận thù, nhưng trên hết, là một tình yêu sâu đậm không thể nào xóa nhòa.
Khoảnh khắc đó, trái tim tôi vỡ tan thành từng mảnh.
Mọi ảo tưởng, mọi hy vọng cuối cùng của tôi đều bị dập tắt.
Tôi lảo đảo rời khỏi club, đầu óc quay cuồng. Tôi đi lang thang trên đường phố, không biết mình đang đi đâu.
"RẦM!"
Một chiếc xe hơi lao tới, đâm sầm vào tôi. Cả người tôi bay lên không trung rồi rơi mạnh xuống đất. Máu từ đầu tôi chảy ra, nhuộm đỏ cả tầm nhìn.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy tiếng người la hét, tiếng còi xe cứu thương inh ỏi.
"Cô gái, cô có nghe thấy tôi nói không? Cố gắng tỉnh táo! Người nhà cô đâu?"
Tôi cố gắng mở mắt, rút điện thoại từ trong túi ra. Theo bản năng, tôi bấm vào số điện thoại được ghim ở đầu danh bạ.
Là số của Bùi An Cường.
Điện thoại reo rất lâu mới có người bắt máy. Nhưng giọng nói vang lên không phải là của anh.
"Alo? Ai vậy?"
Là giọng của Kỳ Khanh My, có chút mệt mỏi và khàn đặc.
Tim tôi như ngừng đập.
"Cô tìm An Cường à?" Kỳ Khanh My hỏi, giọng có chút chế giễu. "Anh ấy đang tắm. Có chuyện gì không?"
Tôi không nói được lời nào. Cổ họng tôi như bị bóp nghẹt.
"À, Sử Hạ My phải không?" Kỳ Khanh My dường như đã đoán ra. "Xin lỗi nhé, tối nay An Cường là của tôi. Anh ấy đã mua tôi rồi mà."
Sau đó, tôi nghe thấy tiếng Bùi An Cường từ trong điện thoại. "Ai gọi vậy, Khanh My?"
"Là bạn gái 'tạm bợ' của anh đấy," Kỳ Khanh My đáp.
"Đưa điện thoại cho anh," Bùi An Cường nói, giọng có chút không vui. Nhưng anh ta không hề gắt gỏng.
"Hạ My? Có chuyện gì không?" Anh ta hỏi, giọng điệu bình thản, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Tôi cố gắng nói, nhưng chỉ phát ra được những tiếng ú ớ.
"Sao cô không nói gì?" anh ta mất kiên nhẫn. "Không có gì thì tôi cúp máy đây. Khanh My, lại đây nào, đừng giận nữa. Em là của anh."
Sau đó là tiếng hôn môi chụt chụt, tiếng cười khúc khích của Kỳ Khanh My.
"Tút... tút... tút..."
Điện thoại đã bị ngắt.
Cô y tá nhìn tôi với ánh mắt thương hại. "Cô gái, cô còn người thân nào khác không? Cô cần phải phẫu thuật ngay lập tức. Cần có người ký vào giấy đồng ý."
Nước mắt tôi lăn dài. Người thân? Tôi còn ai nữa chứ?
Tôi hít một hơi thật sâu, gạt đi nước mắt. "Không cần ai cả. Tôi tự ký."
Tôi run rẩy cầm lấy cây bút, ký tên mình vào tờ giấy đồng ý phẫu thuật. Máu từ vết thương trên tay tôi nhỏ xuống, loang ra trên tờ giấy trắng, đỏ thẫm như một đóa hoa bỉ ngạn.
Trước khi mất đi ý thức, tôi nghe thấy giọng mình thì thào: "Bùi An Cường, chúng ta... kết thúc thật rồi."
Tôi sẽ không bao giờ gọi cho anh nữa.
---
Có thể bạn cũng thích





