Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về

Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về

Suốt ba năm yêu trong thầm lặng, Ôn Tịch ngỡ rằng mình sẽ có được trái tim Phó Cảnh Diễn. Thế nhưng, cô đã lầm khi đặt bản thân lên bàn cân với mối tình đầu của anh ta. Sau bao năm nhẫn nhịn, thứ cô nhận về chỉ là lời đề nghị cay đắng: kết hôn với người khác để chờ ngày anh công khai danh phận. Quá tuyệt vọng, Ôn Tịch quyết định dứt tình, bước vào một cuộc hôn nhân hợp đồng mới. Sự lạnh lùng của cô khiến Cảnh Diễn hối hận khôn nguôi, điên cuồng tìm cách níu kéo. Tuy nhiên, mọi thứ đã quá muộn màng khi chồng cô xuất hiện, khẳng định chủ quyền đầy ngạo nghễ trước mặt kẻ thua cuộc. Giờ đây, Ôn Tịch đã tìm thấy hạnh phúc thực sự bên người đàn ông trân trọng mình, cùng kết tinh tình yêu đang dần lớn lên, vĩnh viễn không quay đầu lại phía quá khứ sai lầm.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

"Đương nhiên rồi!"

Thấy thái độ của người đàn ông dường như có chút lung lay, trong lòng Ôn Tịch cũng dần dần có tự tin.

Cô không chút sợ hãi nhìn vào mặt người đàn ông: "Dù sao sau đêm nay tôi và Tam gia sẽ chính thức có quan hệ vị hôn phu thê, đương nhiên là phải gia tăng sự hiểu biết lẫn nhau một chút."

Nương theo ánh trăng, cô nhìn đôi mắt thâm sâu khó lường như hai đầm nước sâu của người đàn ông: "Anh mau thả chúng tôi ra, nếu không thì... á!"

Ôn Tịch còn chưa nói xong, cơ thể đã bị một đôi bàn tay to lôi ra khỏi xe, đè lên cửa xe.

"Tịch Tịch!"

Nhìn thấy cảnh này, Phó Trạch Khải kích động định nhanh chóng lao lên, lại bị đám người A Giang tóm lấy, lập tức bị ấn xuống mặt đất.

"Khốn kiếp! Anh thả cô ấy ra!"

Khuôn mặt tuấn tú của Phó Trạch Khải bị đè trên mặt đất, còn phẫn nộ nhìn chằm chằm về hướng ghế sau xe, gầm thét với người đàn ông.

Cơ thể nóng rực của người đàn ông cùng hơi thở xa lạ trên người anh áp tới, Ôn Tịch hoảng sợ vươn tay đẩy anh: "Anh làm gì thế?"

Cảm nhận được sự cứng ngắc và run rẩy của người phụ nữ dưới thân, đôi mắt hẹp dài của Lệ Hành Kiệm khẽ nheo lại, ngón tay dài nhẹ nhàng nâng cằm Ôn Tịch lên: "Biết làm thế nào để lấy lòng đàn ông không?"

Tim Ôn Tịch đập như trống bỏi, nhưng vẫn cố gắng giả vờ bình tĩnh: "Tôi khuyên anh mau buông tôi ra đi, nếu không thì..."

Còn chưa đợi cô nói hết câu, người đàn ông đè lên người cô đã cúi đầu, hôn lên đôi môi trơn bóng như thạch của cô.

Môi lưỡi của người đàn ông bá đạo công thành chiếm đất.

Đầu óc Ôn Tịch trong nháy mắt trống rỗng.

Cô trừng lớn hai mắt, khiếp sợ cứng đờ đến mức quên cả phản kháng.

Một lúc lâu sau, người đàn ông buông cô ra: "Ngay cả hôn môi cũng không biết sao?"

"Chát...!"

Dứt lời, một tiếng tát lanh lảnh vang lên giữa màn đêm.

A Giang đang đè Phó Trạch Khải phải khiếp sợ, đồng tử giãn ra.

Anh ấy đi theo bên cạnh Lệ Hành Kiệm cũng bốn, năm năm rồi, đây vẫn là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy Lệ Hành Kiệm bị người khác tát.

Hơn nữa, người đánh anh... lại còn là một người phụ nữ nhỏ bé trông có vẻ yếu ớt mong manh...

Mặt của Lệ Hành Kiệm bị đánh lệch sang một bên.

Anh không chút cảm xúc quay đầu lại, dùng lưỡi đá nhẹ vào răng hàm, ánh mắt lạnh lùng rơi trên người Ôn Tịch: "Gan cũng không nhỏ."

"Đây là hình phạt anh xúc phạm tôi!"

Ôn Tịch thu lại bàn tay đánh đã tê dại: "Bây giờ anh thả Trạch Khải ra để chúng tôi quay về, tôi có thể coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra."

"Nếu không, tôi sẽ nói cho Lệ tam gia, anh ấy sẽ không tha cho anh đâu!"

Lệ Hành Kiệm cười lạnh: "Cô từng gặp Lệ Hành Kiệm chưa mà khẳng định anh ta sẽ giúp cô?"

"Không gặp thì làm sao chúng tôi có thể đính hôn chứ?"

Ôn Tịch cau mày: "Vị hôn phu Lệ tam gia của tôi vừa gặp đã yêu tôi nên mới có thể nóng lòng muốn đính hôn với tôi, còn sẽ kết hôn sau một tuần nữa."

"Anh ấy đã thề rằng sẽ chăm sóc tôi cả đời, bảo vệ tôi, không để tôi chịu bất cứ uất ức nào."

Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao hơn cô một cái đầu trước mặt, khí thế hung hăng: "Anh biết điều chút thì thả chúng tôi ra ngay lập tức đi, nếu không anh ấy mà nổi giận lên thì không ai bảo vệ được anh đâu!"

Khi nói những lời này, biểu cảm của cô vô cùng bình tĩnh, nhưng hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch bên người vẫn để lộ sự căng thẳng của cô lúc này.

Không khí xung quanh yên tĩnh vài phút sau, Lệ Hành Kiệm nhếch môi cười: "A Giang, đưa họ về."

...

Nửa giờ sau.

Ôn Tịch dìu Phó Trạch Khải vừa bước vào sảnh khách sạn, vợ chồng Phó Đình và Trương Mỹ Hòa đã vội vàng đón tiếp.

"Chuyện này là thế nào?"

Trương Mỹ Hòa vội vàng đi tới, đau lòng đỡ lấy phía bên kia người của Phó Trạch Khải: "Hai đứa đi đâu vậy, sao lại ra nông nỗi này?"

Phó Trạch Khải bĩu môi: "Con không muốn Tịch Tịch lấy chồng, cho nên con..."

"Là cháu bảo Trạch Khải đưa cháu đi hóng gió."

Ôn Tịch sợ anh ấy bị chú dì mắng nên vội vàng ngắt lời, dịu dàng nói: "Lúc xuống xe cậu ấy không cẩn thận bị ngã, chúng cháu liền quay về ngay."

"Hóng gió lúc nào đi chẳng được, cứ phải đi vào lúc này sao?"

Trương Mỹ Hòa lập tức sa sầm mặt mày, trong giọng nói đầy trách cứ: "Tịch Tịch, cháu luôn hiểu chuyện nhất, sao có thể tùy hứng vào lúc quan trọng như vậy chứ?"

"Tất cả khách khứa đều đến rồi, lỡ như hai đứa không về kịp thì mặt mũi nhà họ Phó chúng ta để vào đâu?"

Ôn Tịch cúi đầu: "Xin lỗi ạ, là lỗi của cháu."

"Tịch Tịch, cô xin lỗi cái gì?"

Phó Trạch Khải không nhìn nổi cô chịu uất ức: "Rõ ràng là tôi..."

"Được rồi!"

Phó Đình nhìn thoáng qua thời gian: "Tiệc đính hôn sắp bắt đầu rồi, bây giờ không phải lúc nói những chuyện này."

Ông ngẩng đầu nhìn người làm bên cạnh: "Đưa nhị thiếu gia đi xử lý vết thương một chút, thay một bộ quần áo chỉnh tề đi."

"Tịch Tịch, cháu đi ra hậu trường dặm lại lớp trang điểm đi."

Ôn Tịch gật đầu, vừa định hỏi vị trí hậu trường thì một bóng người màu đen đã đi đến trước mặt cô: "Anh đưa em đi."

Là Phó Cảnh Diễn.

Ôn Tịch mím môi đi theo sau lưng anh ta.

Người đàn ông hôm nay mặc một bộ âu phục thủ công may đo, đường cắt may ôm sát khiến bóng lưng anh ta trông vừa cao quý vừa lạnh lùng, lại thêm chút đạm mạc xa cách người lạ chớ lại gần.

Trước đây, dù tâm trạng Ôn Tịch tồi tệ thế nào thì chỉ cần nhìn thấy anh ta, dù chỉ là một bóng lưng thì cô đều sẽ cảm thấy an tâm, bình tĩnh.

Cô cũng từng vô số lần ảo tưởng về cảnh tượng đính hôn, kết hôn với anh ta.

Đêm nay cô sắp đính hôn rồi, nhưng anh ta lại không phải là nam chính.

"Đến rồi."

Giọng nam trầm thấp cắt ngang dòng suy nghĩ của Ôn Tịch.

Cô hoàn hồn lại, mới phát hiện họ đã đến trong phòng trang điểm ở hậu trường.

"Cảm ơn."

Sau khi cô thấp giọng cảm ơn liền nhấc chân đi vào.

"Cạch" một tiếng, sau lưng bị khóa lại.

"Tịch Tịch."

Còn chưa đợi Ôn Tịch ngồi xuống ghế, Phó Cảnh Diễn đã cau mày một tay túm lấy cổ tay cô.

"Tại sao lại quay về."

Người đàn ông nhìn cô với ánh mắt âm trầm lại phức tạp: "Rõ ràng em có thể nhân cơ hội này bỏ đi, tại sao còn muốn quay lại?"

Ôn Tịch quay đầu, bình tĩnh nhìn người đàn ông đã bí mật dây dưa với cô ba năm, từng vô số lần hứa hẹn cho cô tương lai này: "Bởi vì tôi đã đồng ý với chú Phó và dì Trương rồi."

"Tôi không muốn trở thành người thất tín giống như anh."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sếp ơi! Chịu thua đi, phu nhân có thân phận hắc bạch lưỡng đạo
9.0
Tư Dịch, ông trùm buôn vũ khí quốc tế, khiến dư luận ngỡ ngàng khi đem lòng si mê Hạ Cửu - vị tiểu thư vốn bị xem là phế vật và bị hôn phu từ bỏ. Ai nấy đều mỉa mai anh mù quáng vì một bình hoa không có tài cán. Tuy nhiên, sự thật bắt đầu lộ diện khi hàng loạt nhân vật quyền lực xuất hiện quanh cô. Đám đông đố kỵ cho rằng cô dựa hơi nhà họ Tư, nhưng khi đào sâu vào quá khứ, tất cả đều phải run sợ trước thân phận thực sự của Hạ Cửu. Cô không chỉ là thiên tài khoa học, thánh thủ y học danh tiếng mà còn là người thừa kế tổ chức ngầm đáng gờm. Giữa những sóng gió, Tư Dịch phải lên mạng cầu cứu vì cô vợ tài năng này luôn xem anh như kẻ thù.
Bìa tiểu thuyết Sau khi vào nhầm phòng, tổng giám đốc mỗi đêm đều muốn quyến rũ tôi
8.3
Bị bạn trai phản bội và hạ thấp giá trị bản thân, Lục Minh Nguyệt quyết định dùng nhan sắc để quyến rũ Yến Thừa Chi, vị tổng giám đốc quyền lực tại công ty mình. Tuy nhiên, sau đêm mặn nồng, cô vì lo sợ nên đã âm thầm bỏ trốn. Oái oăm thay, Minh Nguyệt lại nhận nhầm đối phương thành công tử đào hoa Thẩm Vệ Đông, dẫn đến hàng loạt tình huống dở khóc dở cười. Trong khi đó, Yến Thừa Chi lại hiểu lầm rằng cô đang dành tình cảm cho một người đàn ông khác. Sự nhầm lẫn này khiến anh không ngừng nảy sinh lòng ghen tuông và tìm mọi cách để lôi cuốn cô mỗi đêm, tạo nên một cuộc rượt đuổi tình ái đầy kịch tính.
Bìa tiểu thuyết Phu nhân nhường chỗ cho bạch nguyệt quang, Phó tổng quỳ gối dỗ dành
8.6
Tạ Du An dành trọn tình cảm cho Phong Kỵ Hàn từ thời thơ ấu, nhưng cuộc hôn nhân mà cô mòn mỏi chờ đợi suốt ba năm lại chẳng có kết cục viên mãn. Ngay trước thềm ngày cưới chính thức, anh nhẫn tâm đón người cũ quay về, khiến cô bừng tỉnh khỏi giấc mộng tình yêu. Nhận ra sự lạnh lùng và giả tạo của đối phương, Du An quyết định từ bỏ tất cả để giải thoát cho chính mình. Thế nhưng, khi tờ đơn ly hôn được đưa ra, Phong Kỵ Hàn lại đột ngột thay đổi thái độ và điên cuồng tìm cách giữ cô lại. Anh ép buộc cô phải tiếp tục sắm vai phu nhân nhà họ Phong, nhưng trái tim Du An giờ đây đã nguội lạnh. Cô mỉm cười khước từ sự níu kéo muộn màng, khẳng định bản thân không còn cần bất cứ điều gì từ anh nữa.
Bìa tiểu thuyết Mỗi ngày, Tứ gia đều nghiện khoái lạc này
7.8
Nhận ra bản thân chỉ là quân cờ bị Chiến Vân Tiêu thao túng, Thẩm Thanh Lê quyết tâm chấm dứt mối quan hệ để tìm lại sự tự do. Tuy nhiên, việc cô rời đi cùng sự xuất hiện của những người đàn ông ưu tú vây quanh khiến Chiến Vân Tiêu phát điên vì đố kỵ. Anh tìm mọi cách kìm kẹp, muốn giam giữ cô mãi mãi bên mình. Để thoát khỏi sự kiểm soát nghẹt thở đó, Thanh Lê đã dùng hết tâm tư đối phó cho đến khi Vân Tiêu buộc phải buông tay. Nhưng chỉ năm phút sau khi từ bỏ, người đàn ông cao ngạo ấy lại quỳ gối trước giường cô, khẩn khoản cầu xin được đi cùng cô đến bất cứ đâu.
Bìa tiểu thuyết Mười lăm năm yêu nhầm, cô Tống đã chịu buông tay!
7.9
Dành trọn mười lăm năm thanh xuân để yêu Hoắc Vân Thâm, Tống Cảnh Đường không ngờ ngày mình vượt cạn cũng là lúc rơi vào hôn mê sâu. Đau đớn thay, người chồng cô hằng tin tưởng lại mong cô đừng bao giờ tỉnh lại vì hết giá trị lợi dụng, thậm chí để hai con gọi kẻ khác là mẹ. Ngày tỉnh giấc, cô quyết tuyệt ly hôn để chấm dứt bi kịch. Khi mất đi bóng hình thân thuộc, Vân Thâm mới bàng hoàng nhận ra cô là duy nhất, nhưng lúc này Cảnh Đường đã trở thành chuyên gia y dược danh tiếng, tỏa sáng rực rỡ và chẳng còn đoái hoài đến anh. Đỉnh điểm của sự hối hận là khi anh chứng kiến cô hạnh phúc bên Bùi Độ trong bộ váy cưới lộng lẫy. Nhìn người phụ nữ từng yêu mình sâu đậm nay thuộc về vòng tay khác, tổng tài họ Hoắc ghen tuông đến phát điên nhưng tất cả đã quá muộn màng.
Bìa tiểu thuyết Ngủ ngon nhé, tổng tài sói của tôi
9.1
Kiếp trước, Nhan Ngọc luôn sống nhún nhường, đóng vai thánh nhân để rồi nhận lấy cái chết thảm khốc giữa biển khơi. Có cơ hội tái sinh, cô quyết định rũ bỏ sự yếu đuối để trở nên mạnh mẽ và quyết đoán hơn. Nhan Ngọc tận dụng ký ức tiền kiếp để liên tục gặt hái thành công, từ việc thống trị các bảng xếp hạng âm nhạc đến việc trừng trị những kẻ giả tạo luôn tìm cách hãm hại mình. Trên hành trình vươn tới đỉnh cao danh vọng, cô dành trọn sự dịu dàng cho người đàn ông mình từng bỏ lỡ. Cô nguyện dùng cả đời này để bù đắp và trân trọng tình cảm của anh, viết tiếp chương mới đầy hạnh phúc.