
Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về
Chương 2
"Đương nhiên rồi!"
Thấy thái độ của người đàn ông dường như có chút lung lay, trong lòng Ôn Tịch cũng dần dần có tự tin.
Cô không chút sợ hãi nhìn vào mặt người đàn ông: "Dù sao sau đêm nay tôi và Tam gia sẽ chính thức có quan hệ vị hôn phu thê, đương nhiên là phải gia tăng sự hiểu biết lẫn nhau một chút."
Nương theo ánh trăng, cô nhìn đôi mắt thâm sâu khó lường như hai đầm nước sâu của người đàn ông: "Anh mau thả chúng tôi ra, nếu không thì... á!"
Ôn Tịch còn chưa nói xong, cơ thể đã bị một đôi bàn tay to lôi ra khỏi xe, đè lên cửa xe.
"Tịch Tịch!"
Nhìn thấy cảnh này, Phó Trạch Khải kích động định nhanh chóng lao lên, lại bị đám người A Giang tóm lấy, lập tức bị ấn xuống mặt đất.
"Khốn kiếp! Anh thả cô ấy ra!"
Khuôn mặt tuấn tú của Phó Trạch Khải bị đè trên mặt đất, còn phẫn nộ nhìn chằm chằm về hướng ghế sau xe, gầm thét với người đàn ông.
Cơ thể nóng rực của người đàn ông cùng hơi thở xa lạ trên người anh áp tới, Ôn Tịch hoảng sợ vươn tay đẩy anh: "Anh làm gì thế?"
Cảm nhận được sự cứng ngắc và run rẩy của người phụ nữ dưới thân, đôi mắt hẹp dài của Lệ Hành Kiệm khẽ nheo lại, ngón tay dài nhẹ nhàng nâng cằm Ôn Tịch lên: "Biết làm thế nào để lấy lòng đàn ông không?"
Tim Ôn Tịch đập như trống bỏi, nhưng vẫn cố gắng giả vờ bình tĩnh: "Tôi khuyên anh mau buông tôi ra đi, nếu không thì..."
Còn chưa đợi cô nói hết câu, người đàn ông đè lên người cô đã cúi đầu, hôn lên đôi môi trơn bóng như thạch của cô.
Môi lưỡi của người đàn ông bá đạo công thành chiếm đất.
Đầu óc Ôn Tịch trong nháy mắt trống rỗng.
Cô trừng lớn hai mắt, khiếp sợ cứng đờ đến mức quên cả phản kháng.
Một lúc lâu sau, người đàn ông buông cô ra: "Ngay cả hôn môi cũng không biết sao?"
"Chát...!"
Dứt lời, một tiếng tát lanh lảnh vang lên giữa màn đêm.
A Giang đang đè Phó Trạch Khải phải khiếp sợ, đồng tử giãn ra.
Anh ấy đi theo bên cạnh Lệ Hành Kiệm cũng bốn, năm năm rồi, đây vẫn là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy Lệ Hành Kiệm bị người khác tát.
Hơn nữa, người đánh anh... lại còn là một người phụ nữ nhỏ bé trông có vẻ yếu ớt mong manh...
Mặt của Lệ Hành Kiệm bị đánh lệch sang một bên.
Anh không chút cảm xúc quay đầu lại, dùng lưỡi đá nhẹ vào răng hàm, ánh mắt lạnh lùng rơi trên người Ôn Tịch: "Gan cũng không nhỏ."
"Đây là hình phạt anh xúc phạm tôi!"
Ôn Tịch thu lại bàn tay đánh đã tê dại: "Bây giờ anh thả Trạch Khải ra để chúng tôi quay về, tôi có thể coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra."
"Nếu không, tôi sẽ nói cho Lệ tam gia, anh ấy sẽ không tha cho anh đâu!"
Lệ Hành Kiệm cười lạnh: "Cô từng gặp Lệ Hành Kiệm chưa mà khẳng định anh ta sẽ giúp cô?"
"Không gặp thì làm sao chúng tôi có thể đính hôn chứ?"
Ôn Tịch cau mày: "Vị hôn phu Lệ tam gia của tôi vừa gặp đã yêu tôi nên mới có thể nóng lòng muốn đính hôn với tôi, còn sẽ kết hôn sau một tuần nữa."
"Anh ấy đã thề rằng sẽ chăm sóc tôi cả đời, bảo vệ tôi, không để tôi chịu bất cứ uất ức nào."
Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao hơn cô một cái đầu trước mặt, khí thế hung hăng: "Anh biết điều chút thì thả chúng tôi ra ngay lập tức đi, nếu không anh ấy mà nổi giận lên thì không ai bảo vệ được anh đâu!"
Khi nói những lời này, biểu cảm của cô vô cùng bình tĩnh, nhưng hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch bên người vẫn để lộ sự căng thẳng của cô lúc này.
Không khí xung quanh yên tĩnh vài phút sau, Lệ Hành Kiệm nhếch môi cười: "A Giang, đưa họ về."
...
Nửa giờ sau.
Ôn Tịch dìu Phó Trạch Khải vừa bước vào sảnh khách sạn, vợ chồng Phó Đình và Trương Mỹ Hòa đã vội vàng đón tiếp.
"Chuyện này là thế nào?"
Trương Mỹ Hòa vội vàng đi tới, đau lòng đỡ lấy phía bên kia người của Phó Trạch Khải: "Hai đứa đi đâu vậy, sao lại ra nông nỗi này?"
Phó Trạch Khải bĩu môi: "Con không muốn Tịch Tịch lấy chồng, cho nên con..."
"Là cháu bảo Trạch Khải đưa cháu đi hóng gió."
Ôn Tịch sợ anh ấy bị chú dì mắng nên vội vàng ngắt lời, dịu dàng nói: "Lúc xuống xe cậu ấy không cẩn thận bị ngã, chúng cháu liền quay về ngay."
"Hóng gió lúc nào đi chẳng được, cứ phải đi vào lúc này sao?"
Trương Mỹ Hòa lập tức sa sầm mặt mày, trong giọng nói đầy trách cứ: "Tịch Tịch, cháu luôn hiểu chuyện nhất, sao có thể tùy hứng vào lúc quan trọng như vậy chứ?"
"Tất cả khách khứa đều đến rồi, lỡ như hai đứa không về kịp thì mặt mũi nhà họ Phó chúng ta để vào đâu?"
Ôn Tịch cúi đầu: "Xin lỗi ạ, là lỗi của cháu."
"Tịch Tịch, cô xin lỗi cái gì?"
Phó Trạch Khải không nhìn nổi cô chịu uất ức: "Rõ ràng là tôi..."
"Được rồi!"
Phó Đình nhìn thoáng qua thời gian: "Tiệc đính hôn sắp bắt đầu rồi, bây giờ không phải lúc nói những chuyện này."
Ông ngẩng đầu nhìn người làm bên cạnh: "Đưa nhị thiếu gia đi xử lý vết thương một chút, thay một bộ quần áo chỉnh tề đi."
"Tịch Tịch, cháu đi ra hậu trường dặm lại lớp trang điểm đi."
Ôn Tịch gật đầu, vừa định hỏi vị trí hậu trường thì một bóng người màu đen đã đi đến trước mặt cô: "Anh đưa em đi."
Là Phó Cảnh Diễn.
Ôn Tịch mím môi đi theo sau lưng anh ta.
Người đàn ông hôm nay mặc một bộ âu phục thủ công may đo, đường cắt may ôm sát khiến bóng lưng anh ta trông vừa cao quý vừa lạnh lùng, lại thêm chút đạm mạc xa cách người lạ chớ lại gần.
Trước đây, dù tâm trạng Ôn Tịch tồi tệ thế nào thì chỉ cần nhìn thấy anh ta, dù chỉ là một bóng lưng thì cô đều sẽ cảm thấy an tâm, bình tĩnh.
Cô cũng từng vô số lần ảo tưởng về cảnh tượng đính hôn, kết hôn với anh ta.
Đêm nay cô sắp đính hôn rồi, nhưng anh ta lại không phải là nam chính.
"Đến rồi."
Giọng nam trầm thấp cắt ngang dòng suy nghĩ của Ôn Tịch.
Cô hoàn hồn lại, mới phát hiện họ đã đến trong phòng trang điểm ở hậu trường.
"Cảm ơn."
Sau khi cô thấp giọng cảm ơn liền nhấc chân đi vào.
"Cạch" một tiếng, sau lưng bị khóa lại.
"Tịch Tịch."
Còn chưa đợi Ôn Tịch ngồi xuống ghế, Phó Cảnh Diễn đã cau mày một tay túm lấy cổ tay cô.
"Tại sao lại quay về."
Người đàn ông nhìn cô với ánh mắt âm trầm lại phức tạp: "Rõ ràng em có thể nhân cơ hội này bỏ đi, tại sao còn muốn quay lại?"
Ôn Tịch quay đầu, bình tĩnh nhìn người đàn ông đã bí mật dây dưa với cô ba năm, từng vô số lần hứa hẹn cho cô tương lai này: "Bởi vì tôi đã đồng ý với chú Phó và dì Trương rồi."
"Tôi không muốn trở thành người thất tín giống như anh."
Có thể bạn cũng thích





