
Cưới Tỷ Phú Đeo Mặt Nạ
Chương 3
Hình ảnh Gia Khang săn đón Jessie tại buổi đấu giá đã khắc sâu vào tâm trí An Nhiên.
Sự tủi nhục và một nỗi buồn sâu sắc, đau đớn cuộn trào trong cô.
Cô lảo đảo bước ra khỏi phòng trưng bày, portfolio của cô được ôm chặt vào ngực như một tấm khiên.
Không khí mát mẻ của đêm không làm đầu óc cô tỉnh táo hơn.
Cô cần phải đi khỏi đây, đặt càng nhiều khoảng cách càng tốt giữa mình và cảnh tượng đó.
Căn hộ của cô, căn hộ của họ, là nơi cuối cùng cô muốn đến. Nhưng cô có thể đi đâu khác?
Cô đi lang thang, đôi chân đưa cô qua những con phố quen thuộc của Sài Gòn, giờ đây trở nên xa lạ bởi sự hỗn loạn trong lòng cô.
Cô thấy mình đang ở trên con đường đối diện tòa nhà của mình.
Và rồi cô nhìn thấy nó.
Xe của Gia Khang, đậu ngay dưới khu nhà của cô.
Và anh không ở một mình.
Jessie đang ngồi ở ghế hành khách.
Tim An Nhiên chùng xuống.
Cô đáng lẽ phải biết. Dĩ nhiên, anh sẽ không chỉ thắng cuộc đấu giá rồi về nhà.
Bị thúc đẩy bởi một sự tò mò bệnh hoạn mà cô không thể kiểm soát, An Nhiên tiến lại gần hơn, ẩn mình trong bóng tối của một cây sồi lớn.
Cửa sổ hơi mờ, nhưng cô có thể nhìn thấy họ.
Gia Khang đang nghiêng người qua, tay anh vòng qua Jessie. Họ đang nói chuyện, mặt họ gần nhau.
Jessie cười, một tiếng cười trong trẻo, lanh lảnh làm An Nhiên khó chịu.
Sau đó, Gia Khang ôm lấy mặt Jessie trong tay.
Anh nói điều gì đó mà An Nhiên không thể nghe thấy, nhưng vẻ mặt của anh... đó là một vẻ mặt mà An Nhiên đã không thấy anh dành cho cô trong nhiều năm.
Một vẻ mặt của ham muốn trần trụi, không che đậy.
Và rồi, anh hôn cô ta.
Không phải một cái hôn lịch sự. Không phải một lời chào thân thiện.
Đó là một nụ hôn sâu, nồng nàn, loại nụ hôn nói lên lịch sử chung và sự hấp dẫn không thể phủ nhận.
An Nhiên nhìn họ rời nhau ra, tay Jessie giờ đang vuốt ve má Gia Khang.
Anh đang mỉm cười, một nụ cười chân thật, không phòng bị.
Và rồi, An Nhiên nhìn thấy một điều đã phá vỡ những tàn dư cuối cùng của sự bình tĩnh của cô.
Một giọt nước mắt.
Một giọt nước mắt duy nhất lăn dài trên má Gia Khang khi anh nhìn Jessie.
Anh yêu cô ta.
Anh thực sự, sâu sắc yêu Jessie.
Và An Nhiên chỉ là một người thay thế. Một người thay thế thoải mái, an toàn, không có đam mê.
Sự nhận thức đó giáng xuống cô với sức mạnh của một cú đấm hữu hình.
Đôi chân cô khuỵu xuống.
Cô ngã quỵ xuống vỉa hè, bê tông thô ráp cào vào da cô.
Một tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra khỏi môi cô.
Cô phải đi khỏi đây.
Cô không thể để họ thấy cô như thế này.
Loạng choạng đứng dậy, mắt nhòa đi vì nước mắt, An Nhiên quay người bỏ chạy.
Cô không nhìn thấy chiếc xe đang lao nhanh quanh góc phố, đèn pha tắt.
Một tiếng rít của lốp xe.
Một tiếng va chạm ghê rợn.
Cơn đau, nóng rát và chói lòa, bùng nổ khắp cơ thể cô.
Sau đó, là bóng tối.
Cô tỉnh lại, nằm trên lớp nhựa đường lạnh lẽo, tiếng còi xe cứu thương đang đến gần xuyên qua màn sương mù trong não cô.
Một nhân viên y tế đang cúi xuống cô, khuôn mặt anh tử tế nhưng nghiêm túc.
"Cô ơi, cô có nghe thấy tôi không? Cô vừa bị tai nạn. Chúng tôi cần đưa cô đến bệnh viện."
Đau. Khắp nơi. Chân cô, tay cô, đầu cô đau nhói.
Suy nghĩ đầu tiên của cô, qua màn sương mù, là Gia Khang.
Cô phải gọi cho Gia Khang.
"Điện thoại của tôi," cô lẩm bẩm, môi cô cảm thấy tê dại. "Cần... Gia Khang."
Nhân viên y tế tìm thấy điện thoại của cô, màn hình của nó bị nứt nhưng vẫn hoạt động.
Những ngón tay cô lóng ngóng, bấm số của Gia Khang. Nó đổ chuông một lần, hai lần.
Sau đó, một giọng nữ trả lời.
Giọng của Jessie. Mượt mà, lạnh lùng, và hoàn toàn thờ ơ.
"Gia Khang đang bận rồi. Tôi có thể nhận lời nhắn không?"
Máu An Nhiên đông cứng lại.
"Jessie?" cô thì thầm, giọng cô khàn khàn. "Tôi... tôi cần nói chuyện với Gia Khang. Có chuyện khẩn cấp."
Cô có thể nghe thấy giọng Gia Khang ở phía sau, bị bóp nghẹt nhưng đủ rõ.
"Ai vậy, Jessie?"
"Chỉ là một cuộc gọi phiền phức thôi, anh yêu," Jessie đáp lại. "Đừng lo lắng về nó."
Sau đó, với An Nhiên, giọng cô ta nhỏ giọt sự condescension, "Anh ấy nói chuyện không quan trọng. Anh ấy sẽ gọi lại cho cô khi rảnh. Nếu anh ấy nhớ."
Đường dây bị ngắt.
Không quan trọng.
An Nhiên nằm đó, khuôn mặt lo lắng của nhân viên y tế lơ lửng trên cô, và một sự hoang vắng sâu sắc đến nỗi nó làm lu mờ cả nỗi đau thể xác.
Anh đã từ chối cô.
Bỏ rơi cô.
Lại một lần nữa.
Tại bệnh viện, cơn đau càng dữ dội. Các y tá hối hả xung quanh cô, giọng họ là một tiếng thì thầm trầm thấp.
Một bác sĩ giải thích cô bị gãy chân, gãy cổ tay và chấn động não. Cô cần phẫu thuật chân.
"Chúng tôi cần sự đồng ý của cô cho cuộc phẫu thuật, cô Miller," một y tá có khuôn mặt hiền hậu nói, đưa ra một tấm bảng kẹp giấy. "Có ai chúng tôi có thể gọi cho cô không? Gia đình? Bạn trai của cô?"
An Nhiên nghĩ về Gia Khang, về giọng nói của Jessie, về sự từ chối của anh.
Một giọt nước mắt, nóng hổi và cay đắng, thoát ra và lăn dài xuống thái dương cô.
Cô đơn độc.
Hoàn toàn và tuyệt đối đơn độc.
Với một bàn tay run rẩy, cô cầm lấy cây bút.
"Không," cô nói, giọng cô vững vàng một cách đáng ngạc nhiên. "Không có ai cả."
Cô tự ký vào các giấy tờ đồng ý của mình, mực đen nổi bật trên nền giấy trắng, một minh chứng cho sức mạnh đơn độc của cô khi đối mặt với sự bỏ rơi hoàn toàn.
Sự lựa chọn, cô nhận ra, không còn chỉ là về Khả My nữa.
Nó là về cô.
Sự sống còn của cô.
Có thể bạn cũng thích





