Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Hôn nhân khó lường

Hôn nhân khó lường

Cuộc sống hôn nhân vốn êm đềm của tôi bỗng chốc sụp đổ khi những nghi ngờ kinh hoàng bắt đầu nảy sinh. Tôi bàng hoàng nhận ra người chồng đầu ấp tay gối bấy lâu có khả năng đã lén lút bỏ thuốc khống chế mình. Đau đớn hơn, sự thật về đứa con mà tôi hết lòng yêu thương lại không mang dòng máu của chính tôi. Thậm chí, người giúp việc trong nhà cũng chỉ là kẻ được cài cắm để giám sát mọi hành động. Bị dồn vào đường cùng giữa những âm mưu đen tối, tôi buộc phải quyết tâm đấu tranh đến cùng, không cho phép bản thân quay đầu để tự tìm đường cứu lấy chính mình.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Tôi tên là Lu Dani, năm nay ba mươi tuổi.

Trong số những người đồng trang lứa, tôi luôn là đối tượng khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Không chỉ sống trong một căn biệt thự riêng ở khu cao cấp của Thanh Thành, mà còn có một người chồng trẻ trung, điển trai và hết mực chu đáo, luôn yêu thương tôi như thuở ban đầu. Ai cũng khen ngợi anh là người chồng mẫu mực, hết lòng vì gia đình.

Anh ấy tên là Đặng Gia Triết, từng là một nhà tạo mẫu có tiếng, còn tôi trước đây điều hành một công ty thiết bị y tế với thu nhập hàng năm khá cao.

Sau khi kết hôn, tôi liền sinh liền ba đứa con xinh xắn đáng yêu. Vừa phải lo công việc, vừa chăm sóc con cái, chồng tôi rất tâm lý, sẵn sàng nghỉ việc để phụ tôi quán xuyến công ty. Dưới tay anh, công ty ngày càng phát triển vững mạnh. Còn tôi thì quyết định lui về làm nội trợ toàn thời gian, hưởng thụ cuộc sống, chăm sóc chồng con, trở thành hình mẫu "người phụ nữ thành đạt" trong mắt người ngoài.

Nhưng tôi phát hiện sức khỏe mình ngày càng sa sút: tóc rụng không ngừng, càng ngày càng buồn ngủ, người gầy rộc đi, trí nhớ giảm sút, tinh thần lúc nào cũng mệt mỏi, đầu óc thì lơ mơ.

Chồng tôi bảo tôi bị rối loạn lo âu điển hình, tìm đủ thầy thuốc danh tiếng, kê cho tôi rất nhiều thuốc bắc – loại thuốc đông y sắc uống, dặn chị Zhen, người giúp việc thân thiết trong nhà, sắc thuốc đúng giờ cho tôi uống.

Tôi không thể ngờ được, đó lại là khởi đầu cho việc tôi suýt mất mạng.

Hôm ấy, trong lúc đang ngủ mê, tôi lại bị cơn đau nhói ở đầu đánh thức. Lúc vô ý, tôi làm đổ bát thuốc mà chị Zhen vừa mang vào. Con mèo tham ăn trong nhà, nhân lúc tôi còn đang vật lộn với cơn buồn ngủ, đã tranh thủ liếm sạch từng giọt thuốc mà nó thèm thuồng từ lâu.

Đến khi tôi kịp nhận ra thì nó đã nhảy lên bậu cửa sổ, thảnh thơi liếm chân rửa mặt.

Khi chị Zhen vào lấy bát, tôi cũng không nhắc gì về chuyện đó, chỉ sợ làm phiền chị ấy phải sắc lại thuốc.

Nói thật, tôi đã ngán ngẩm thứ thuốc này từ lâu, chẳng thấy tác dụng gì cả. Nếu không vì nghĩ đến công sức của chồng tìm thầy bốc thuốc và tận tình chăm sóc, chắc tôi đã đổ đi rồi.

Từ ngày tôi đổ bệnh, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do chị Zhen gánh vác. Ngày nào chị cũng tất bật không ngơi tay, chẳng bao giờ than phiền, nhiều lúc tôi cảm thấy áy náy vô cùng.

Chị ấy chỉ hỏi han vài câu rồi lại tất bật lo việc nhà.

Tôi quay đầu nhìn lại chiếc khăn gối, lại thấy một lớp tóc đen rụng phủ lên trên, nhìn mà rợn người. Tôi thở dài, đưa tay gom tóc rụng lại, vo tròn thành một búi nhỏ rồi tiện tay nhét vào túi áo mặc ở nhà.

Đột nhiên phía sau vang lên tiếng "bụp" trầm đục, làm tôi giật nảy mình!

Tim tôi đập thình thịch, phải lấy lại bình tĩnh rồi mới dám quay sang phía kia giường thì phát hiện Riva, vốn đang ung dung ngắm cảnh trên bậu cửa sổ, giờ lại rơi xuống đất, nằm ngửa bốn chân, bất động không một tiếng động.

Lúc này tôi mới phát hiện, Riva – con mèo vốn đang ung dung ngắm cảnh trên bậu cửa sổ – đã ngã bịch xuống sàn, nằm soãi bốn chân, bất động, không phát ra tiếng động nào.

Cảm giác bất an kỳ lạ chợt dâng lên trong tôi.

"Riva!" Tôi gọi một tiếng, nó vẫn không hề nhúc nhích.

Lưng tôi lạnh toát, gai ốc nổi hết lên.

Bình thường mèo có tận chín mạng, lại còn rất giỏi giữ thăng bằng, sao có thể rơi từ bậu cửa sổ xuống mà lại nằm bất động như thế này?

Chẳng lẽ... nó chết rồi?

Tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực, run lẩy bẩy, tôi cúi xuống xem thì thấy nó vẫn thở, nhưng như đang ngủ mê mệt!

Nhưng cái dáng ngủ này...

Chợt, một ý nghĩ kinh hoàng chợt ập đến trong đầu tôi!

Tôi theo phản xạ nhảy xuống giường, chẳng kịp nghĩ ngợi gì, ôm lấy Riva. Thân thể nó mềm nhũn, ngủ mê man không hề tỉnh, hoàn toàn không có chút đề phòng nào.

Bất giác, tôi nghĩ đến bản thân mình: liệu mỗi đêm tôi cũng ngủ mê mệt như nó sao?

Chẳng lẽ là...

Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, tôi đã rùng mình, lạnh sống lưng như vừa bị dội nước đá, không dám nghĩ tiếp!

Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân quen thuộc, chắc là Đặng Gia Triết đã về...

Tôi theo bản năng ôm chặt Riva, leo lên giường, kéo chăn che kín con mèo với dáng vẻ kỳ lạ, điều chỉnh hơi thở, giả vờ ngủ say.

Cùng lúc đó, tay nắm cửa vang lên tiếng "cạch", tim tôi đập loạn xạ, thậm chí còn cảm nhận được ánh mắt ai đó quét qua lưng mình, khiến tôi đau nhói như có ai châm vào lưng, bàn tay dưới chăn run lên không kiểm soát nổi.

Nhưng tiếng bước chân mà tôi tưởng sẽ tiến vào lại quay ra ngoài, và đúng lúc cánh cửa chuẩn bị đóng lại, tôi nghe Đặng Gia Triết hỏi: "Em uống thuốc rồi chứ?" …Những lời sau bị ngăn lại sau cánh cửa, tôi không nghe rõ anh nói gì.

Những câu sau bị cánh cửa ngăn lại, tôi không nghe được anh nói gì nữa.

Giây tiếp theo, tôi vội mở mắt, nỗi sợ hãi chưa từng có trào dâng, tràn ngập trong tâm trí. Tôi thậm chí không biết mình đang ở đâu, liệu đây có phải là mơ, hay tôi đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng?

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi không thể không liên tưởng đến bát thuốc vừa rồi.

Riva tôi nuôi đã nhiều năm, chưa bao giờ rơi vào trạng thái như vậy. Điều duy nhất khác biệt là nó vừa uống bát thuốc của tôi.

Ý nghĩ đó khiến tôi lạnh sống lưng, càng thêm hoảng sợ.

Chẳng lẽ, thật sự có người muốn hại tôi?

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi chia tay, người yêu cũ của tôi luôn cố gắng chặn tôi.
8.8
Ngày tái ngộ, Chu Tư Niên đã là một ngôi sao danh tiếng rực rỡ, trong khi tôi vẫn chỉ là một cô gái nông thôn bình thường. Khi được hỏi về mối quan hệ giữa cả hai, anh thản nhiên phủ nhận sự quen biết, như thể chưa từng có quá khứ chung đôi. Ba năm trước, chính anh đã rời bỏ tôi với lý do tôi quá phiền phức và đeo bám. Đáp lại sự phũ phàng đó, tôi đã dứt khoát xóa sạch dấu vết về anh khỏi cuộc đời mình. Tôi cứ ngỡ anh vẫn luôn lạnh lùng như vậy, nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược khi chúng tôi cùng tham gia một chương trình thực tế về hẹn hò. Hóa ra, mục đích duy nhất khiến anh xuất hiện tại đó chính là vì tôi.
Bìa tiểu thuyết Thiên giá sủng thê: Hoắc tổng mời tiếp chiêu
8.6
Tại Việt Thành, Hoắc Lăng Trầm vốn nổi tiếng là vị tổng tài lạnh lùng và tàn nhẫn. Khi chưa rõ danh tính thật sự của Niên Nhã Tuyền, anh liên tục ra lệnh đuổi cô khỏi trung tâm thương mại, thậm chí đòi ném xuống biển hay chôn sống. Chỉ đến khi trợ lý run rẩy nhắc nhở rằng đó chính là phu nhân hợp pháp của mình, Hoắc thiếu mới bàng hoàng nhận ra sai lầm và bắt đầu hành trình sủng ái vợ vô điều kiện. Thế nhưng, ngay thời điểm cả thành phố đang ngưỡng mộ cuộc hôn nhân hạnh phúc và sự chiều chuộng hết mực anh dành cho cô, thì cả hai lại bất ngờ đi đến quyết định ly hôn đầy tiếc nuối.
Bìa tiểu thuyết Bí mật của gia đình: Một tình yêu bị thiêu đốt
8.3
Suốt tám năm ròng rã, tôi sống kiệt quệ như một nô lệ để trả món nợ khổng lồ sau vụ tai nạn thảm khốc đã cướp đi người thân. Thế nhưng, vào ngày trả dứt nợ, tôi bàng hoàng nhận ra cha mẹ và em gái nuôi của mình vẫn còn sống khỏe mạnh. Họ dàn dựng màn kịch tàn độc này để trừng phạt tôi chỉ vì năm xưa tôi từng muốn đuổi cô con gái nuôi ra khỏi nhà. Đổi lại tám năm thanh xuân đầy tội lỗi và đau khổ là bản án ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Khi sự thật phơi bày, cả gia đình hối hận quỳ gối cầu xin sự dung thứ, nhưng trái tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh. Tôi khinh miệt sự chuộc tội muộn màng của họ, bởi mọi thứ giờ đây đã chẳng còn ý nghĩa gì.
Bìa tiểu thuyết Anh ấy chọn người yêu cũ, tôi chọn sự trả thù
8.9
Trong ngày cưới, Hoài Gia Bảo tàn nhẫn bỏ rơi tôi để chạy theo tình cũ đang mất trí nhớ. Anh ta hủy hôn, ép tôi ở lại dinh thự như một vị khách để tận mắt xem họ hạnh phúc. Khi hỏa hoạn và tai nạn ập đến, anh ta luôn ưu tiên cứu cô ấy, mặc kệ tôi chịu thương tổn vĩnh viễn. Đau đớn hơn, tôi phát hiện anh ta cố tình không chữa khỏi bệnh cho cô ấy để giam hãm cả hai người phụ nữ bên mình. Gia Bảo còn coi tôi là món hàng thừa từ anh trai để hạ nhục. Để trả thù, tôi quyết định tìm đến Hoài Gia Lâm, người đàn ông quyền lực nhất nhà họ Hoài, và đề nghị một cuộc hôn nhân.
Bìa tiểu thuyết Tôi bỏ trốn, nhưng lại gặp phải ông trùm
9.8
Bị cuốn vào một âm mưu thâm độc, cô tiểu thư vốn không được gia đình coi trọng phải chấp nhận cuộc hôn nhân với một đứa con riêng bị hắt hủi, mang gương mặt biến dạng và sức khỏe yếu ớt. Hai con người bị ghẻ lạnh cứ ngỡ sẽ cùng chung cảnh ngộ khốn khó, nhưng cô bất ngờ nhận ra chồng mình thực chất là một ông trùm đầy quyền lực. Kinh ngạc hơn, người đàn ông bí ẩn từng ở bên cô trong đêm định mệnh năm xưa cũng chính là anh. Khi sự thật phơi bày khiến cô tức giận muốn rời đi, vị tổng tài ấy lại dịu dàng dỗ dành, lo lắng cho sức khỏe của cô và đứa con trong bụng.
Bìa tiểu thuyết Bị bỏ lại cho chết: Tội lỗi của trùm mafia
8.1
Thái Gia Khải luôn lấy cớ từ chối việc có con, nhưng thực chất anh ta đã có con riêng với con gái kẻ thù. Ngay tiệc sinh nhật mình, Ngọc Mai bị chồng xô ngã dẫn đến sẩy thai. Trong khi cô đau đớn giữa vũng máu, anh ta lại bỏ mặc vợ để lo lắng cho một vết xước nhỏ của đứa con ngoài giá thú. Mất đi thiên chức làm mẹ và bị nhân tình của chồng truy sát đến tận vực thẳm, Ngọc Mai may mắn sống sót. Cô quyết định dàn dựng cái chết của chính mình để rũ bỏ quá khứ. Từ tro tàn của sự phản bội, một người phụ nữ mới mạnh mẽ bước lên chuyến bay, bắt đầu hành trình tái sinh đầy kịch tính.