Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Phu nhân, Lệ tổng lại đến để xin tái hôn rồi

Phu nhân, Lệ tổng lại đến để xin tái hôn rồi

Sau 5 năm hôn nhân bí mật, Thẩm Chiêu Ninh bàng hoàng nhận ra mình chỉ là kẻ thế thân khi thấy Lệ Nghiên Tu vào khách sạn cùng tình cũ. Tuyệt vọng, cô quyết định chấm dứt và lừa anh ký đơn ly hôn. Khi sự nghiệp thăng hoa và công ty sắp lên sàn, Chiêu Ninh công khai từ bỏ người đàn ông bội bạc. Chứng kiến vợ cũ hạnh phúc bên người khác, vị tổng tài bá đạo vốn kiêu ngạo nay lại ghen tuông điên cuồng. Tại buổi tiệc mừng, anh chặn đường cô trong nước mắt, khẩn thiết cầu xin sự tha thứ và mong muốn được tái hôn để sửa chữa lỗi lầm.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Thẩm Chiêu Ninh uống rượu mà nhân viên pha chế đã pha, một ly rồi lại một ly.

Cô từ từ cảm thấy hơi say, mặt cô đỏ bừng, ánh mắt lờ mờ.

Nhìn mấy người đàn ông trước mặt, trong lòng Thẩm Chiêu Ninh lại thấy khó chịu, cứ muốn khóc, bởi trong đầu cô vẫn không ngừng nghĩ về tên khốn Lệ Nghiễn Tu.

"Ai trong số các anh có thể làm tôi vui, tôi sẽ tặng cho người đó chiếc vòng tay đá quý trị giá mười vạn này."

Chiếc vòng này là quà của Lệ Nghiễn Tu tặng cho cô, trước đây cô rất quý trọng không để ai chạm vào.

Giờ thì cô không cần nữa, người cũng không cần nữa.

Các người mẫu nam bắt đầu phô diễn hết khả năng của mình: người thì áp sát nhảy múa, người buông lời ngọt ngào trêu chọc, người lại khoe cơ bụng và lồng ngực rắn rỏi, săn chắc.

Còn có người mẫu nam táo bạo áp sát tai Thẩm Chiêu Ninh, thì thầm: "Chị gái ơi, kỹ thuật hôn của em rất chuyên nghiệp, có muốn thử không?"

"Được chứ."

Người mẫu nam trông như cún con, dịu dàng đáng yêu, còn Lệ Nghiễn Tu lại khác hẳn, ngũ quan sắc sảo, là vẻ đẹp đầy tính công kích.

Cô và Lệ Nghiễn Tu ở bên nhau lâu như vậy, cũng nên đổi khẩu vị một chút.

"Chiếc vòng này tặng cho em nhé."

Người mẫu nam cún con bĩu môi, Thẩm Chiêu Ninh cười rạng rỡ tiến lại gần.

Nhưng chưa kịp chạm môi người mẫu năm thì một lực mạnh đã kéo cô vào vòng tay của một người đàn ông khác.

Mùi hương quen thuộc, Thẩm Chiêu Ninh lập tức nhận ra gã đàn ông đó là ai.

"Buông tôi ra, tôi còn chưa hôn mà." Cô mượn cớ mươn rươu làm bậy.

Vì người đến là Lệ Nghiễn Tu, cô càng điên cuồng giãy giụa.

Lệ Nghiễn Tu phải dùng chút sức mới giữ được cô trong lòng, "Đừng ầm ĩ nữa."

Các người mẫu nam nhìn vị khách không mời mà đến xông vào, ai nấy đều không vui.

"Anh là ai? Giành ăn thì cũng phải biết đến sau xếp sau chứ."

Sắc mặt Lệ Nghiễn Tu đen xì, "Cút."

Các người mẫu nam bị của anh dọa sợ, vội vàng chạy ra ngoài.

Lệ Nghiễn Tu ôm chặt người phụ nữ không chịu an phận trong lòng, chợt nhìn thấy chiếc vòng trong tay một người mẫu nam đang cầm.

"Đứng lại, đưa vòng trong tay anh cho tôi." Anh trầm giọng nói.

Người mẫu nam không tình nguyện, "Nhưng đây là chị gái vừa tặng cho tôi mà."

Lệ Nghiễn Tu không tin, vì đó là chiếc vòng mà Thẩm Chiêu Ninh từng rất quý.

Anh càng tin rằng là người mẫu nam này đã lợi dụng lúc Thẩm Chiêu Ninh say mà dụ dỗ cô.

"Tháo ra." Ánh mắt Lệ Nghiễn Tu bỗng trở nên sắc lạnh.

Người mẫu nam bị dọa sợ, lập tức trả lại cho anh.

Thẩm Chiêu Ninh thấy người mẫu nam muốn rời đi, còn tiếc nuối, "Em đừng đi mà, chẳng phải nói hôn rất giỏi sao? Chị còn chưa được thử…"

Cô vừa la hét vừa vùng vẫy trong vòng tay của Lệ Nghiễn Tu, Lệ Nghiễn Tu trực tiếp hôn cô thật sâu, Thẩm Chiêu Ninh dần dần im lặng.

Về đến nhà, Lệ Nghiễn Tu ép Thẩm Chiêu Ninh dựa vào cạnh cửa.

Tóc cô rối tung, đôi mắt đỏ hoe, trông như một chú mèo nhỏ.

Lệ Nghiễn Tu đeo lại chiếc vòng lên tay Thẩm Chiêu Ninh, "Đeo vòng vào đi, sau này anh sẽ về nhà thường xuyên."

Thẩm Chiêu Ninh "hừ" một tiếng, hóa ra Lệ Nghiễn Tu tưởng cô giận vì anh không về nhà thường xuyên…

Cô định rời đi, nhưng Lệ Nghiễn Tu kéo cô vào lòng.

Thẩm Chiêu Ninh như chú mèo nhỏ xù lông.

Lệ Nghiễn Tu từ từ tiến lại gần môi cô…

Cô ngửi thấy trên người anh có mùi nước hoa của người phụ nữ khác, cô lập tức đẩy mạnh anh ra rồi lau chùi môi.

"Đừng chạm vào tôi."

Cô thấy bẩn.

Dạ dày cô chợt cuộn lên, Thẩm Chiêu Ninh lao vào nhà vệ sinh.

Lệ Nghiễn Tu theo sát phía sau, giúp cô vén tóc dài lên, nhẹ nhàng vỗ lưng, "Khó chịu lắm à?"

Thẩm Chiêu Ninh không trả lời.

Điện thoại của Lệ Nghiễn Tu vang lên, cô thấy tên lưu là: Mạn Mạn.

Anh tránh mặt cô để nghe điện thoại.

Một phút sau, Lệ Nghiễn Tu khoác áo lên, "Công ty anh có chút việc, anh phải đi ngay."

Công ty có việc?

Thẩm Chiêu Ninh nhìn đồng hồ, ba giờ sáng, có chuyện gì gấp đến mức phải đi lúc này?

Rõ ràng là bên ngoài có người.

Thẩm Chiêu Ninh tỉnh rượu hẳn.

"Khoan đã, tài liệu mà mẹ anh bảo anh ký."

Cô lấy ra mấy tập giấy tờ từ trong nhà, đưa anh ký.

Lệ Nghiễn Tu ký nhanh rồi rời đi.

Nếu anh chịu khó để ý, sẽ thấy tập cuối cùng là "Thỏa thuận ly hôn."

Đêm khuya, Tô Mạn đột nhiên đau dạ dày, Lệ Nghiễn Tu đưa cô vào bệnh viện, ở lại bên cạnh đến sáng mới về nhà thay quần áo.

Thẩm Chiêu Ninh vẫn ngủ say, trên người vẫn là bộ đồ tối qua.

Anh giúp cô thay đồ ngủ, tiện tay nấu sẵn một bát canh giải rượu rồi mới đến công ty.

Sau cơn say, đầu óc Thẩm Chiêu Ninh quay cuồng.

Điện thoại có tin nhắn của Lệ Nghiễn Tu.

Anh hỏi cô: "Đỡ hơn chưa?"

Thẩm Chiêu Ninh không trả lời.

Trên bàn ăn có canh giải rượu, cô cảm ơn dì Ngô.

"Phu nhân, chắc là ông chủ tự tay làm đấy."

Dù lúc yêu đương hay là lúc cưới, anh luôn là người chu đáo, ân cần.

Bây giờ nghĩ lại, anh đối xử tốt với cô như vậy, chỉ vì cô có ngoại hình giống Tô Mạn. Còn Tô Mạn, mới là người anh thực sự yêu thương.

Thẩm Chiêu Ninh chỉ uống vài ngụm, "Dì ơi, giúp tôi đổ đi nhé."

Cô vuốt phẳng thỏa thuận ly hôn đã ký từ hôm qua, gọi cho Lâm Thư Nguyệt, "Bà có thể bắt đầu chuẩn bị chuyển nhượng rồi."

"Nó ký tên rồi?" Lâm Thư Nguyệt mừng rỡ.

"Ừ."

Thẩm Chiêu Ninh ngập ngừng nói, "Chuyện ly hôn để một tháng nữa hãy nói với mọi người trong nhà, rồi tôi sẽ dọn ra đi."

Lý do phải đợi một tháng là vì bà nội Lệ sắp sinh nhật.

Bà là người nhà họ Lệ đối xử tốt nhất với cô, cô muốn bà nội vui vẻ trọn vẹn trong dịp sinh nhật lần thứ 70.

Sau khi cúp máy, điện thoại lại hiện một tin hot search: [Tin đáng tin cậy, Công nghệ Tinh Thần sắp tuyên bố phá sản]

Đó là công ty do Thẩm Chiêu Ninh sáng lập lúc đại học, tên là Tinh Thần, chuyên phát triển các sản phẩm giúp bảo vệ an toàn cho phụ nữ, từng nổi tiếng khắp cả nước, nhưng sau khi kết hôn cô đã rút lui.

Vì cô yêu mù quáng, trong lòng chỉ có mỗi Lệ Nghiễn Tu, cả công ty lẫn sản phẩm đều không cần nữa.

Thấy tin này, Thẩm Chiêu Ninh vừa sốc lại vừa buồn.

Cô suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng quyết định đi gặp đối tác công ty của mình, Hoắc Uyên.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi từ chức, cô mang thai cặp song sinh của sếp
9.0
Chấp nhận làm thư ký kiêm tình nhân bí mật suốt ba năm vì gánh nặng gia đình, cô luôn giữ thái độ chừng mực và hiểu chuyện. Tuy nhiên, khi thông tin anh sắp đính hôn với tình cũ nổ ra, cô quyết định chấm dứt mối quan hệ sai trái này. Không chỉ từ chức, cô còn mang theo cái thai đôi để bỏ trốn biệt tích. Năm năm sau, cô trở lại đầy kiêu hãnh với tư cách CEO một tập đoàn tỷ đô và tuyên bố sẽ thâu tóm công ty của sếp cũ. Giữa lúc dư luận xôn xao, anh lại dồn cô vào góc tường, khẩn khoản cầu xin cô đừng rời đi lần nữa và nguyện dâng hiến tất cả tài sản làm của hồi môn để chuộc lỗi.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, tôi có thân giá hàng tỷ
9.5
Sênh Ca từng chấp nhận từ bỏ sự nghiệp để làm một người vợ hiền lành, tận tụy suốt ba năm vì tình yêu. Thế nhưng, cô nhận ra mọi hy sinh đều vô nghĩa khi chồng mình vẫn luôn nhung nhớ về người cũ. Thất vọng tột cùng, cô quyết định ly hôn để tìm lại chính mình. Ngay sau đó, thân phận thật sự của cô được hé lộ khiến dư luận bàng hoàng: Sênh Ca chính là nữ tỷ phú sở hữu khối tài sản nghìn tỷ. Hàng loạt quý ông lịch lãm và các chàng trai trẻ bắt đầu vây quanh săn đón cô. Lúc này, người chồng cũ Phong Ngự Niên mới hối hận muộn màng. Anh công khai mở cuộc họp báo, chấp nhận hạ mình quỳ gối chỉ để cầu xin cô quay trở về bên cạnh anh thêm một lần nữa.
Bìa tiểu thuyết Phó tổng, phu nhân lại đi đăng ký khoa Nam cho anh rồi
9.1
Sau bốn năm kết hôn lạnh nhạt, Kiều Nam Tịch ngỡ ngàng khi mang thai nhưng lại phát hiện Phó Kinh Hoài đã có người phụ nữ khác bên ngoài. Đau đớn hơn, anh thản nhiên đưa nhân tình đang có bầu về nhà và khẳng định đó là người thừa kế của họ Phó. Tỉnh mộng sau những hy sinh vô ích, cô quyết định ly hôn và không quên mỉa mai khả năng đàn ông của anh trên giấy tờ. Rời khỏi cuộc hôn nhân tồi tệ, Nam Tịch tập trung vào sự nghiệp và gặt hái thành công rực rỡ, bên cạnh còn có người cũ thầm thương trộm nhớ. Lúc này, Phó Kinh Hoài mới hối hận, ghen tuông điên cuồng tìm cách níu kéo. Thế nhưng, cô chỉ lạnh lùng đáp trả rằng mình đang tận hưởng cuộc sống độc thân và yêu cầu anh đừng làm phiền.
Bìa tiểu thuyết Cưng chiều độc quyền: Cô dâu thế thân của tổng tài
8.9
Để cứu vãn danh dự gia đình sau khi em gái đột ngột bỏ trốn ngay trước giờ hành lễ, cô buộc phải trở thành kẻ thế thân, khoác lên mình bộ váy cưới để gả cho một người đàn ông quyền lực nhưng đầy tai tiếng. Vốn dĩ, cô chỉ xem cuộc hôn nhân này là một bản hợp đồng tạm thời, một giấc mộng phù du rồi sẽ sớm tan biến theo thời gian. Thế nhưng, thực tế lại nằm ngoài dự tính khi cô dần chìm đắm trong sự cưng chiều mãnh liệt, khiến bản thân chẳng thể nào tỉnh giấc khỏi cơn mơ ngọt ngào ấy.
Bìa tiểu thuyết Từ quân tốt của anh ấy đến nữ hoàng của cô ấy
9.0
Lô Băng Tuyết từng yêu Võ Vĩnh An say đắm, tin rằng mình là duy nhất đối với người thừa kế tập đoàn đối thủ. Thế nhưng, thực tế tàn khốc hiện ra khi cô bắt gặp anh hẹn hò cùng Trình Tường, người chị kế luôn được cha cô ưu ái. Anh lạnh lùng hạ thấp giá trị của cô, thậm chí nhẫn tâm tống cô vào tù khi cô phản kháng lại sự áp bức từ gia đình. Đau đớn hơn, Băng Tuyết phát hiện tình cảm bấy lâu chỉ là nhiệm vụ anh làm để trả ơn Trình Tường. Sau khi đốt trụi căn hộ của anh để chấm dứt quá khứ, cô rời Sài Gòn đến Đà Nẵng, chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt để làm lại cuộc đời.
Bìa tiểu thuyết Người vợ không mong muốn, tình yêu đích thực của anh
8.6
Từng dành trọn trái tim cho hai người anh họ, tôi chua chát nhận ra mình chỉ là quân cờ trong tay họ. Một người vì gia tộc mà vứt bỏ tôi, người kia lại tiếp cận vì âm mưu đen tối. Khi sự thật phơi bày, họ đẩy tôi vào cuộc hôn nhân sắp đặt với một đại gia tàn tật. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi tôi bị xô xuống biển, nhưng cả hai người tôi yêu đều bỏ mặc tôi để cứu một người phụ nữ khác. Khoảnh khắc chìm trong làn nước lạnh, tôi hiểu mạng sống mình vốn chẳng hề đáng giá. Sau khi thoát chết, tôi quyết định rũ bỏ quá khứ và cắt đứt mọi liên lạc. Đến ngày họ hối hận tìm về, tôi chỉ bình thản đáp lại bằng sự lạnh lùng, yêu cầu họ đừng can thiệp vào cuộc sống hạnh phúc của vợ chồng tôi nữa.