
Phu nhân, Lệ tổng lại đến để xin tái hôn rồi
Chương 3
Hoắc Uyên sau khi gặp cô, giọng điệu đầy mỉa mai: "Bà nội trợ đến xem trò cười của chúng tôi à? Tôi bận lắm, không rảnh tiếp cô đâu."
Năm đó, khi Thẩm Chiêu Ninh rời khỏi công ty vào lúc sản phẩm của họ đang được săn đón nhất, bận rộn nhất, ai khuyên cũng không được.
Suốt năm năm, cô không liên lạc với bất kỳ ai trong công ty.
Hoắc Uyên nhìn thấy cô, không có vẻ mặt tốt.
"Xin lỗi, lần này tôi đến chỉ muốn xem thử liệu có việc gì tôi có thể giúp được không." Thẩm Chiêu Ninh hạ thấp mặt mày, giọng nói mang chút lấy lòng.
"Sao thế, bà nội trợ làm chán rồi sao? Giờ lại quay về muốn làm đấng cứu thế à?"
Hoắc Uyên ném xấp tài liệu trong tay xuống đất, ánh mắt đầy khinh thường. "Nhưng tiếc là chúng tôi không cần nữa. Vì công ty đã tiêu rồi, một cách triệt để, cô vừa lòng chứ?"
Thẩm Chiêu Ninh hít sâu ổn định lại tâm trạng, giọng nói trở nên dịu dàng: "Hoắc Uyên, tôi biết anh giận tôi, nhưng bây giờ điều quan trọng là phải giải quyết nguy cơ của công ty."
"Hừ, bây giờ chúng tôi sắp phá sản rồi, một bà nội trợ như cô còn có thể giải cứu công ty này sao? Đừng ngây thơ nữa, làm bà nội trợ lâu giờ thành kẻ ngốc rồi à?" Anh ấy chẳng thèm để ý đến cô, tự thu dọn đồ đạc của mình chuẩn bị rời đi.
Khóe môi của Thẩm Chiêu Ninh căng chặt, ánh mắt hiện lên những cảm xúc phức tạp, cuối cùng vẫn nói ra.
"Hoắc Uyên, tôi ly hôn rồi."
"Cái gì?" Hoắc Uyên vô cùng kinh ngạc, không ngờ lại là kết quả như này.
"Nếu không có gì thay đổi, tôi sẽ nhận được một khoản tiền sau ly hôn. Cho nên…"
Thẩm Chiêu Ninh đưa tay ra: "Anh có hứng thú cùng tôi xây dựng lại sản phẩm của chúng ta không?"
*******
Thẩm Chiêu Ninh từ chỗ Hoắc Uyên mang về một đống tài liệu của công ty.
Vừa về đến nhà, mở cửa ra đã thấy Tô Mạn đang dựa vào lòng của Lệ Nghiễn Tu.
Nơi họ nằm lại còn là chiếc giường kết hôn của hai người.
Cả người Thẩm Chiêu Ninh trở nên lạnh toát, sau đó lại bật cười vì tức giận.
Lệ Nghiễn Tu đã phải nhịn đến mức nào chứ? Ngoại tình đến tận nhà luôn?
Hay là anh thích cảm giác kích thích đến thế?
"Lệ Nghiễn Tu, anh chơi bời chơi đến tận nhà à?"
Lệ Nghiễn Tu đỡ Tô Mạn ngồi dậy, rồi bước đến bên cạnh Thẩm Chiêu Ninh: "Em ra ngoài sao không nói với anh một tiếng?"
Giọng nói của Thẩm Chiêu Ninh lạnh lùng: "Nói với anh một tiếng? Tôi có ở nhà hay không thì cũng đâu cản được anh dẫn phụ nữ về."
Lệ Nghiễn Tu trầm giọng giải thích: "Tô Mạn và anh lớn lên cùng nhau, anh luôn xem cô ấy như em gái."
Thẩm Chiêu Ninh liếc nhìn anh một cái: "Vậy nên anh và "em gái tốt" của anh nằm chung một chiếc giường à?"
Sắc mặt Lệ Nghiễn Tu trở nên khó coi, anh định mở miệng thì Tô Mạn đã lên tiếng trước.
"Xin chào, tôi là Tô Mạn. Cuối cùng cũng gặp mặt rồi, cô quả thật rất giống tôi." Cô ta nhìn Lệ Nghiễn Tu, dịu dàng thay anh giải thích: "Hy vọng cô đừng hiểu lầm, vừa rồi A Tu chỉ đang giúp tôi…"
Vẻ mặt Thẩm Chiêu Ninh không hài lòng, không muốn bắt tay với cô ta, "Hiểu làm chuyện gì? Hiểu lầm việc cô đẩy ngã chồng người khác à?"
Tô Mạn không lên tiếng, có chút tủi thân nhìn về phía Lệ Nghiễn Tu.
"Thẩm Chiêu Ninh, anh đã nói rất rõ rồi, đừng cứ cố tình không phân biệt phải trái." Giọng điệu của Lệ Nghiễn Tu sắc lạnh.
"Tôi không phân biệt phải trái? Cô ta chẳng phải là mối tình đầu của anh sao?"
Ánh mắt Thẩm Chiêu Ninh trở nên phức tạp, cuối cùng vẫn hỏi ra nỗi băn khoăn trong lòng: "Lệ Nghiễn Tu, anh kết hôn với tôi vì tôi giống cô ta đúng không?"
Cô chỉ vào Tô Mạn, nhìn thẳng vào Lệ Nghiễn Tu.
Lệ Nghiễn Tu tránh né ánh mắt của cô.
Anh đã im lặng.
Trái tim của Thẩm Chiêu Ninh như bị dao cứa một nhát, rõ ràng trong lòng đã có sẵn đáp án, nhưng khi cô hỏi ra lần nữa, lại vẻ tự chuốc nhục cho bản thân.
"Tôi biết rồi."
Nụ cười của cô chua chát: "Ly hôn đi, dù sao cũng không thể sống tiếp được nữa."
Lệ Nghiễn Tu nhíu mày: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi, em cần gì phải nhắc đến ly hôn? Thẩm Chiêu Ninh, em có thể trưởng thành lên một chút không?"
Khuôn mặt của anh nghiêm túc: "Nếu em không thích Tô Mạn, sau này anh sẽ không đưa cô ấy đến nữa."
Thẩm Chiêu Ninh không trả lời.
Chuyện ly hôn đã là sự thật, cô không muốn tranh cãi thêm với anh.
"Chuyện hôm nay đến đây chấm dứt, anh không muốn nghe em nhắc tới ly hôn nữa."
Lệ Nghiễn Tu nói xong, đã tiễn Tô Mạn về.
Thẩm Chiêu Ninh gọi dì lên dọn một phòng ngủ khác, chiếc giường này, cô sẽ không nằm nữa.
Cô và Lệ Nghiễn Tu yêu nhau ba năm, kết hôn năm năm.
Khởi đầu của cô và Lệ Nghiễn Tu đến từ việc Thẩm Chiêu Ninh bị vẻ ngoài của anh mê hoặc.
Khoảng thời gian đó, Lệ Nghiễn Tu vừa bị thất tình, Thẩm Chiêu Ninh ngày nào cũng quẩn quanh bên anh.
Cô nói với tất cả mọi người: "Tôi sẽ tán tỉnh Lệ Nghiễn Tu."
Cách tán tỉnh của cô là mỗi ngày tặng hoa cho anh, mỗi ngày mang bữa sáng đến cho anh, và mỗi ngày đều hỏi anh: "Anh đã yêu tôi chưa?"
Khi ấy, Thẩm Chiêu Ninh rất dũng cảm, rất thẳng thắn, dám tỏ tình với Lệ Nghiễn Tu trước mặt bao người.
Hầu hết thời gian, Lệ Nghiễn Tu đều phớt lờ cô.
Trong phòng dụng cụ thể thao của trường đại học, cô cuối cùng cũng tìm được cơ hội để hai người ở một mình.
Cô mạnh dạn dồn anh vào góc tường, còn đe dọa anh: "Nếu anh còn không đồng ý làm bạn trai tôi, tôi sẽ hôn anh đấy."
Hôm đó, Lệ Nghiễn Tu không có nói đồng ý hay không, chỉ ôm chặt lấy cô.
Bây giờ nghĩ lại, cô đã xem sự im lặng của anh là ngầm đồng ý.
Họ đi đến bước ly hôn này, là vì Lệ Nghiễn Tu không đủ yêu cô.
Tình yêu của cô quá nhiều, nhưng mãi không nhận lại được, dần dần chỉ còn lại thất vọng.
Trái tim cũng nguội lạnh.
Tô Mạn chỉ là một lý do để khiến mọi chuyện bùng nổ.
Trên đường Lệ Nghiễn Tu đưa Tô Mạn về nhà, sắc mặt vẫn rất khó coi. Tô Mạn thử khoác lấy tay anh: "A Tu, em…"
Anh gạt tay cô ra: "Tô Mạn, chuyện hôm nay không được có lần sau. "
Có thể bạn cũng thích





