
Tình yêu là cái lồng của tôi, không phải là sự cứu rỗi
Chương 2
Mạch Ân Thi POV:
Mùi cà phê thơm phức và tiếng lật báo buổi sáng của Hữu Khang từng là những âm thanh yêu thích của tôi, báo hiệu một ngày mới bắt đầu trong tổ ấm của chúng tôi.
Nhưng sáng nay, mọi thứ đều khiến tôi buồn nôn.
"Em yêu, em dậy rồi à? Em trông hơi mệt. Tối qua ngủ không ngon sao?" Hữu Khang đặt tờ báo xuống, bước đến và vòng tay qua eo tôi.
Anh ta cố gắng hôn lên trán tôi, nhưng tôi đã nhanh chóng quay đi, giả vờ lấy một ly nước. "Chắc do hôm qua xe hỏng, em hơi lo lắng."
Bàn tay anh ta cứng lại một chút trên eo tôi trước khi buông ra. Sự đụng chạm của anh ta khiến tôi rùng mình ghê tởm. Làm sao tôi có thể từng khao khát vòng tay này? Vòng tay vừa mới ôm một người phụ nữ khác, một gia đình khác.
"Anh xin lỗi vì hôm qua không đến với em được. Cuộc họp đó thực sự rất quan trọng," anh ta nói, giọng đầy hối lỗi. "Nhưng hôm nay anh sẽ bù đắp cho em. Tối nay chúng ta đi ăn ở nhà hàng em thích nhé?"
Tôi quay lại, mỉm cười với anh ta. Một nụ cười mà tôi đã luyện tập trước gương cả đêm. Trông nó phải thật tự nhiên, thật hạnh phúc. "Thật không ạ? Em thích lắm."
"Tất nhiên rồi," anh ta mỉm cười đáp lại, nụ cười hoàn hảo của một người chồng hoàn hảo. "Nhưng bây giờ anh phải đi đây. Có một lô hàng cần anh giám sát ở cảng."
Lại một lời nói dối. Tôi biết chính xác nơi anh ta sẽ đến. Trang trại bí mật đó. Gia đình bí mật đó.
"Vâng, công việc quan trọng hơn mà. Anh đi cẩn thận," tôi nói, kiễng chân lên giúp anh ta chỉnh lại cà vạt. Ngón tay tôi lướt qua lớp vải lụa mềm mại, và tôi phải dùng hết sức bình sinh để không siết chặt nó quanh cổ anh ta.
"Em thật là người vợ tuyệt vời nhất," anh ta nói, cúi xuống định hôn tôi lần nữa.
Tôi nhanh chóng lùi lại một bước, tay cầm ly nước. "Ôi, em xin lỗi. Em đi lấy thêm nước."
Sự bối rối thoáng qua trên khuôn mặt anh ta, nhưng anh ta nhanh chóng che giấu nó. "Được rồi. Anh đi đây. Gặp em sau nhé, em yêu."
"Tạm biệt anh."
Cánh cửa đóng lại sau lưng anh ta. Nụ cười trên môi tôi lập tức biến mất. Tôi đứng bất động trong vài giây, lắng nghe tiếng bước chân anh ta xa dần, tiếng động cơ xe nổ máy rồi mất hút.
Ngay lập tức, tôi hành động.
Tôi lao vào phòng làm việc của anh ta. Đây là không gian riêng tư của Hữu Khang, nơi tôi hiếm khi bước vào. Anh ta luôn nói rằng công việc căng thẳng, anh ta cần một nơi yên tĩnh. Giờ thì tôi đã hiểu, anh ta cần một nơi để che giấu những bí mật bẩn thỉu của mình.
Mục tiêu của tôi là chiếc máy tính xách tay của anh ta. Mật khẩu. Tôi cần mật khẩu.
Tôi ngồi xuống ghế, mở máy tính lên. Màn hình khóa hiện ra, yêu cầu mật khẩu. Tôi thử ngày sinh của anh ta, ngày sinh của tôi, ngày kỷ niệm của chúng tôi. Tất cả đều sai.
Tim tôi đập thình thịch. Tôi không có nhiều thời gian.
Tôi nhìn quanh phòng làm việc. Mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ, không một chút dấu vết cá nhân. Giống như chủ nhân của nó, hoàn hảo một cách giả tạo.
Mắt tôi dừng lại ở một tấm ảnh nhỏ đặt trên bàn. Đó là tấm ảnh duy nhất trong phòng này. Một tấm ảnh phong cảnh chụp một bãi biển lúc hoàng hôn, không có người. Hữu Khang từng nói đây là nơi anh ta cảm thấy bình yên nhất.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ. Có một dòng chữ nhỏ được khắc trên khung ảnh. "Ngọc."
Chỉ một từ.
Tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Sau đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Mạch Ngọc. Ngày "chết" của cô ta.
Tôi run rẩy gõ vào dãy số. Ngày, tháng, năm Mạch Ngọc được cho là đã chết trong tai nạn du thuyền.
'Ting'.
Màn hình máy tính mở khóa.
Hơi thở của tôi nghẹn lại. Ngay cả mật khẩu để vào thế giới riêng của anh ta cũng là vì cô ta.
Và thứ đầu tiên đập vào mắt tôi trên màn hình nền là một tấm ảnh. Không phải ảnh phong cảnh. Là ảnh của Hữu Khang, Mạch Ngọc và cậu bé kia. Họ đang cười rạng rỡ, một gia đình hạnh phúc dưới ánh nắng mặt trời. Cậu bé ngồi trên vai Hữu Khang, còn Mạch Ngọc thì tựa đầu vào vai anh ta.
Họ trông thật đẹp đôi. Đẹp đến mức tàn nhẫn.
Tôi hít một hơi thật sâu, gạt đi những giọt nước mắt sắp trào ra. Bây giờ không phải lúc để yếu đuối.
Tôi bắt đầu tìm kiếm. Tôi bỏ qua những thư mục công việc quen thuộc và tìm kiếm những file ẩn. Tài năng về công nghệ của tôi không chỉ giới hạn ở việc nuôi tôm.
Và rồi tôi đã tìm thấy nó. Một thư mục được đặt tên là "Gia đình".
Tôi nhấp vào.
Hàng trăm, hàng ngàn tấm ảnh hiện ra. Ảnh Hữu Khang và Mạch Ngọc trong những chuyến du lịch mà anh ta nói với tôi là đi công tác. Ảnh cậu bé từ lúc mới sinh, đỏ hỏn trên tay anh ta. Ảnh anh ta cắt bánh sinh nhật cùng họ. Ảnh họ trang trí cây thông Noel.
Từng khoảnh khắc trong năm năm qua, từng cột mốc quan trọng mà tôi nghĩ rằng tôi là một phần trong cuộc đời anh ta, anh ta đều đã chia sẻ với họ.
Cuộc sống của tôi, hạnh phúc của tôi, tất cả chỉ là một vở kịch phụ, một màn che cho cuộc sống thực sự của anh ta.
Sau đó, tôi tìm thấy các file tài chính. Bảng sao kê ngân hàng, hợp đồng mua bán. Cha chồng tôi, Mạch Trọng Ân, đã dùng một công ty vỏ bọc để mua trang trại đó và căn biệt thự. Mẹ chồng tôi, Lợi Thu Đông, hàng tháng đều chuyển một số tiền khổng lồ vào tài khoản của Mạch Ngọc dưới cái tên giả.
Toàn bộ đế chế Mạch Thị, đế chế mà tôi đã góp phần xây dựng bằng mồ hôi và nước mắt, đang được dùng để chu cấp cho cuộc sống bí mật của họ.
Tôi chỉ là một con bò sữa, bị vắt kiệt để nuôi sống những kẻ kí sinh.
Tôi nhớ lại lời thề trong đám cưới của chúng tôi. Hữu Khang đã nhìn sâu vào mắt tôi và nói: "Mạch Ân Thi, em là gia đình của anh. Từ bây giờ và mãi mãi về sau."
Thật mỉa mai. Ngay cả lúc đó, anh ta cũng đã có một "gia đình" khác đang chờ đợi.
Một cơn đau nhói trong lồng ngực khiến tôi phải gập người lại. Cảm giác như có ai đó đang dùng một con dao cùn khoét sâu vào tim tôi.
'Ting'.
Điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ một số lạ.
"Chị dâu, nghe nói hôm qua chị bị hỏng xe à? Thật đáng tiếc. Lần sau nên kiểm tra xe cẩn thận hơn nhé, nhất là khi đi vào những nơi hoang vắng."
Mạch Ngọc.
Cô ta đang khiêu khích tôi.
Ngay sau đó, điện thoại lại reo. Là Hữu Khang.
"Anh đây, em yêu," tôi bắt máy, giọng ngọt ngào như không có chuyện gì xảy ra.
"Em đang làm gì vậy? Anh chỉ muốn kiểm tra xem em có ổn không thôi."
"Em ổn mà. Em đang xem lại vài tài liệu cho dự án mới. Anh đến cảng rồi à?"
"Ừ... ừ, anh đến rồi. Ở đây bận rộn quá. Thôi anh phải làm việc đây. Yêu em."
Cúp máy.
Sự tức giận lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể tôi, dập tắt mọi nỗi đau. Tôi sẽ không ngồi đây và gặm nhấm sự phản bội này nữa.
Tôi sẽ không để họ tiếp tục điều khiển tôi.
Bằng chứng kỹ thuật số có thể bị xóa, bị chối bỏ. Tôi cần thứ gì đó không thể chối cãi.
Tôi sao chép tất cả các tệp vào một ổ cứng di động, xóa lịch sử truy cập trên máy tính của Hữu Khang và đặt mọi thứ trở lại như cũ.
Tôi sẽ quay lại trang trại đó.
Lần này, tôi đến không phải với tư cách một người vợ bị phản bội tan nát cõi lòng.
Tôi đến với tư cách một kẻ săn mồi.
Và con mồi của tôi, chính là cả gia đình họ Mạch.
---
Có thể bạn cũng thích





