Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Tình yêu là cái lồng của tôi, không phải là sự cứu rỗi

Tình yêu là cái lồng của tôi, không phải là sự cứu rỗi

Năm năm hôn nhân, tôi ngỡ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất khi dốc lòng đưa tập đoàn Mạch Thị lên đỉnh cao. Nhưng sự thật tàn khốc hé lộ khi tôi phát hiện chồng mình đang chăm sóc một gia đình riêng tại trang trại bí mật. Người phụ nữ đó lại chính là Mạch Ngọc, cô em chồng được tuyên bố đã chết. Hóa ra, cả gia đình họ chỉ xem tôi là công cụ kiếm tiền. Kinh hãi hơn, họ lên kế hoạch đầu độc, biến tôi thành kẻ điên để tống vào viện tâm thần sau khi xong việc. Tình yêu bấy lâu chỉ là chiếc lồng giam trá hình. Trong bữa tiệc định mệnh, đối mặt với ly rượu độc từ mẹ chồng, tôi mỉm cười uống cạn, bắt đầu sự đáp trả lạnh lùng.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Mạch Ân Thi POV:

Tôi khoác lên mình một bộ đồ thể thao tối màu, đội một chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che gần hết khuôn mặt. Chiếc xe thuê rẻ tiền đưa tôi trở lại khu rừng cao su quen thuộc. Lần này, tôi không đi vào bằng con đường chính. Tôi đi vòng ra phía sau, nơi có một con dốc nhỏ nhìn thẳng xuống khu biệt thự và các hồ tôm.

Nấp sau một lùm cây rậm rạp, tôi có thể quan sát mọi thứ một cách hoàn hảo.

Và cảnh tượng trước mắt tôi một lần nữa xé nát trái tim tôi thành từng mảnh.

Cha chồng tôi, Mạch Trọng Ân, người đàn ông quyền lực mà tôi luôn kính trọng như cha ruột, đang chơi đùa cùng cậu bé Anh Hào trên bãi cỏ. Ông ném một quả bóng nhỏ, và cậu bé cười khanh khách chạy theo. Nụ cười của ông, nụ cười mà tôi hiếm khi thấy, giờ đây lại rạng rỡ và đầy tự hào.

Mẹ chồng tôi, Lợi Thu Đông, đang ngồi trên xích đu cùng Mạch Ngọc, tay bà nhẹ nhàng vuốt tóc con gái. Bà nhìn Mạch Ngọc với ánh mắt chan chứa tình yêu thương, một ánh mắt mà bà chưa bao giờ dành cho tôi.

Tôi nhớ lại những lần tôi cố gắng gần gũi bà. Mỗi khi tôi mua cho bà một món quà, bà đều mỉm cười nhận lấy, nhưng ánh mắt luôn có một sự xa cách. Mỗi khi tôi kể cho bà nghe về những thành công trong công việc, bà chỉ gật đầu một cách lịch sự, "Tốt lắm, Ân Thi. Con đã làm rất tốt cho công ty."

Cho công ty. Không phải cho gia đình.

Tôi đã luôn tự hỏi tại sao, tại sao bà lại đối xử với tôi lạnh nhạt như vậy. Giờ thì tôi đã hiểu. Trong mắt bà, tôi chỉ là một người ngoài, một công cụ hữu ích. Con dâu thực sự, tình yêu thực sự của bà, luôn ở đây.

"Mẹ xem này," Mạch Ngọc chỉ vào tôi, tất nhiên là chỉ vào ký ức về tôi, "Con bé đó đúng là dễ bảo. Chỉ cần cho nó một chút ngọt ngào, nó sẽ làm việc như một con trâu."

Bà Lợi Thu Đông cười nhẹ, một nụ cười đầy xảo quyệt. "Con gái của mẹ phải sống sung sướng chứ. Mọi gánh nặng cứ để nó gánh. Ai bảo nó là thiên tài chứ?"

Họ đang nói về tôi. Như thể tôi là một con vật, một món đồ.

Tôi chỉ là kẻ thay thế. Thay thế Mạch Ngọc gánh vác trách nhiệm, thay thế cô ta làm một người vợ, một người con dâu. Tất cả chỉ để cô công chúa đích thực của họ có thể sống một cuộc đời an nhàn, không lo nghĩ.

Ngay lúc đó, chiếc xe quen thuộc của Hữu Khang lái vào sân. Anh ta bước xuống, trên tay cầm một hộp bánh lớn.

"Anh về rồi đây!" anh ta gọi lớn.

"Ba!" Cậu bé Anh Hào reo lên, chạy ào đến ôm chầm lấy chân anh ta.

Hữu Khang bế bổng cậu bé lên, hôn lên má nó một cách trìu mến. "Anh Hào của ba hôm nay có ngoan không?"

"Chuyến công tác" của anh ta ở cảng thật ngắn ngủi.

Anh ta bước đến chỗ Mạch Ngọc, trao cho cô ta chiếc hộp bánh. "Loại em thích nhất đây."

Mạch Ngọc mỉm cười, nhận lấy và hôn nhẹ lên môi anh ta. "Cảm ơn anh. Chỉ có anh là chiều em nhất."

Một gia đình hạnh phúc. Một bức tranh hoàn hảo. Và tôi là vết mực bẩn thỉu cần phải bị xóa đi.

Những bằng chứng tôi có trong ổ cứng di động là rất nhiều, nhưng chúng vẫn có thể bị luật sư của họ bẻ cong. Họ có thể nói rằng tôi đã hack máy tính, rằng những tấm ảnh đó là sản phẩm của photoshop. Tôi cần một thứ gì đó không thể chối cãi, một thứ gì đó có thể hủy diệt họ hoàn toàn.

Tôi kìm nén cơn giận dữ đang sôi sục trong lồng ngực. Sự tức giận sẽ làm tôi mờ mắt. Tôi cần phải bình tĩnh, phải suy nghĩ một cách lý trí.

Bất thình lình, tiếng động cơ của một chiếc xe tải giao hàng phá vỡ sự tĩnh lặng. Chiếc xe đỗ ngay gần nơi tôi đang ẩn nấp, buộc tôi phải di chuyển sâu hơn vào trong rừng, đến gần căn biệt thự hơn.

Tôi nấp sau một bức tường đá thấp, chỉ cách hiên nhà vài mét. Nguy hiểm hơn, nhưng cũng cho tôi một góc nhìn rõ hơn.

Tôi thấy Hữu Khang đang ngồi xuống cạnh Mạch Ngọc. Anh ta vòng tay qua vai cô ta, và họ thì thầm với nhau.

"Anh," giọng Mạch Ngọc đầy lo lắng, "Con bé đó sẽ không nghi ngờ gì chứ?"

"Không đâu," Hữu Khang trấn an. "Nó yêu anh đến mù quáng. Nó tin mọi lời anh nói."

"Nhưng em không muốn đợi nữa," Mạch Ngọc nũng nịu. "Em muốn đường đường chính chính trở thành bà Mạch. Cái hợp đồng lớn kia bao giờ mới xong?"

"Sắp rồi, em yêu. Chỉ vài tuần nữa thôi," Hữu Khang dỗ dành. "Khi hợp đồng được ký kết, dự án đi vào hoạt động ổn định, chúng ta sẽ thực hiện kế hoạch. Cha đã sắp xếp cả rồi."

Giọng bà Lợi Thu Đông xen vào, lạnh lẽo và tàn nhẫn. "Khi đó, chúng ta sẽ cho nó uống thuốc. Dần dần, nó sẽ trở nên hoảng loạn, bất ổn. Chúng ta sẽ đưa nó vào bệnh viện tâm thần với lý do làm việc quá sức dẫn đến suy nhược thần kinh. Mọi công lao của nó sẽ thuộc về Hữu Khang, và không ai có thể nghi ngờ gì nữa. Một kẻ tâm thần thì làm sao có thể quản lý công ty được?"

Cả người tôi đông cứng lại.

Họ không chỉ muốn vứt bỏ tôi. Họ muốn hủy hoại tôi. Họ muốn biến tôi thành một kẻ điên, tước đoạt mọi thứ của tôi, từ sự nghiệp, danh dự cho đến sự tỉnh táo.

"Vậy có được không anh?" Mạch Ngọc hỏi, giọng có chút do dự. "Dù sao nó cũng đã cống hiến rất nhiều."

"Em lo gì chứ?" Hữu Khang đáp, và giọng nói của anh ta khiến tôi chết lặng. "Đó là cái giá nó phải trả vì đã chiếm lấy vị trí của em. Mọi thứ nó có, vốn dĩ đều thuộc về em. Anh sẽ lấy lại tất cả cho em và con trai chúng ta."

Giọt nước mắt cuối cùng của tôi đã khô cạn. Hy vọng cuối cùng đã tan thành tro bụi.

Con người mà tôi yêu, con người mà tôi đã dành cả thanh xuân để vun đắp, lại chính là kẻ muốn đẩy tôi vào địa ngục.

Tôi cần phải hành động. Ngay bây giờ.

Mắt tôi liếc nhanh xung quanh. Tôi thấy chiếc áo khoác của Hữu Khang vắt trên thành ghế, chỉ cách tôi vài bước chân. Bên trong túi áo khoác, lấp ló một chiếc điện thoại.

Đó không phải là chiếc điện thoại anh ta thường dùng. Đó là một chiếc điện thoại khác. Chiếc điện thoại dành cho gia đình bí mật này.

Một kế hoạch điên rồ lóe lên trong đầu tôi.

Tôi cũng có hai chiếc điện thoại. Một chiếc là Hữu Khang tặng, một chiếc là của riêng tôi. Chiếc điện thoại anh ta tặng có cài định vị, tôi biết điều đó.

Tôi liếc nhìn Hữu Khang. Anh ta đang mải mê chơi đùa với con trai. Mạch Ngọc và mẹ chồng đang nói chuyện gì đó trong bếp. Cha chồng đang nghe điện thoại ở một góc sân.

Đây là cơ hội duy nhất.

Tôi nín thở, từ từ di chuyển. Từng bước chân nhẹ như một con mèo. Tim tôi đập như trống trận trong lồng ngực.

Tôi đã đến gần chiếc ghế. Bàn tay tôi run rẩy vươn ra, lấy chiếc điện thoại của anh ta. Cùng lúc đó, tôi rút chiếc điện thoại dự phòng của mình ra - một chiếc điện thoại rẻ tiền, cũ kỹ - và đặt vào túi áo khoác của anh ta.

Một cuộc trao đổi hoàn hảo.

Tôi lùi lại, từng bước, từng bước một.

Tôi đã gần quay lại được chỗ nấp an toàn.

"Ai đó?"

Giọng của Hữu Khang vang lên, ngay sau lưng tôi.

Tôi đứng khựng lại, lưng quay về phía anh ta. Cả người tôi cứng đờ. Hơi thở của tôi như bị chặn lại trong cổ họng.

Anh ta đã thấy tôi.

---

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Tình yêu mưu toán: Tôi đoạt lại tài sản nhờ bạn trai cũ
8.1
Gia đình sụp đổ, tôi dứt khoát kết hôn với anh trai của người yêu cũ để tìm chỗ dựa. Dẫu Vinh Yến từng đau khổ van nài, tôi vẫn quyết tâm dứt bỏ đoạn tình này. Bốn năm sau, cái chết của chồng khiến mẹ con tôi bị mẹ kế anh ta cay nghiệt đuổi khỏi nhà. Lâm vào đường cùng, tôi buộc phải tìm đến Vinh Yến. Đối diện với lời mỉa mai gọi mình là chị dâu, tôi nén lòng thực hiện kế hoạch mới. Tôi sẽ khiến con trai bà ta phải tự tay trả lại toàn bộ tài sản đã cướp đoạt từ tôi.
Bìa tiểu thuyết Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo
7.8
Vào đúng ngày kỷ niệm thành hôn, Ôn Tự bị nhân tình của chồng hãm hại, dẫn đến sự cố tình một đêm với người lạ. Đau đớn vì mất đi sự trong trắng và hay tin tiểu tam mang thai, cô quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân bế tắc. Dù bị chồng cũ mỉa mai là đang diễn kịch, Ôn Tự vẫn dứt khoát rời đi để sống cuộc đời mới. Từ một người vợ nội trợ mờ nhạt, cô tỏa sáng rực rỡ dưới danh phận họa sĩ tài năng và được vô số người săn đón. Lúc này, người chồng cũ hối hận tìm đến cầu xin sự tha thứ nhưng lại bàng hoàng khi thấy cô đang trong vòng tay của một ông trùm quyền lực. Người đàn ông ấy lạnh lùng khẳng định vị thế của cô: Nhìn cho kỹ, đây chính là chị dâu của cậu.
Bìa tiểu thuyết Cưng chiều độc quyền: Cô dâu thế thân của tổng tài
8.9
Để cứu vãn danh dự gia đình sau khi em gái đột ngột bỏ trốn ngay trước giờ hành lễ, cô buộc phải trở thành kẻ thế thân, khoác lên mình bộ váy cưới để gả cho một người đàn ông quyền lực nhưng đầy tai tiếng. Vốn dĩ, cô chỉ xem cuộc hôn nhân này là một bản hợp đồng tạm thời, một giấc mộng phù du rồi sẽ sớm tan biến theo thời gian. Thế nhưng, thực tế lại nằm ngoài dự tính khi cô dần chìm đắm trong sự cưng chiều mãnh liệt, khiến bản thân chẳng thể nào tỉnh giấc khỏi cơn mơ ngọt ngào ấy.
Bìa tiểu thuyết Hào Môn Thịnh Ái: Tổng Tài Cao Tay
8.0
Bị người chồng bội bạc ruồng bỏ ngay lúc đang mang thai, người phụ nữ đáng thương bị đẩy vào khu ổ chuột đầy rẫy hiểm nguy. Giữa lúc tuyệt vọng vì suýt bị xâm hại, một người đàn ông quyền lực đã xuất hiện như vị cứu tinh, che chở và sưởi ấm trái tim cô bằng sự dịu dàng vô bờ bến. Dưới sự bảo hộ của anh, cô tự tin đáp trả mọi uất ức từ chồng cũ, lấy lại lòng kiêu hãnh của chính mình. Mặc kệ những lời mỉa mai từ dư luận về việc kết hôn với người từng ly hôn, anh vẫn dành trọn sự sủng ái và yêu chiều cho cô.
Bìa tiểu thuyết Cuộc trốn thoát của tôi: Một cuộc hôn nhân tiện lợi
9.3
Vào đúng ngày kỷ niệm 999 ngày yêu nhau, tôi bàng hoàng nhận ra bạn trai mình vẫn luôn tơ tưởng đến người cũ. Đau đớn hơn, anh ta thừa nhận trước bạn bè rằng tôi chỉ là một kẻ thay thế tạm bợ. Từ việc che chắn cho cô ta khi gặp nguy hiểm đến việc bỏ mặc tôi bị thương giữa cơn mưa tầm tã, anh ta đã dẫm nát trái tim tôi. Thậm chí, khi cô ta hãm hại tôi, anh ta còn dùng hôn nhân để ép tôi rút đơn kiện. Sau ba năm thanh xuân bị chà đạp, tôi quyết định từ bỏ đoạn tình cảm này và thay bạn thân gả cho người thừa kế bị đồn là đã hủy dung.
Bìa tiểu thuyết Câu chuyện cổ tích của tôi tan vỡ: Sự phản bội tàn nhẫn của anh ta
8.0
Sau tai nạn, Đàm Vĩnh Lộc mất trí nhớ và dành trọn tình cảm cho em nuôi Đàm Bích Hảo. Vì nghi ngờ tôi hại Bích Hảo, anh ta ép tôi chứng kiến cảnh em gái mình bị làm nhục đến chết. Sự tàn độc chưa dừng lại khi anh đánh gãy chân tôi, cướp giọng nói để cấy cho người khác rồi giam tôi vào thủy lao. Tình yêu sâu đậm hóa hận thù, tôi giả chết để hủy diệt cơ nghiệp của anh rồi trốn sang Syria. Ngày tôi tìm thấy hạnh phúc mới, anh ta bất ngờ xuất hiện với ký ức phục hồi, quỳ gối cầu xin sự tha thứ.