Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Quá muộn rồi, người yêu cũ của tôi: Cô ấy đã kết hôn với một ông trùm

Quá muộn rồi, người yêu cũ của tôi: Cô ấy đã kết hôn với một ông trùm

Năm năm trước, sự phản bội của vị hôn phu Giang Mạnh Khôi và người bạn thân La Cát Tường đã khiến tôi mất tất cả, phải rời đi trong tủi nhục. Hiện tại, tôi đã kết hôn với Phạm Thế Minh, hy vọng về một tương lai yên bình. Tuy nhiên, đúng ngày kỷ niệm ngày cưới, cặp đôi kia lại xuất hiện, vu khống tôi mạo danh Phạm phu nhân và hành hạ tôi dã man. Mạnh Khôi tàn nhẫn bẻ gãy tay, nhốt tôi vào kho bẩn thỉu để chuẩn bị bêu rếu tại tiệc đính hôn của họ. Giữa lúc tuyệt vọng và đau đớn nhất, chồng tôi - Phạm Thế Minh đã kịp thời có mặt. Trước sự ngỡ ngàng của đám đông, anh bảo vệ tôi và lạnh lùng khẳng định thân phận thực sự của vợ mình trước mặt những kẻ thủ ác.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Đào Quỳnh Ngân POV:

Con đường từ khách sạn về nhà dường như dài hơn mọi khi. Tôi tựa đầu vào cửa kính xe, nhìn những ánh đèn đường lướt qua như những vệt sao băng vỡ nát. Im lặng bao trùm không gian, một sự im lặng nặng nề mà ngay cả tiếng nhạc du dương từ radio cũng không thể xua tan.

Thế Minh không hỏi gì thêm, nhưng tôi biết anh cảm nhận được sự bất ổn của tôi. Thỉnh thoảng, anh lại liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.

Về đến biệt thự, tôi gần như chạy trốn vào phòng tắm. Tôi đứng dưới vòi sen, để dòng nước nóng xối xả gột rửa cơ thể mình. Tôi muốn gột rửa đi cả mùi hương của Giang Mạnh Khôi, cả ánh mắt khinh miệt của La Cát Tường, cả cảm giác nhục nhã vừa rồi.

Nhưng tôi không thể. Những lời nói của họ cứ văng vẳng bên tai.

"Tôi biết cô vẫn còn yêu tôi."

"Năm năm qua chắc sống không tốt lắm phải không?"

Tôi ôm lấy đầu, ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Nước mắt hòa cùng dòng nước, mặn chát.

Tại sao? Tại sao sau năm năm, họ vẫn có thể dễ dàng khuấy động cuộc sống của tôi như vậy?

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. "Ngân? Em ổn chứ?"

Là giọng của Thế Minh.

Tôi vội vàng lau nước mắt, cố gắng điều chỉnh lại giọng nói. "Em ổn. Em ra ngay đây."

Khi tôi bước ra, Thế Minh đang đứng bên cửa sổ, bóng lưng cao lớn và vững chãi. Anh đã thay bộ pijama lụa màu xám tro, trên tay cầm một ly sữa ấm.

"Uống đi cho dễ ngủ." Anh đưa ly sữa cho tôi.

Tôi nhận lấy, hơi ấm từ chiếc ly lan tỏa vào lòng bàn tay. "Cảm ơn anh."

Anh ngồi xuống mép giường, vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh. "Ngồi xuống đi."

Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống. Anh không nhìn tôi, mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đen kịt.

"Em đã gặp họ, phải không?" Anh đột ngột hỏi.

Trái tim tôi lại thắt lại. Tôi biết mình không thể giấu anh. "Vâng."

"Giang Mạnh Khôi và La Cát Tường." Anh nói, giọng không một chút cảm xúc, như thể đang nhắc đến tên hai người xa lạ.

"Anh... làm sao anh biết?"

"Anh đã cho người điều tra. Khi em nói muốn mở một phòng trưng bày nghệ thuật nhỏ ở thành phố này, anh đã cho người điều tra tất cả những mối quan hệ trong quá khứ của em." Anh quay lại nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm. "Anh cần phải biết ai có thể làm tổn thương em."

Tôi sững sờ. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng người đàn ông kiệm lời và lạnh lùng này lại có thể làm những chuyện như vậy vì tôi.

"Anh không giận em chứ?" Tôi lí nhí hỏi.

"Tại sao anh phải giận?" Anh cau mày. "Anh chỉ giận bản thân mình đã không ở bên cạnh em lúc đó."

Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt vừa lăn dài trên má tôi. "Họ đã nói gì với em?"

Và thế là, tôi đã kể cho anh nghe tất cả. Về những lời sỉ nhục, về sự hiểu lầm tai hại, về cảm giác bất lực của tôi. Tôi kể trong khi nước mắt không ngừng rơi, như thể muốn trút hết mọi nỗi uất ức dồn nén trong năm năm qua.

Thế Minh chỉ im lặng lắng nghe. Bàn tay anh vẫn nắm chặt tay tôi, truyền cho tôi một nguồn sức mạnh vô hình.

Khi tôi kể xong, anh kéo tôi vào lòng, ôm thật chặt. "Anh xin lỗi. Đáng lẽ anh không nên để em phải chịu đựng những chuyện này một mình."

"Không phải lỗi của anh." Tôi vùi mặt vào ngực anh, hít hà mùi hương bạc hà quen thuộc. "Là do em quá yếu đuối."

"Không. Em là người phụ nữ mạnh mẽ nhất anh từng biết." Anh vuốt ve mái tóc rối của tôi. "Ngày mai, anh sẽ khiến họ phải trả giá."

"Đừng, Thế Minh." Tôi ngẩng đầu lên, vội vàng nói. "Em không muốn vì chuyện của em mà ảnh hưởng đến anh. Em chỉ cần tránh xa họ là được."

"Không được." Giọng anh trở nên kiên quyết. "Họ đã làm em khóc. Bất cứ ai làm em khóc, đều phải trả giá."

Ánh mắt anh lúc này lạnh lùng và sắc bén, hoàn toàn khác với vẻ dịu dàng thường ngày. Tôi biết, anh không nói đùa. Phạm Thế Minh, chủ tịch của một đế chế kinh doanh khổng lồ, không bao giờ nói đùa.

Đêm đó, tôi ngủ trong vòng tay của anh, nhưng giấc ngủ không hề yên ổn. Tôi mơ thấy mình quay trở lại năm năm trước, vào cái đêm định mệnh ấy.

Đêm tân hôn của tôi và Giang Mạnh Khôi.

Tôi đã mặc sẵn chiếc váy cưới trắng tinh, ngồi trong phòng trang điểm chờ đợi anh. Nhưng chờ mãi, chờ mãi, anh vẫn không đến. Thay vào đó là một cuộc điện thoại từ bệnh viện.

"Giang Mạnh Khôi bị tai nạn xe hơi, đang cấp cứu."

Trời đất như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi lao đến bệnh viện như một kẻ điên, chiếc váy cưới vướng víu khiến tôi ngã dúi dụi mấy lần.

Khi tôi đến nơi, ca phẫu thuật đã kết thúc. Anh ta đã qua cơn nguy kịch. Nhưng khi tỉnh lại, anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ.

"Cô là ai?"

Các bác sĩ nói anh ta bị mất trí nhớ tạm thời do chấn động não. Anh ta quên hết tất cả, quên cả tôi, người mà anh ta sắp cưới làm vợ.

Và rồi La Cát Tường xuất hiện. Cô ta khóc lóc thảm thiết, nói rằng cô ta mới là người anh ta yêu. Rằng tôi chỉ là người xen vào giữa họ.

Giang Mạnh Khôi, trong cơn mơ hồ sau tai nạn, đã tin lời cô ta. Anh ta nắm tay cô ta, đuổi tôi đi.

Tôi đã trở thành trò cười cho cả thành phố. Một cô dâu bị từ hôn ngay trong đêm tân hôn vì chú rể "nhớ ra" người mình yêu thật sự.

Sự sỉ nhục và đau đớn đã khiến tôi gục ngã. Tôi đã bỏ lại tất cả, rời khỏi thành phố đó, mang theo một trái tim tan nát.

Tôi đã luôn tin rằng đó là một tai nạn. Rằng sự mất trí nhớ của anh ta là thật.

Cho đến một đêm mưa gió, khoảng một tháng sau đó, khi tôi quay lại bệnh viện để lấy nốt vài món đồ còn sót lại. Tôi đã vô tình đi ngang qua một góc khuất trong vườn hoa.

Và tôi đã nghe thấy giọng nói của họ.

"Khôi, anh diễn hay thật đấy. Đến em cũng suýt tin là anh mất trí nhớ thật." Đó là giọng của La Cát Tường, có chút nũng nịu.

"Không diễn hay sao được. Nếu không, làm sao cắt đuôi được con nhỏ Đào Quỳnh Ngân đó." Giọng Giang Mạnh Khôi đầy vẻ tự đắc. "Anh đã chán ngấy cái vẻ dịu dàng, ngoan hiền của nó rồi. Ở bên em mới thật sự thú vị."

"Nhưng... như vậy có ác quá không? Dù sao cô ấy cũng yêu anh rất nhiều."

"Yêu? Tình yêu của nó khiến anh ngạt thở. Cát Tường à, em đừng lo. Đợi mọi chuyện lắng xuống, chúng ta sẽ công khai. Anh sẽ cho em một đám cưới còn lớn hơn thế."

"Thật không?"

"Thật."

Sau đó là tiếng họ hôn nhau, một âm thanh ướt át và ghê tởm.

Tôi đứng chết trân trong mưa, cả người lạnh cóng. Hóa ra tất cả chỉ là một vở kịch. Một vở kịch được dàn dựng công phu để vứt bỏ tôi. Tai nạn là thật, nhưng mất trí nhớ là giả.

Họ đã biến tôi thành một con ngốc, một con rối bị giật dây mà không hề hay biết.

Cơn ác mộng từ quá khứ và thực tại đan xen vào nhau, giày vò tôi suốt đêm. Tôi giật mình tỉnh giấc, người đẫm mồ hôi.

Thế Minh vẫn đang ôm tôi, vòng tay anh vững chãi như một pháo đài. Cảm nhận được sự run rẩy của tôi, anh siết chặt hơn.

"Có anh ở đây rồi." Anh thì thầm.

Tôi dụi đầu vào ngực anh, cố gắng tìm kiếm sự bình yên. Nhưng tôi biết, chỉ cần Giang Mạnh Khôi và La Cát Tường còn tồn tại, tôi sẽ không bao giờ có được sự bình yên thực sự.

Và lời nói của Thế Minh lại vang lên trong đầu tôi.

"Bất cứ ai làm em khóc, đều phải trả giá."

Có lẽ, đã đến lúc tôi phải đối mặt, thay vì trốn chạy.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy
9.7
Ngay trước lễ đính hôn, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu vẫn luôn tơ tưởng đến tình cũ. Suốt ba năm, tôi âm thầm hỗ trợ để kẻ nghèo khó như anh ta trở thành thiếu gia giàu có, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội cay đắng. Anh ta mặc kệ người tình vu khống tôi, thậm chí còn thuê kẻ xấu làm nhục tôi. Quá thất vọng, tôi quyết định rũ bỏ lớp vỏ bọc nghèo nàn để lộ thân phận thật là ái nữ của tỷ phú. Tôi khiến dự án bị đình trệ và bắt kẻ phụ bạc phải trả giá. Khi bố tôi xuất hiện cùng những nhân vật quyền lực nhất thế giới đứng ra bảo vệ tôi, vị hôn phu cũ mới hối hận muộn màng, quỳ gối cầu xin sự tha thứ trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Lời thề tan vỡ, tình yêu không nói thành lời
8.3
Suốt sáu năm hôn nhân, tôi đã dùng cả thanh xuân và tiền bạc để hỗ trợ chồng gầy dựng sự nghiệp từ con số không. Thế nhưng, Cam Việt Sơn lại tàn nhẫn tuyên bố trên sóng truyền hình rằng anh ở bên tôi chỉ vì lòng biết ơn và trách nhiệm chứ không hề có tình yêu. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi bố anh đột quỵ, tôi gọi mười cuộc điện thoại cầu cứu nhưng chỉ nhận được lời mỉa mai từ người yêu cũ của anh ta. Cha anh qua đời trong cô độc, còn sự hy sinh của tôi bị chà đạp phũ phàng. Chấm dứt mọi hy vọng, tôi quyết định ly hôn và yêu cầu anh ta phải rời khỏi đế chế này với bàn tay trắng.
Bìa tiểu thuyết Tiểu thư giả là ông trùm ngầm,  thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi
8.6
Thẩm Thanh vốn là tiểu thư nhà giàu bỗng chốc mất trắng, bị đuổi về vùng quê nghèo khó. Cô chịu cảnh tiểu thư thật hãm hại, hôn phu sỉ nhục, cha mẹ nuôi ruồng rẫy. Thế nhưng, thân phận thật sự của cô lại là thiên kim hào môn tại Kinh Thành. Không chỉ vậy, cô còn là thiên tài hacker, thiết kế trang sức và đại tài y học. Khi những kẻ từng phản bội hối hận và muốn trục lợi, Thẩm Thanh đã thẳng tay vạch trần bộ mặt thật của họ trước công chúng. Cô trừng trị kẻ xấu, khiến những người coi thường mình phải trả giá đắt. Giữa lúc bị mỉa mai là kẻ quê mùa không ai cưới, thái tử gia quyền lực nhất Kinh Thành lại dịu dàng ôm eo cô, nguyện ý làm rể tận cửa để cưng chiều cô hết mực.
Bìa tiểu thuyết Đại lão toàn cầu nuông chiều, tiểu tổ tông quá ngầu!
8.3
Kiều Loan là thiên tài đặc biệt được nhà nước bồi dưỡng, sở hữu khối tài sản khổng lồ nhưng lận đận trong việc tìm kiếm tình thân. Sau nhiều lần bị xua đuổi, cô được nhà họ Hoắc nhận nuôi và cưng chiều hết mực. Dù bị kẻ xấu đố kỵ, mỉa mai là kẻ bất tài, Kiều Loan khiến cả thế giới ngỡ ngàng khi lộ diện là giáo sư đại học danh tiếng, bà trùm kinh doanh và hacker đứng đầu quốc tế. Giữa lúc danh tiếng bùng nổ, đại gia tàn độc Cố Tư Hàn bất ngờ xuất hiện, ép cô vào góc tường và dùng khối tài sản nghìn tỷ cùng những hòn đảo riêng để dỗ dành 'tiểu tổ tông' về nhà sinh con cho mình.
Bìa tiểu thuyết Bị bỏ lại cho đến chết, được tình yêu tìm thấy
7.9
Ba năm yêu Khắc Ngọc Toàn cứ ngỡ là hạnh phúc, nhưng tất cả sụp đổ khi Đoan Diệu Anh - tình cũ của anh ta trở về. Vì người phụ nữ giả vờ mất trí ấy, Toàn không ngần ngại sỉ nhục và giam cầm tôi trong hầm tối. Anh ta nhẫn tâm phá hủy kỷ vật của bà tôi, thậm chí bỏ mặc tôi chờ chết giữa biển lửa mênh mông. Bị người yêu phản bội và gia đình ép gả về nông thôn, tôi tưởng mình đã mất trắng. Thế nhưng, chính người chồng bị coi thường là kẻ quê mùa ấy đã cứu mạng tôi. Ngày cưới, khi Toàn kéo quân đến đe dọa san phẳng ngôi làng, chồng tôi chỉ lạnh lùng ra lệnh qua điện thoại, khiến cả tập đoàn của hắn ta phải phá sản chỉ trong nửa giờ.
Bìa tiểu thuyết Sự trả thù: Sự sụp đổ của tỷ phú
9.4
Vào đúng ngày kỷ niệm 5 năm bên nhau, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ là kẻ thế thân cho người phụ nữ khác. Suốt thời gian dài, Trần Khải lấy tôi làm bình phong để che giấu người tình trong mộng. Khi cô ta quay về, họ cùng nhau hành hạ tôi tàn độc, ép tôi ăn canh nấu từ thú cưng rồi bỏ mặc tôi bị chó dữ cắn xé tại sàn đấu ngầm. Giữa lằn ranh sinh tử, tôi may mắn giả chết thoát thân thành công. Một năm sau, tôi tái xuất với danh phận kiến trúc sư danh tiếng quốc tế. Giờ đây, tôi sẽ khiến Trần Khải phải trả giá đắt cho sự phản bội.