Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Quá muộn rồi, người yêu cũ của tôi: Cô ấy đã kết hôn với một ông trùm

Quá muộn rồi, người yêu cũ của tôi: Cô ấy đã kết hôn với một ông trùm

Năm năm trước, sự phản bội của vị hôn phu Giang Mạnh Khôi và người bạn thân La Cát Tường đã khiến tôi mất tất cả, phải rời đi trong tủi nhục. Hiện tại, tôi đã kết hôn với Phạm Thế Minh, hy vọng về một tương lai yên bình. Tuy nhiên, đúng ngày kỷ niệm ngày cưới, cặp đôi kia lại xuất hiện, vu khống tôi mạo danh Phạm phu nhân và hành hạ tôi dã man. Mạnh Khôi tàn nhẫn bẻ gãy tay, nhốt tôi vào kho bẩn thỉu để chuẩn bị bêu rếu tại tiệc đính hôn của họ. Giữa lúc tuyệt vọng và đau đớn nhất, chồng tôi - Phạm Thế Minh đã kịp thời có mặt. Trước sự ngỡ ngàng của đám đông, anh bảo vệ tôi và lạnh lùng khẳng định thân phận thực sự của vợ mình trước mặt những kẻ thủ ác.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Đào Quỳnh Ngân POV:

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với một quyết định. Tôi không thể để quá khứ tiếp tục ám ảnh mình, và tôi cũng không thể để Thế Minh phải một mình đối mặt với nó.

Khi tôi xuống nhà, Thế Minh đã ngồi ở bàn ăn, đang đọc một tờ báo tài chính. Ánh nắng ban mai chiếu vào, phủ lên người anh một vầng hào quang ấm áp.

"Chào buổi sáng." Tôi kéo ghế ngồi đối diện anh.

Anh ngẩng đầu lên, gấp tờ báo lại. "Ngủ ngon không?"

"Không hẳn." Tôi thừa nhận. "Nhưng em đã suy nghĩ kỹ rồi."

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói kiên định. "Thế Minh, em muốn tự mình giải quyết chuyện này."

Anh nhướng mày, có chút ngạc nhiên. "Em chắc chứ?"

"Em chắc." Tôi gật đầu. "Năm năm trước em đã trốn chạy. Lần này, em muốn đối mặt. Em không thể cứ mãi nấp sau lưng anh được."

Thế Minh im lặng nhìn tôi một lúc lâu. Trong ánh mắt anh, tôi thấy có sự lo lắng, nhưng nhiều hơn là sự tôn trọng và ủng hộ.

"Được." Cuối cùng anh cũng đồng ý. "Nhưng hãy hứa với anh, nếu có bất cứ chuyện gì, phải gọi cho anh ngay lập tức."

"Em hứa."

"Và..." Anh ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, "Đừng để bản thân phải chịu thiệt thòi."

Tôi mỉm cười. "Em biết rồi."

Tôi không ngờ cơ hội đối mặt lại đến nhanh như vậy.

Buổi trưa, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ một số lạ.

"A lô?"

"Đào Quỳnh Ngân phải không?" Giọng nói ở đầu dây bên kia đầy vẻ hống hách. Là La Cát Tường.

"Có chuyện gì?" Tôi lạnh lùng hỏi.

"Tối nay, bảy giờ, tại khách sạn Grand Plaza. Mạnh Khôi muốn gặp cô." Cô ta ra lệnh, chứ không phải mời.

"Tại sao tôi phải đến?"

"Bởi vì nếu cô không đến, tôi sẽ cho đăng toàn bộ câu chuyện 'hồ ly tinh' của cô lên mạng. Đến lúc đó, tôi không chắc cô còn có thể ngẩng mặt lên nhìn ai được nữa đâu."

Cô ta đang uy hiếp tôi.

"Được. Bảy giờ." Tôi đáp, rồi cúp máy ngay lập tức.

Tôi không sợ lời đe dọa của cô ta. Tôi chỉ cảm thấy nực cười. Năm năm trôi qua, thủ đoạn của La Cát Tường vẫn không có gì mới mẻ.

Khi tôi nói chuyện này với Thế Minh, anh chỉ nói một câu: "Cứ làm những gì em muốn. Anh sẽ luôn ở phía sau em."

Bảy giờ tối, tôi có mặt tại Grand Plaza. Không phải trong bộ dạng tiều tụy mà La Cát Tường tưởng tượng, mà là trong một chiếc váy đen thanh lịch của một thương hiệu thiết kế trong nước, mái tóc búi cao gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng mà sắc sảo.

Tôi muốn cho họ thấy, không có Giang Mạnh Khôi, tôi vẫn sống rất tốt.

Họ đã đặt một phòng riêng. Khi tôi bước vào, Giang Mạnh Khôi và La Cát Tường đã ngồi sẵn ở đó. Bàn ăn thịnh soạn nhưng không khí thì lạnh lẽo như băng.

"Đến rồi à?" La Cát Tường nhếch mép. "Tôi còn tưởng cô sợ không dám đến."

Tôi không thèm để ý đến cô ta, chỉ nhìn thẳng vào Giang Mạnh Khôi. "Anh muốn gặp tôi có chuyện gì?"

Giang Mạnh Khôi đặt ly rượu xuống, ngả người ra sau ghế. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, như thể đang đánh giá một món hàng.

"Quỳnh Ngân, tôi phải thừa nhận, hôm nay trông cô cũng không tệ." Anh ta nói, giọng điệu ban ơn. "Có vẻ như rời xa tôi cũng không phải là chuyện quá tồi tệ với cô."

"Cảm ơn vì lời khen." Tôi đáp lại một cách mỉa mai. "Nếu không có chuyện gì khác, tôi xin phép đi trước."

"Khoan đã." Anh ta gọi giật lại. "Ngồi xuống đi. Chúng ta cần nói chuyện."

Tôi do dự một chút rồi cũng ngồi xuống. Tôi muốn xem họ còn có thể giở trò gì.

"Quỳnh Ngân," Giang Mạnh Khôi bắt đầu, giọng điệu ra vẻ nghiêm túc. "Tôi biết năm năm qua cô sống không dễ dàng gì. Tôi cũng biết cô vẫn còn tình cảm với tôi."

Tôi suýt nữa thì bật cười. Sự tự tin của người đàn ông này thật đáng kinh ngạc.

"Cho nên," Anh ta tiếp tục, "Tôi quyết định cho cô một cơ hội."

Anh ta đẩy một tập tài liệu về phía tôi. "Đây là bản hợp đồng. Tôi sẽ để cô làm trợ lý riêng cho tôi, mức lương gấp ba lần công việc hiện tại của cô. Đồng thời, tôi sẽ chu cấp cho cô một căn hộ chung cư cao cấp. Đổi lại, cô không được phép làm phiền đến mối quan hệ của tôi và Cát Tường."

Tôi nhìn vào tập tài liệu, rồi lại ngẩng lên nhìn anh ta.

"Anh nghĩ tôi sẽ đồng ý?"

"Tại sao không?" Anh ta nhún vai. "Đây là điều kiện tốt nhất mà một người như cô có thể có được. Cô nên biết ơn tôi."

"Biết ơn?" Tôi lặp lại hai từ này, cảm thấy thật nực cười. "Giang Mạnh Khôi, anh có bị ảo tưởng không vậy?"

Sắc mặt anh ta hơi thay đổi. "Cô nói gì?"

"Tôi nói, anh và cái 'cơ hội' của anh, tôi không hề hứng thú." Tôi đứng dậy. "Và để tôi nói rõ một lần nữa. Tôi không còn bất kỳ tình cảm nào với anh. Làm ơn đừng tự mình đa tình nữa."

Tôi quay người định rời đi.

"Đứng lại!" La Cát Tường hét lên. "Đào Quỳnh Ngân, cô đừng có mà rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Cô nghĩ cô là ai mà dám từ chối Mạnh Khôi?"

Tôi quay lại, nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh như băng. "Vậy cô nghĩ tôi là ai?"

"Cô..." La Cát Tường nghẹn lời.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi bình thản nói ra sự thật mà tôi đã giấu kín.

"Tôi đã kết hôn rồi."

Không gian chìm vào im lặng. Cả Giang Mạnh Khôi và La Cát Tường đều nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi.

Sau vài giây sững sờ, La Cát Tường phá lên cười. "Kết hôn? Đào Quỳnh Ngân, cô bị điên à? Cô đang nói dối để giữ thể diện phải không? Ai thèm lấy một người như cô chứ?"

Giang Mạnh Khôi cũng nhếch mép cười, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. "Quỳnh Ngân, tôi không ngờ cô lại phải dùng đến cách này. Tìm một người đàn ông nào đó để đóng kịch sao? Có cần tôi phải trả tiền cho anh ta không?"

Sự sỉ nhục của họ đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tôi.

"Hai người có tin hay không, tùy." Tôi lạnh lùng nói.

"Vậy chồng cô đâu? Sao không dẫn đến đây cho chúng tôi xem mặt?" La Cát Tường thách thức. "Hay là một lão già bụng phệ nào đó nên cô không dám cho ai biết?"

Tôi im lặng. Tôi không muốn lôi Thế Minh vào.

Sự im lặng của tôi trong mắt họ lại trở thành bằng chứng cho lời nói dối.

"Thấy chưa? Bị tôi nói trúng rồi phải không?" La Cát Tường càng đắc ý. "Đào Quỳnh Ngân, cô thật đáng thương."

"Đủ rồi." Tôi gằn giọng.

Trong lúc tức giận, tôi vô tình làm rơi chiếc túi xách xuống đất. Vài món đồ bên trong văng ra, trong đó có một chiếc khuy măng sét bằng bạch kim, có khắc chữ 'P.T.M'.

Đây là chiếc khuy măng sét mà Thế Minh đã để quên trên bàn trang điểm sáng nay. Tôi tiện tay bỏ vào túi, định tối về sẽ trả lại cho anh.

La Cát Tường cúi xuống nhặt nó lên. "Ô, cái gì đây? Trông có vẻ đắt tiền. Đào Quỳnh Ngân, cô học đâu ra thói ăn cắp vậy?"

"Trả lại cho tôi!" Tôi lao tới định giật lại.

Nhưng Giang Mạnh Khôi đã nhanh hơn một bước. Anh ta giật lấy chiếc khuy măng sét từ tay La Cát Tường, nhìn chằm chằm vào nó.

Sắc mặt anh ta đột nhiên thay đổi.

"P.T.M... Phạm Thế Minh?" Anh ta lẩm bẩm, rồi ngẩng phắt lên nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi và giận dữ. "Cái này ở đâu ra?"

"Không liên quan đến anh."

"Cô dám ăn cắp đồ của chủ tịch tập đoàn Phạm Thị?" Anh ta gầm lên. "Đào Quỳnh Ngân, cô to gan thật!"

"Tôi không ăn cắp!"

"Vậy tại sao nó lại ở trong túi của cô?" Anh ta bước tới, tóm lấy cổ tay tôi, siết chặt. "Cô dám mạo danh là phu nhân của chủ tịch? Cô có biết hậu quả là gì không?"

Cổ tay tôi đau nhói. Tôi cố gắng giằng ra nhưng không được.

"Buông ra!"

"Nói! Có phải cô muốn dùng cách này để tiếp cận chủ tịch Phạm không? Cô đúng là không biết xấu hổ!" Anh ta giận dữ đến mất kiểm soát.

"Tôi nói lại lần nữa, tôi là vợ của anh ấy!" Tôi hét lên, bất chấp nỗi đau.

"Vẫn còn già mồm!"

"Rắc!"

Một tiếng động khô khốc vang lên, theo sau là một cơn đau xé ruột truyền từ cổ tay lên đến tận não.

Anh ta đã bẻ gãy tay tôi.

Thế giới trước mắt tôi tối sầm lại. Cơn đau khiến tôi khuỵu xuống.

"Mạnh Khôi, anh..." La Cát Tường cũng có vẻ hoảng sợ trước hành động của anh ta.

"Loại phụ nữ này cần phải được dạy dỗ." Giang Mạnh Khôi lạnh lùng nói, vứt cánh tay mềm oặt của tôi ra. "Dám mạo danh Phạm phu nhân. Để xem Phạm Thế Minh có tha cho cô không."

Anh ta lôi tôi dậy, kéo lê tôi ra khỏi phòng.

"Đi! Đến tiệc đính hôn của chúng tôi mà xin lỗi chủ tịch Phạm đi! Để tất cả mọi người cùng xem bộ mặt thật của cô!"

Tôi bị kéo đi như một con búp bê rách, cơn đau thể xác và sự tuyệt vọng trong tâm hồn hòa quyện vào nhau. Tôi chỉ kịp nhìn thấy nụ cười độc ác trên môi La Cát Tường trước khi ý thức của tôi chìm vào bóng tối.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy
9.7
Ngay trước lễ đính hôn, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu vẫn luôn tơ tưởng đến tình cũ. Suốt ba năm, tôi âm thầm hỗ trợ để kẻ nghèo khó như anh ta trở thành thiếu gia giàu có, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội cay đắng. Anh ta mặc kệ người tình vu khống tôi, thậm chí còn thuê kẻ xấu làm nhục tôi. Quá thất vọng, tôi quyết định rũ bỏ lớp vỏ bọc nghèo nàn để lộ thân phận thật là ái nữ của tỷ phú. Tôi khiến dự án bị đình trệ và bắt kẻ phụ bạc phải trả giá. Khi bố tôi xuất hiện cùng những nhân vật quyền lực nhất thế giới đứng ra bảo vệ tôi, vị hôn phu cũ mới hối hận muộn màng, quỳ gối cầu xin sự tha thứ trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Lời thề tan vỡ, tình yêu không nói thành lời
8.3
Suốt sáu năm hôn nhân, tôi đã dùng cả thanh xuân và tiền bạc để hỗ trợ chồng gầy dựng sự nghiệp từ con số không. Thế nhưng, Cam Việt Sơn lại tàn nhẫn tuyên bố trên sóng truyền hình rằng anh ở bên tôi chỉ vì lòng biết ơn và trách nhiệm chứ không hề có tình yêu. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi bố anh đột quỵ, tôi gọi mười cuộc điện thoại cầu cứu nhưng chỉ nhận được lời mỉa mai từ người yêu cũ của anh ta. Cha anh qua đời trong cô độc, còn sự hy sinh của tôi bị chà đạp phũ phàng. Chấm dứt mọi hy vọng, tôi quyết định ly hôn và yêu cầu anh ta phải rời khỏi đế chế này với bàn tay trắng.
Bìa tiểu thuyết Tiểu thư giả là ông trùm ngầm,  thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi
8.6
Thẩm Thanh vốn là tiểu thư nhà giàu bỗng chốc mất trắng, bị đuổi về vùng quê nghèo khó. Cô chịu cảnh tiểu thư thật hãm hại, hôn phu sỉ nhục, cha mẹ nuôi ruồng rẫy. Thế nhưng, thân phận thật sự của cô lại là thiên kim hào môn tại Kinh Thành. Không chỉ vậy, cô còn là thiên tài hacker, thiết kế trang sức và đại tài y học. Khi những kẻ từng phản bội hối hận và muốn trục lợi, Thẩm Thanh đã thẳng tay vạch trần bộ mặt thật của họ trước công chúng. Cô trừng trị kẻ xấu, khiến những người coi thường mình phải trả giá đắt. Giữa lúc bị mỉa mai là kẻ quê mùa không ai cưới, thái tử gia quyền lực nhất Kinh Thành lại dịu dàng ôm eo cô, nguyện ý làm rể tận cửa để cưng chiều cô hết mực.
Bìa tiểu thuyết Đại lão toàn cầu nuông chiều, tiểu tổ tông quá ngầu!
8.3
Kiều Loan là thiên tài đặc biệt được nhà nước bồi dưỡng, sở hữu khối tài sản khổng lồ nhưng lận đận trong việc tìm kiếm tình thân. Sau nhiều lần bị xua đuổi, cô được nhà họ Hoắc nhận nuôi và cưng chiều hết mực. Dù bị kẻ xấu đố kỵ, mỉa mai là kẻ bất tài, Kiều Loan khiến cả thế giới ngỡ ngàng khi lộ diện là giáo sư đại học danh tiếng, bà trùm kinh doanh và hacker đứng đầu quốc tế. Giữa lúc danh tiếng bùng nổ, đại gia tàn độc Cố Tư Hàn bất ngờ xuất hiện, ép cô vào góc tường và dùng khối tài sản nghìn tỷ cùng những hòn đảo riêng để dỗ dành 'tiểu tổ tông' về nhà sinh con cho mình.
Bìa tiểu thuyết Bị bỏ lại cho đến chết, được tình yêu tìm thấy
7.9
Ba năm yêu Khắc Ngọc Toàn cứ ngỡ là hạnh phúc, nhưng tất cả sụp đổ khi Đoan Diệu Anh - tình cũ của anh ta trở về. Vì người phụ nữ giả vờ mất trí ấy, Toàn không ngần ngại sỉ nhục và giam cầm tôi trong hầm tối. Anh ta nhẫn tâm phá hủy kỷ vật của bà tôi, thậm chí bỏ mặc tôi chờ chết giữa biển lửa mênh mông. Bị người yêu phản bội và gia đình ép gả về nông thôn, tôi tưởng mình đã mất trắng. Thế nhưng, chính người chồng bị coi thường là kẻ quê mùa ấy đã cứu mạng tôi. Ngày cưới, khi Toàn kéo quân đến đe dọa san phẳng ngôi làng, chồng tôi chỉ lạnh lùng ra lệnh qua điện thoại, khiến cả tập đoàn của hắn ta phải phá sản chỉ trong nửa giờ.
Bìa tiểu thuyết Sự trả thù: Sự sụp đổ của tỷ phú
9.4
Vào đúng ngày kỷ niệm 5 năm bên nhau, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ là kẻ thế thân cho người phụ nữ khác. Suốt thời gian dài, Trần Khải lấy tôi làm bình phong để che giấu người tình trong mộng. Khi cô ta quay về, họ cùng nhau hành hạ tôi tàn độc, ép tôi ăn canh nấu từ thú cưng rồi bỏ mặc tôi bị chó dữ cắn xé tại sàn đấu ngầm. Giữa lằn ranh sinh tử, tôi may mắn giả chết thoát thân thành công. Một năm sau, tôi tái xuất với danh phận kiến trúc sư danh tiếng quốc tế. Giờ đây, tôi sẽ khiến Trần Khải phải trả giá đắt cho sự phản bội.